Ánh đèn neon của hộp đêm "The Abyss" nhấp nháy liên hồi, hắt lên những mảng màu xanh đỏ lờ mờ lên gương mặt của Tô Diệp Anh. Cô đứng trong góc khuất của hành lang, đôi tay run rẩy siết chặt khay hoa hồng đỏ rực. Bộ sườn xám màu rượu vang xẻ cao đến đùi mà quản lý bắt cô mặc khiến Diệp Anh cảm thấy mình như một món hàng được bày bán, trơ trọi và rẻ rúng.
Hai năm trước, cô là thiên kim tiểu thư nhà họ Tô, là đóa hoa trà trắng tinh khôi không vướng bụi trần. Giờ đây, để đổi lấy tiền lọc máu cho mẹ hàng tuần, cô phải đứng đây, giữa mùi thuốc lá và rượu mạnh, bán đi chút tự trọng cuối cùng.
"Diệp Anh, phòng VIP 888 gọi thêm hoa. Khách ở đó là 'đại gia' thứ thiệt, biết điều thì phục vụ cho tốt vào."
Tiếng tay quản lý gằn giọng bên tai khiến cô giật mình. Cô hít một hơi sâu, cố nén cơn buồn nôn, bước chân nặng nề tiến về phía căn phòng xa hoa nhất của hộp đêm.
Cánh cửa gỗ nặng nề đẩy ra, hơi lạnh từ điều hòa trung tâm ập tới. Trong bóng tối mờ ảo của căn phòng, khói thuốc lá cuộn xoáy như những con rắn bạc. Giữa sofa trung tâm, một người đàn ông đang ngồi đó, tư thế lười nhác nhưng toát ra áp lực vương giả khiến không khí như đông đặc lại.
Trái tim Diệp Anh như ngừng đập khi nhìn rõ khuôn mặt ấy.
Thẩm Quân Ngôn.
Chồng cũ của cô. Người đàn ông cô từng yêu đến rút ruột rút gan, cũng là người đã ký tờ đơn ly hôn một cách tuyệt tình ngay khi nhà họ Tô sụp đổ.
Quân Ngôn khẽ nâng ly rượu hổ phách, đôi mắt sắc lạnh như dao găm quét qua người cô, dừng lại rất lâu ở đôi chân trần trắng ngần lộ ra sau tà áo xẻ cao. Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười đầy châm chọc.
"Tôi cứ ngỡ là ai... hóa ra là Tô tiểu thư danh giá năm nào giờ lại đi làm nghề 'bán hoa' ở chốn này sao?"
Diệp Anh cắn chặt môi đến bật máu, cố giữ giọng nói bình thản: "Thẩm tổng, anh muốn mua bao nhiêu hoa?"
"Hoa?" Quân Ngôn đứng dậy, thân hình cao lớn 1m88 bao trùm lấy cô, mùi hương gỗ đàn hương và mùi rượu nồng nàn vây hãm lấy khứu giác của cô. "Hoa của em... tôi muốn mua cả người trồng hoa cơ."
Anh đột ngột hất tung khay hoa trên tay cô. Những cánh hoa hồng đỏ thắm rơi lả tả xuống sàn, bị đôi giày da bóng loáng của anh giẫm nát không thương tiếc. Quân Ngôn vung tay, một xấp tiền dày cộp ném vào mặt Diệp Anh, những tờ polyme lạnh lẽo sượt qua gò má cô đau rát.
"Quản lý nói đêm nay em bán 'đêm đầu tiên'. Thật nực cười, em đã từng là vợ tôi, cái 'đầu tiên' đó chẳng phải đã sớm mất rồi sao?"
Diệp Anh run rẩy, nước mắt chực trào: "Thẩm Quân Ngôn, anh thừa biết cuộc hôn nhân đó chúng ta chưa từng..."
"Chưa từng?" Anh ngắt lời, bàn tay to bản đột ngột bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ vằn tia máu vì hận thù của mình. "Vậy thì đêm nay, tôi sẽ giúp em thực hiện nghĩa vụ mà hai năm trước em nợ tôi. Mười tỷ cho một đêm, em thấy cái giá này có đủ để em quỳ xuống cầu xin tôi không?"
