Sau ba ngày bị giam cầm trong sự hoan lạc đến kiệt sức, cơ thể Diệp Anh như một đóa hoa trà bị vò nát. Mỗi khi Quân Ngôn rời đi vào buổi sáng, cô lại dành hàng giờ đồng hồ để thơ thẩn trong căn biệt thự rộng lớn, cố gắng tìm lại một chút hơi thở của quá khứ.
Quân Ngôn cấm cô vào thư phòng, nhưng chiều nay, cánh cửa ấy lại khép hờ. Như có một lực hút vô hình, Diệp Anh bước vào. Căn phòng tràn ngập mùi hương gỗ đàn hương và mùi thuốc lá quen thuộc của anh. Trên bàn làm việc, mọi thứ đều ngăn nắp đến đáng sợ, ngoại trừ ngăn kéo dưới cùng hơi kẹt.
Diệp Anh tò mò kéo mạnh. Bên trong không phải tài liệu mật, mà là một chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Tim cô đập liên hồi khi mở nắp hộp.
Bên trong là tấm ảnh cưới của họ hai năm trước, nhưng phần hình gương mặt cô đã bị vết móng tay cào nát, như thể người giữ nó đã trải qua những đêm dài hận thù điên cuồng. Tuy nhiên, phía dưới tấm ảnh là một xấp thư tay chưa bao giờ gửi, đề tên người nhận là cô.
“Diệp Anh, tại sao lại là lúc này? Tại sao em lại bỏ đi khi anh trắng tay nhất?” “Hôm nay anh nhìn thấy em đi cùng gã đàn ông đó… em bán đứng cả cuộc hôn nhân này vì tiền sao?”
Diệp Anh bàng hoàng. Gã đàn ông nào? Hai năm trước, cô chỉ âm thầm gom góp hết số tiền tiết kiệm và bán đi cả thận của mình (giấu anh) để trả nợ cho anh, sau đó bị kẻ thù của anh đe dọa phải rời đi nếu không chúng sẽ giết anh. Cô chưa từng có ai khác!
“Em đang tìm cái chết sao?”
Một giọng nói lạnh thấu xương vang lên từ phía cửa. Quân Ngôn đứng đó, đôi mắt long sòng sọc lửa giận. Anh bước tới, giật lấy chiếc hộp và ném mạnh vào tường. Tiếng gỗ vỡ tan tành như trái tim của Diệp Anh lúc này.
“Tôi đã cảnh cáo em không được vào đây!”
Anh túm lấy eo cô, nhấc bổng cô lên và ấn mạnh xuống mặt bàn làm việc bằng gỗ sồi cứng nhắc. Tài liệu, bút mực rơi lả tả xuống sàn. Diệp Anh hoảng sợ, đôi chân co lại nhưng bị anh dùng một tay thô bạo tách rộng ra.
“Quân Ngôn, nghe em giải thích… Tấm ảnh đó, và những bức thư… Anh đã hiểu lầm rồi!”
“Hiểu lầm?” Quân Ngôn cười gằn, hơi thở nồng nặc mùi rượu vang của buổi tiệc chiều. “Sự thật là em đã rời bỏ tôi. Sự thật là giờ đây em đang nằm dưới thân tôi để đổi lấy tiền viện phí cho mẹ em. Giải thích cái gì nữa?”
Cơn ghen tuông và nỗi đau bị phản bội bấy lâu nay bùng phát. Anh không đợi cô nói thêm, bàn tay thô ráp kéo phăng chiếc quần lót ren mỏng manh, để lộ sự tư nhuận run rẩy của cô dưới ánh đèn tuýp sáng trưng của thư phòng.
Sự nhục nhã khi bị chiếm đoạt ngay trên bàn làm việc, giữa những giấy tờ kinh doanh quan trọng khiến Diệp Anh nấc nghẹn. Quân Ngôn tháo thắt lưng, sự khao khát chiếm hữu khiến anh không còn đủ kiên nhẫn để dạo đầu.
Anh đâm sầm vào cô, mãnh liệt và tàn nhẫn.
“Ưm… đau… Quân Ngôn, nhẹ lại…” Diệp Anh ngửa cổ, đôi tay bám chặt vào mép bàn gỗ đến trắng bệch.
Mặt gỗ lạnh lẽo tương phản với sự nóng bỏng của cơ thể anh. Quân Ngôn như phát điên, anh thúc mạnh vào tận sâu trong cô, mỗi lần va chạm đều như muốn đòi lại tất cả những u uất của hai năm qua. Tiếng thở dốc của người đàn ông hòa cùng tiếng rên rỉ nghẹn ngào của cô gái nhỏ tạo nên một khung cảnh đầy dục mị.
Anh cắn lên vai cô, để lại một dấu răng rướm máu. “Em đau sao? Nỗi đau này có bằng một phần mười những gì tôi đã chịu không? Diệp Anh, em chỉ là một con đàn bà hám tiền, vậy thì tôi sẽ dùng tiền để dìm chết em trong sự hoan lạc này!”
Dù miệng nói những lời cay độc, nhưng động tác của anh lại dần trở nên cuồng nhiệt đến mức tôn thờ. Anh hôn lên những giọt nước mắt trên mặt cô, rồi lại mạnh mẽ chiếm đoạt như muốn hòa tan cô vào máu thịt mình. Căn phòng làm việc trang nghiêm giờ đây chỉ còn lại hơi thở nồng nặc và âm thanh của sự hoan lạc nguyên thủy.
Trong khoảnh khắc cao trào, khi cả hai cùng rơi vào hố sâu của dục vọng, Quân Ngôn gục đầu vào hõm cổ cô, hơi thở hổn hển. Diệp Anh run rẩy ôm lấy tấm lưng rộng lớn đầy mồ hôi của anh, trong lòng đau đớn nhận ra: Anh hận cô sâu sắc bao nhiêu, thì tình yêu anh dành cho cô vẫn âm ỉ cháy bấy nhiêu.
Sau cuộc mây mưa kịch liệt, Quân Ngôn bế cô về phòng ngủ, nhưng lần này anh không rời đi ngay. Anh ngồi bên giường, nhìn cô gái đã ngủ thiếp đi vì kiệt sức, bàn tay run rẩy vuốt ve gò má cô.
“Diệp Anh… rốt cuộc em là thiên thần hay là ác quỷ?”