Ánh mặt trời ban mai xuyên qua rèm lụa mỏng nhưng không mang lại chút ấm áp nào cho Diệp Anh. Cô ngồi thẫn thờ bên bàn trang điểm, nhìn những vết hằn đỏ rực trên xương quai xanh – dấu tích của trận hoan lạc kéo dài đến tận tờ mờ sáng.
Cánh cửa phòng bật mở, Quân Ngôn bước vào trong bộ vest thủ công màu xám tro, lịch lãm và lãnh đạm như chưa từng có những phút giây cuồng loạn đêm qua. Anh đặt một chiếc hộp nhung lên bàn.
"Tối nay có một bữa tiệc đấu giá của giới thượng lưu. Em sẽ đi cùng tôi với tư cách là trợ lý đặc biệt."
Diệp Anh cười nhạt, đôi mắt vẫn chưa hết sưng đỏ: "Trợ lý đặc biệt? Hay là món đồ chơi để anh khoe khoang sự chiến thắng trước nhà họ Tô?"
Quân Ngôn tiến lại gần, bàn tay to bản luồn vào mái tóc còn hơi ẩm của cô, ép cô nhìn vào gương. "Em thông minh đấy. Tôi muốn tất cả những kẻ từng giẫm đạp lên em khi em sa cơ phải thấy rằng, ngay cả khi em là món đồ chơi, thì cũng là món đồ chơi đắt giá nhất mà chỉ có Thẩm Quân Ngôn này mới được chạm vào."
Chiếc váy dạ hội màu đen đính kim cương thủ công ôm sát lấy từng đường cong tuyệt mỹ của Diệp Anh. Phần lưng khoét sâu để lộ làn da trắng ngần, nhưng thực chất là để che đi những vết bầm ở những nơi riêng tư hơn.
Tại sảnh tiệc của khách sạn 6 sao, sự xuất hiện của Quân Ngôn cùng người vợ cũ từng bị ruồng bỏ đã tạo nên một cơn chấn động. Những tiếng xì xào, mỉa mai vang lên không ngớt.
"Nhìn kìa, chẳng phải là Tô tiểu thư sao? Nghe nói đi làm gái bán hoa bị Thẩm tổng bắt gặp, giờ lại mặt dày bám lấy anh ấy." "Đúng là loại đàn bà rẻ tiền..."
Diệp Anh siết chặt tay, móng tay găm vào lòng bàn tay đau nhói. Đột nhiên, một vòng tay rắn chắc ôm lấy eo cô, kéo sát vào lồng ngực ấm nóng. Quân Ngôn cúi đầu, hôn nhẹ lên mang tai cô trước sự chứng kiến của hàng trăm người, giọng anh trầm thấp nhưng đầy uy lực vang lên:
"Vợ cũ của tôi dù có thế nào cũng vẫn là người của tôi. Ai có ý kiến, cứ việc rút vốn khỏi dự án của Thẩm thị."
Không gian lập tức im bặt. Quân Ngôn không chỉ đang khẳng định chủ quyền, anh đang công khai sỉ nhục bất cứ ai dám động đến "vật sở hữu" của mình.
Bữa tiệc kết thúc sớm hơn dự kiến khi Quân Ngôn không còn kiên nhẫn với những ánh mắt dòm ngó. Ngay khi cánh cửa xe Limousine vừa đóng lại, bầu không khí bên trong lập tức trở nên nóng bỏng và nghẹt thở.
Hơi rượu vang nồng nàn từ đầu lưỡi anh xâm lấn khoang miệng Diệp Anh. Anh đẩy cô nằm xuống ghế sau rộng lớn, bàn tay thô bạo xé toạc phần ren mỏng manh của chiếc váy đắt giá.
"Quân Ngôn... đây là trên xe..." Diệp Anh hoảng loạn, tiếng thở dốc đã bắt đầu mất kiểm soát.
"Trên xe thì sao? Tôi muốn em ở đây, để em nhớ kỹ cái cảm giác bị tôi chiếm hữu khi những lời nhục mạ của bọn họ vẫn còn bên tai em."
Anh không cho cô cơ hội phản kháng. Nụ hôn của anh di chuyển xuống bầu ngực phập phồng, để lại những vết cắn đầy tính đánh dấu. Trong không gian chật hẹp, âm thanh của sự va chạm xác thịt trở nên rõ mồn một. Diệp Anh bị ép đến mức phải bám chặt lấy vai anh, đôi chân dài quấn quýt lấy hông người đàn ông, tiếng rên rỉ nhỏ vụn thoát ra từ kẽ răng.
Quân Ngôn như muốn khảm cô vào tận xương tủy, sự chiếm giữ đầy thô bạo nhưng cũng mang theo một nỗi khát khao điên cuồng. Anh ghét cách cô chịu đựng nhục nhã, anh muốn cô chỉ được khóc, chỉ được đau và chỉ được thỏa mãn dưới thân xác mình.
"Nói... em là của ai?" Anh gầm nhẹ, chuyển động mỗi lúc một mạnh mẽ hơn.
"Của... của anh..." Diệp Anh kiệt sức, ý thức mụ mị trong cơn khoái cảm nhục nhã.
Khi chiếc xe dừng lại trước biệt thự, cuộc mây mưa vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Quân Ngôn bế thốc cô vào nhà, mặc cho chiếc váy rách nát chỉ còn che được những phần nhạy cảm nhất. Anh ném cô lên bàn ăn ở phòng khách, tiếp tục một cuộc xâm chiếm đầy tính nguyên thủy.
Sáng hôm sau, Diệp Anh tỉnh dậy giữa căn phòng trống rỗng. Trên bàn trà là một xấp biên lai thanh toán viện phí trị giá 5 tỷ đồng cùng một tờ giấy ghi chú bằng nét chữ cứng cáp:
"Ngoan ngoãn ở nhà. Tối nay tôi sẽ kiểm tra 'độ trung thành' của em."
Diệp Anh cuộn tròn người lại, hơi ấm của anh vẫn còn vương trên da thịt, nhưng trái tim cô lại lạnh lẽo như băng. Cô nhận ra, mình đã rơi vào một cái bẫy mang tên "hợp đồng", nơi mà tình yêu và hận thù bị trộn lẫn bằng dục vọng không lối thoát.