Căn biệt thự Tĩnh Viên chìm trong sự im lặng đến đáng sợ sau trận lôi đình ở phòng tắm. Quân Ngôn ngồi ở phòng khách, điếu thuốc trên tay cháy đến tận đầu ngón tay mà anh không hề hay biết. Trong đầu anh vẫn ám ảnh tiếng hét đau đớn và ánh mắt tuyệt vọng của Diệp Anh khi bị anh ép buộc dưới làn nước lạnh.
Đúng lúc đó, bà quản gia già bước tới, tay cầm một xấp giấy tờ cũ kỹ. Bà đã làm việc cho nhà họ Thẩm từ thời anh còn nhỏ, cũng là người chứng kiến cuộc hôn nhân của hai người hai năm trước.
"Thẩm tổng... Có lẽ cậu nên xem cái này. Tôi tìm thấy nó trong hốc tủ của phòng kho khi dọn dẹp lại đồ cũ của thiếu phu nhân."
Quân Ngôn nhíu mày, mở xấp giấy ra. Đó là một bản hồ sơ bệnh án và một tờ đơn xin hiến thận có chữ ký của Tô Diệp Anh, ngày ký đúng vào thời điểm tập đoàn của anh bị kẻ thù đánh sập hai năm trước. Phía sau còn kẹp một tờ giấy nợ đã được gạch chéo, bên cạnh là tên một băng nhóm xã hội đen khét tiếng.
Máu trong người Quân Ngôn như đông cứng lại. Hai năm trước, khi anh tuyệt vọng vì phá sản, một khoản tiền khổng lồ vô danh đã đổ vào tài khoản để giúp anh vực dậy. Anh luôn nghĩ đó là sự thương hại của đối thủ, hoặc tiền cô có được từ việc bán đứng anh. Nhưng không... cô đã bán đi một phần cơ thể mình, âm thầm trả nợ cho anh rồi chấp nhận mang danh phản bội để rời đi, bảo vệ mạng sống cho anh trước sự truy sát của bọn chúng.
"Diệp Anh..."
Quân Ngôn bật dậy, lao thẳng lên lầu. Nhưng vừa mở cửa phòng ngủ, một cảnh tượng khiến tim anh như ngừng đập: Diệp Anh nằm nghiêng trên sàn nhà, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu, dưới thân cô, một dòng máu đỏ thẫm đang thấm đẫm tấm thảm lông cừu trắng tinh.
"Diệp Anh! Tỉnh lại cho tôi!" Anh gầm lên, bế thốc cơ thể lạnh toát của cô lao ra xe.
Bệnh viện quốc tế Thẩm Thị.
Quân Ngôn đứng ngoài hành lang, đôi bàn tay run rẩy đầy máu – máu của người phụ nữ anh yêu nhất nhưng cũng hận nhất. Vị bác sĩ trưởng khoa bước ra, gương mặt vô cùng nghiêm trọng.
"Thẩm tổng, bệnh nhân bị kiệt sức nghiêm trọng, suy dinh dưỡng và có dấu hiệu bị bạo hành tình dục thô bạo. Tuy nhiên, vấn đề lớn nhất không phải là vết thương ngoài da..."
Bác sĩ ngập ngừng một chút rồi tiếp tục: "Chúc mừng anh, cô ấy có thai được 6 tuần. Nhưng do tác động vật lý quá mạnh và tinh thần hoảng loạn, cái thai đang trong tình trạng dọa sảy cực kỳ nguy hiểm. Nếu anh còn tiếp tục... cô ấy sẽ mất cả đứa bé lẫn khả năng làm mẹ mãi mãi."
Quân Ngôn lùi lại một bước, lưng đập mạnh vào bức tường lạnh lẽo. Con? Cô có con với anh? Trong những đêm anh dùng sự thù hận để giày vò cô, một sinh linh bé nhỏ đã âm thầm hình thành. Vậy mà anh đã làm gì? Anh ép cô dưới vòi nước lạnh, anh hành hạ cô trên bàn làm việc, anh sỉ nhục cô là hạng đàn bà bán thân...
Anh bước vào phòng bệnh. Diệp Anh đã tỉnh, cô nhìn lên trần nhà bằng ánh mắt trống rỗng, vô hồn. Khi thấy anh, cô khẽ run rẩy, thu mình lại vào góc giường như một phản xạ tự nhiên của một con thú bị tổn thương.
"Đừng... đừng chạm vào tôi..." Giọng cô thều thào, mỏng manh như khói.
Quân Ngôn quỳ sụp xuống bên cạnh giường bệnh, bàn tay run rẩy định chạm vào tóc cô nhưng lại rụt về vì sợ mình sẽ làm bẩn cô.
"Diệp Anh... anh xin lỗi. Tại sao em không nói cho anh biết? Tại sao em lại hy sinh đến mức đó?"
Diệp Anh nhìn anh, một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt: "Nói gì đây? Nói rằng em yêu anh đến mức chấp nhận làm một kẻ phản bội sao? Thẩm Quân Ngôn, anh đã có được thứ anh muốn rồi. Anh đã mua đêm đầu tiên, đã mua cả sự nhục nhã của tôi. Giờ thì... làm ơn, để tôi đi."
"Không bao giờ!" Quân Ngôn đột ngột nắm chặt lấy tay cô, ánh mắt vừa điên cuồng vừa hối hận. "Em có thai rồi, Diệp Anh. Đó là con của chúng ta. Anh sẽ dùng cả đời này để chuộc lỗi, nhưng em không được phép rời đi!"
Diệp Anh bàng hoàng áp tay lên bụng. Con? Giữa lúc cô tăm tối nhất, sinh linh này lại đến. Nhưng đây là kết tinh của tình yêu, hay là xiềng xích của sự hận thù?
Quân Ngôn cúi đầu, hôn lên bàn tay gầy gò của cô, những giọt nước mắt nóng hổi của người đàn ông kiêu ngạo lần đầu tiên rơi xuống. "Từ nay về sau, ai đụng đến em, anh sẽ bắt bọn chúng trả giá gấp trăm lần. Kể cả... chính bản thân anh."