Không đợi cô trả lời, Quân Ngôn thô bạo lôi cô về phía chiếc giường lớn đặt ở gian trong của phòng VIP. Diệp Anh vùng vẫy trong vô vọng, sức lực của một người phụ nữ suy dinh dưỡng chẳng thấm tháp gì so với sự phẫn nộ của người đàn ông đang phát điên vì ghen tuông và thù hận.
Anh ném cô xuống đệm, cơ thể nặng nề lập tức đè sụp xuống. Tiếng vải sườn xám mỏng manh bị xé rách vang lên xoèn xoẹt trong không gian tĩnh mịch, chói tai đến rợn người. Làn da trắng sứ của cô lộ ra dưới ánh đèn mờ, run rẩy dưới sự thô bạo của anh.
"Buông tôi ra... Quân Ngôn, anh điên rồi!" Diệp Anh khóc nghẹn, đôi tay nhỏ bé đẩy vào lồng ngực rắn chắc của anh.
"Đúng, tôi điên rồi! Tôi điên mới để em lừa gạt, điên mới để em bỏ rơi tôi lúc tôi trắng tay nhất!"
Nụ hôn của anh ập xuống như một cơn bão, không có chút dịu dàng, chỉ có sự chiếm đoạt và trừng phạt. Anh cắn lên môi cô, vị máu tanh nồng lan tỏa giữa hai đầu lưỡi. Bàn tay anh không ngừng di chuyển, tàn nhẫn và mãnh liệt, khám phá mọi ngõ ngách trên cơ thể mà anh đã từng khao khát suốt bấy lâu nay.
Diệp Anh cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa đại dương cuồng nộ. Sự va chạm da thịt nóng bỏng khiến lý trí cô dần tan biến. Sự nhục nhã hòa lẫn với một luồng điện lạ lẫm chạy dọc sống lưng. Dù anh thô bạo, nhưng cơ thể cô lại phản ứng một cách phản chủ, hơi thở trở nên dồn dập, tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị anh nuốt chửng trong nụ hôn sâu.
Quân Ngôn tháo chiếc thắt lưng da, âm thanh kim loại va chạm khiến Diệp Anh rùng mình. Anh tách hai chân cô ra, ép cô phải đối diện với sự hung hãn của mình.
"Nhìn cho kỹ, người lấy đi sự trong trắng của em đêm nay là ai!"
Cơn đau xé rách truyền đến khiến Diệp Anh hét lên một tiếng đau đớn, móng tay cô cắm sâu vào vai anh, để lại những vết cào rướm máu. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gối. Quân Ngôn khựng lại một giây khi cảm nhận được sự chật hẹp và màng ngăn mỏng manh ấy.
Anh sững sờ. Cô... vẫn còn?
Nhưng cơn lốc của ham muốn và oán hận đã cuốn phanh mọi suy nghĩ. Anh bắt đầu chuyển động, mỗi cú thúc đều mang theo sự cuồng nhiệt và chiếm hữu tuyệt đối. Căn phòng VIP tràn ngập âm thanh va chạm xác thịt ám ảnh và tiếng thở dốc nặng nề.
Quân Ngôn như một con thú dữ bị bỏ đói lâu ngày, anh không ngừng hành hạ, không ngừng đòi hỏi trên thân thể mỏng manh của vợ cũ. Anh muốn khảm sâu hình bóng mình vào tận xương tủy cô, muốn cô không bao giờ có thể quên được cảm giác bị anh chiếm đoạt đêm nay.
Dưới thân anh, Diệp Anh mê muội trong cơn hoan lạc đầy đau đớn. Cô thấy mình như một đóa hồng bị bóp nát, nhụy hoa ướt đẫm, cánh hoa tơi tả. Trong khoảnh khắc cao trào nhất, khi anh gầm lên và trút hết tất cả vào sâu trong cơ thể cô, Diệp Anh cảm thấy trái tim mình như vừa vỡ tan, lại như vừa được lấp đầy.
Khi cơn bão qua đi, Quân Ngôn rời khỏi cơ thể cô, lạnh lùng mặc lại y phục. Anh ném một bản hợp đồng đã soạn sẵn lên người cô gái đang nằm bất động, trên người đầy những vết bầm tím tích tụ từ sự thô bạo.
"Ký vào đây. Từ nay về sau, em là của tôi. 419 hay 1000 đêm, đều do tôi quyết định."
Diệp Anh nhìn tờ giấy mờ mờ qua làn nước mắt. Cô biết, địa ngục của mình chỉ mới bắt đầu.