Hơi lạnh của điều hòa rít qua da thịt khiến Diệp Anh rùng mình tỉnh giấc. Cơn đau từ vùng dưới cơ thể truyền đến đại não như hàng nghìn mũi kim châm, nhắc nhở cô về sự tàn khốc của đêm qua. Căn phòng VIP xa hoa giờ đây chỉ còn lại mùi hương của sự hoan lạc và tàn thuốc lá.
Thẩm Quân Ngôn đã đi từ lúc nào, để lại trên giường một mớ hỗn độn: những tờ chi phiếu mệnh giá lớn, những cánh hoa hồng nát vụn, và tờ hợp đồng lạnh lẽo.
Diệp Anh gượng dậy, đôi chân run rẩy không đứng vững. Cô nhìn vào gương, thấy một người đàn bà lạ lẫm với mái tóc rối bời, đôi môi sưng đỏ và những vết dấu xanh tím rải rác từ cổ xuống tận ngực. Cô cười khổ, nước mắt chảy ngược vào trong. Sự trong trắng mà cô gìn giữ bấy lâu, cuối cùng lại bị anh chà đạp dưới danh nghĩa một cuộc giao dịch.
Tiếng gõ cửa vang lên khô khốc. Trợ lý của Quân Ngôn – Lâm Huy – bước vào với vẻ mặt không cảm xúc, đặt lên bàn một bộ quần áo đắt tiền và một hộp thuốc.
"Tô tiểu thư, Thẩm tổng lệnh cho tôi đưa cô về 'nhà mới'. Đây là thuốc tránh thai khẩn cấp, mời cô dùng."
Hai chữ "nhà mới" và "thuốc tránh thai" như những cái tát nảy lửa vào mặt Diệp Anh. Cô im lặng, nuốt viên thuốc đắng ngắt mà không cần nước, rồi máy móc mặc vào bộ váy lụa kín đáo. Cô không còn gì để mất, ngoại trừ mạng sống của mẹ mình.
Chiếc xe đen bóng dừng lại trước một căn biệt thự nằm biệt lập trên sườn đồi. Diệp Anh bàng hoàng. Đây chính là "Tĩnh Viên" – nơi mà năm xưa cô và Quân Ngôn từng dự định sẽ chuyển về sau đám cưới. Nhưng sau đó gia đình cô gặp biến cố, anh quay lưng, căn nhà này cũng bị niêm phong. Không ngờ, anh đã mua lại nó.
"Vào đi, đứng đó làm gì? Đợi tôi bế em?"
Giọng nói trầm thấp đầy quyền uy vang lên phía sau. Quân Ngôn bước xuống từ một chiếc xe khác, dáng vẻ vẫn chỉnh tề, đạo mạo như chưa từng có cuộc mây mưa cuồng loạn vài tiếng trước.
Anh nắm lấy cổ tay cô, lôi xộc vào trong nhà. Quản gia và người làm cúi đầu chào, nhưng Diệp Anh chỉ cảm thấy mình như một con chim bị nhốt vào lồng vàng.
Vừa vào đến phòng khách, Quân Ngôn đột ngột ép cô vào cánh cửa gỗ, bàn tay anh luồn vào tóc cô, cưỡng ép cô ngẩng đầu.
"Từ hôm nay, em sống ở đây. Không có lệnh của tôi, một bước cũng không được rời khỏi. Nghề 'bán hoa' của em... dẹp bỏ đi. Tôi trả tiền để em chỉ phục vụ một mình tôi."
Diệp Anh nhìn thẳng vào mắt anh, giọng khàn đặc: "Anh định giam cầm tôi đến bao giờ? Hợp đồng 419 chỉ là một đêm..."
"Tôi đã đổi ý." Quân Ngôn cười nhạt, ngón tay lướt nhẹ trên vết bầm ở cổ cô, ánh mắt tối lại đầy dục vọng. "Vốn định dùng một đêm để quên đi em, nhưng hóa ra hương vị của vợ cũ lại khiến tôi nghiện hơn tôi tưởng. Mười tỷ đó... chỉ là tiền đặt cọc cho sự phục tùng của em thôi."
