Sau trận hoan lạc tàn khốc ở thư phòng, Diệp Anh mê man suốt nửa ngày. Khi tỉnh dậy, điều đầu tiên cô nghĩ đến là những bức thư chưa gửi của Quân Ngôn. Có một sự hiểu lầm quá lớn đang chia cắt họ, và nếu cô không tìm cách xóa bỏ nó, cô sẽ mãi mãi chỉ là một "món hàng" trong mắt anh.
Nhân lúc Quân Ngôn đi họp khẩn tại tập đoàn, Diệp Anh lén dùng điện thoại bàn trong phòng khách gọi cho Minh Triết – người bạn thân duy nhất năm xưa biết rõ sự tình cô bị đe dọa.
"Triết, là tôi... Tôi cần cậu giúp tìm lại bằng chứng vụ đe dọa năm đó. Quân Ngôn đang giam giữ tôi, anh ấy hiểu lầm tôi phản bội..."
"Diệp Anh? Cậu đang ở đâu? Tôi sẽ tới cứu..."
Cạch.
Tiếng cửa chính mở ra khiến tim Diệp Anh suýt rụng khỏi lồng ngực. Cô vội vàng dập máy, nhưng đã quá muộn. Quân Ngôn đứng đó, toàn thân tỏa ra hàn khí lạnh lẽo. Anh không đi một mình, mà trên tay là thiết bị định vị và ghi âm cuộc gọi vừa rồi.
"Cứu? Em muốn hắn ta cứu em đi đâu?"
Quân Ngôn bước tới, giật phắt chiếc điện thoại ném mạnh vào tường. Anh túm lấy tóc cô, ép cô nhìn vào đôi mắt đang vằn lên những tia máu điên cuồng. "Tôi vừa mới cho em một chút tự do, em đã vội vã tìm đến nhân tình cũ? Diệp Anh, em coi tôi là thằng ngu sao?"
"Không phải... Triết chỉ là bạn... Anh ấy biết sự thật về việc em rời đi!" Diệp Anh gào lên trong nước mắt.
"Sự thật là em muốn trốn chạy khỏi tôi để đi theo hắn!"
Cơn ghen tuông che mờ lý trí, Quân Ngôn không nghe thêm bất cứ lời nào. Anh lôi xộc cô vào phòng tắm lớn ở tầng hai. Tiếng nước xả xối xả vang lên, anh đẩy cô dưới vòi hoa sen đang phun nước lạnh ngắt.
Quần áo lụa mỏng dính sát vào cơ thể, để lộ những đường cong mời gọi nhưng Diệp Anh lúc này chỉ thấy lạnh buốt tận xương tủy. Quân Ngôn thô bạo xé toạc lớp vải vướng víu, để mặc cô trần trụi dưới làn nước.
"Em muốn thanh cao đúng không? Tôi sẽ rửa sạch mùi vị của thằng đàn ông khác trên người em!"
Anh ép cô xoay người, áp mặt vào bức tường đá cẩm thạch lạnh lẽo. Sự thô bạo lần này mang theo tính chất nhục mạ tột cùng. Quân Ngôn không dùng bất kỳ động tác dạo đầu nào, anh dùng sự hung hãn của mình để đâm xuyên qua cô từ phía sau.
"A... đau... Quân Ngôn, dừng lại..."
Tiếng hét của cô bị tiếng nước át đi. Dưới làn nước lạnh, sự va chạm của hai cơ thể nóng bỏng tạo nên những làn hơi nước mờ ảo. Quân Ngôn như một con thú bị thương, anh thúc mạnh và liên tục, bàn tay siết chặt lấy hông cô đến mức để lại những vết hằn tím tái.
Sự đau đớn và khoái cảm đan xen một cách bệnh hoạn. Diệp Anh quỵ xuống nhưng bị anh xốc nách kéo lên, bắt cô phải chịu đựng sự xâm chiếm điên cuồng này. Trong không gian chật hẹp và trơn trượt của phòng tắm, âm thanh xác thịt va chạm "bạch bạch" vang lên chói tai, hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông.
"Nói! Em là của ai? Đàn ông của em là ai?" Quân Ngôn gầm lên, bàn tay luồn ra phía trước bóp mạnh lấy đôi gò bồng đảo đang rung động theo nhịp độ của anh.
"Là anh... Thẩm Quân Ngôn... chỉ có anh..." Diệp Anh nức nở, lý trí cô hoàn toàn sụp đổ dưới sự hành hạ ngọt ngào này.
Cơn cực khoái ập đến giữa làn nước lạnh khiến cơ thể cô co giật dữ dội. Quân Ngôn cũng gầm nhẹ một tiếng, trút hết sự giận dữ và dục vọng vào sâu trong tử cung cô. Anh ôm chặt lấy cô từ phía sau, cả hai cùng run rẩy dưới vòi nước.
Khi cơn điên qua đi, nhìn thấy những vết máu đỏ tươi hòa lẫn trong dòng nước dưới chân Diệp Anh (do vết thương đêm trước chưa lành bị rách ra), tim Quân Ngôn thắt lại một nhịp. Anh tắt nước, quấn cô vào chiếc khăn tắm dày, bế cô ra ngoài với gương mặt vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt đã thoáng chút hối hận.
Anh đặt cô xuống giường, lạnh lùng nói: "Đừng để tôi thấy em liên lạc với hắn lần nữa. Nếu không, người chết sẽ không chỉ là em, mà là cả hắn ta."
Diệp Anh nằm co quắp trên giường, hơi thở đứt quãng. Cô biết, càng giải thích, anh càng điên cuồng. Cách duy nhất để thoát khỏi cảnh này là phải tìm được bằng chứng năm xưa trước khi anh hoàn toàn phá nát cô.