Đêm đầu tiên tại biệt thự Vân Đỉnh, Thẩm Vãn Hi cảm thấy vô cùng bồn chồn. Dù là vợ chồng hợp pháp, nhưng cô và anh thực chất vẫn là người lạ.
Phó Kính Thần dường như bận rộn trong phòng làm việc đến tận khuya. Thẩm Vãn Hi tắm xong, mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa kín đáo, ngồi bên bàn nhỏ bắt đầu thêu dở bức tranh "Bách Điểu Triều Phụng". Mỗi khi lo lắng, cô lại tìm đến kim chỉ để trấn tĩnh.
Kim thêu điêu luyện trên nền lụa, những chú chim dần hiện lên sinh động. Cô say sưa đến mức không nhận ra cửa phòng bật mở.
Phó Kính Thần đứng ở cửa, lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh ấy. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, làn da cô trắng như sứ, những lọn tóc con rơi lòa xòa bên tai, đôi mắt tập trung cao độ. Hình bóng này đã ám ảnh anh suốt mười năm qua, kể từ ngày anh thấy cô thêu hoa dưới gốc cây đại thụ ở quê nhà Thẩm gia.
Anh bước lại gần, khẽ lên tiếng: "Muộn rồi, sao còn chưa ngủ?"
Thẩm Vãn Hi giật mình, suýt nữa thì đâm kim vào tay. Phó Kính Thần nhanh tay giữ lấy cổ tay cô, kéo lại gần.
"Cẩn thận chút." – Anh ngồi xuống cạnh cô, bàn tay vẫn không buông ra.
"Tôi... tôi định thêu xong đoạn này." – Cô đỏ mặt, cố gắng rút tay lại nhưng anh siết chặt hơn.
Phó Kính Thần nhìn bức tranh thêu, rồi lại nhìn cô: "Vãn Hi, em vẫn chưa hỏi tại sao tôi lại chọn em."
"Anh nói vì đó là tôi... nhưng tôi vẫn không hiểu. Chúng ta đâu có gặp nhau nhiều."
Phó Kính Thần bật cười nhạt, một nụ cười hiếm hoi mang theo sự chua chát: "Em không nhớ, nhưng tôi thì nhớ rất rõ. Năm em 16 tuổi, em đã dùng một dải lụa thêu hoa hồng để băng bó cho một cậu bé bị thương trong rừng đúng không?"
Thẩm Vãn Hi tròn mắt kinh ngạc: "Cậu bé đó... là anh?"
"Là tôi. Từ lúc đó, tôi đã tự hứa, đóa hoa hồng này, cả đời này chỉ được thuộc về một mình Phó Kính Thần tôi."
Nói xong, anh cúi xuống, nụ hôn nồng cháy mang theo mùi rượu vang nhẹ nhàng phủ xuống môi cô. Không phải là sự chiếm đoạt thô bạo, mà là sự trân trọng, nâng niu sau bao năm chờ đợi. Thẩm Vãn Hi run rẩy, đôi bàn tay quen thêu thùa giờ đây bám chặt vào vai áo anh.
Đêm đó, trong căn phòng thơm mùi gỗ đàn hương, cô nhận ra rằng cuộc hôn nhân này không đơn giản là một bản hợp đồng cứu vãn gia đình, mà là sự bắt đầu của một định mệnh đã được sắp đặt từ rất lâu.
Trăng lên cao, nắng ấm của ngày mai dường như đã bắt đầu len lỏi vào tâm hồn đang sưởi ấm cho nhau.