Anh cúi xuống, tham lam hít hà mùi hương hoa trà tự nhiên trên tóc cô. Sự đụng chạm này không thô bạo như đêm qua nhưng lại mang theo một sự chiếm hữu đáng sợ. Bàn tay anh không tự chủ được mà trượt xuống eo, siết chặt lấy vòng eo mảnh mai của cô.
"Thẩm Quân Ngôn... tôi mệt..." Diệp Anh yếu ớt chống cự.
"Mệt? Đêm qua tôi thấy em rất phối hợp mà?" Anh thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng hổi khiến cô run rẩy. "Diệp Anh, đừng giả vờ thanh cao nữa. Cơ thể em thành thật hơn cái miệng của em nhiều."
Nói rồi, anh bế bổng cô lên, mặc cho cô vùng vẫy. Anh đưa cô thẳng lên phòng ngủ chính. Trên chiếc giường rộng lớn, anh một lần nữa lột bỏ lớp ngụy trang của cả hai.
Lần này, Quân Ngôn không vội vàng. Anh bắt đầu bằng những nụ hôn chậm rãi, dây dưa từ mang tai xuống xương quai xanh. Diệp Anh nhắm nghiền mắt, cố ngăn tiếng nấc nghẹn. Nhưng sự điêu luyện của Quân Ngôn nhanh chóng đánh thức những bản năng nguyên thủy nhất. Khi bàn tay anh chạm vào những vùng nhạy cảm, cơ thể cô phản ứng dữ dội, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến cô cong người lại.
"Nhìn tôi!" Quân Ngôn gầm nhẹ, ép cô mở mắt. "Nhìn xem ai đang làm em thỏa mãn!"
Sự va chạm xác thịt diễn ra đầy nồng nhiệt nhưng cũng đầy dằn vặt. Quân Ngôn giống như muốn bù đắp cho hai năm xa cách, anh hôn khắp người cô, để lại những dấu ấn đỏ rực như những đóa hoa trà nở rộ trong đêm. Diệp Anh bị cuốn vào vòng xoáy cảm xúc, vừa hận anh đến thấu xương, vừa không thể phủ nhận sự khao khát mà anh mang lại.
Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, hai bóng người quấn quýt lấy nhau không rời. Tiếng rên rỉ của Diệp Anh hòa lẫn trong tiếng thở dốc của Quân Ngôn tạo nên một bản nhạc đầy u mê và tội lỗi. Trong khoảnh khắc đạt đến tận cùng của khoái cảm, Diệp Anh dường như nghe thấy anh thì thầm bên tai mình: "Đừng hòng rời bỏ tôi lần nữa..."
Khi mọi thứ lắng xuống, Quân Ngôn ôm chặt cô từ phía sau, lồng ngực vững chãi áp sát lưng cô. Diệp Anh nằm đó, đôi mắt trống rỗng nhìn vào bóng tối.
Sáng hôm sau, khi Quân Ngôn đã đến công ty, Diệp Anh lén ra khỏi giường. Cô tìm thấy điện thoại của mình và thấy hàng chục cuộc gọi lỡ từ bệnh viện.
Tin nhắn cuối cùng khiến cô rụng rời: "Tô tiểu thư, viện phí của bà nhà đã bị cắt. Nếu trong sáng nay không thanh toán, chúng tôi buộc phải ngừng hỗ trợ thiết bị lọc máu."
Hóa ra, Thẩm Quân Ngôn không chỉ mua cô bằng tiền, anh còn dùng mạng sống của người thân cô để xích cô lại bên mình. Anh đã tính toán tất cả, cắt đứt mọi đường lui của cô để cô chỉ có thể quỳ mọp dưới chân anh.
Diệp Anh siết chặt tờ hợp đồng trong tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đến chảy máu.