Bệnh viện vốn là nơi yên tĩnh, nhưng sự xuất hiện của Thẩm Quân Ngôn khiến không khí lúc nào cũng căng thẳng như dây đàn. Anh không cho phép bất kỳ y tá nam nào được chạm vào Diệp Anh. Mọi việc từ lau mặt, đút cháo đến thay quần áo bệnh nhân, anh đều tự mình làm.
Diệp Anh nằm trên giường, nhìn người đàn ông từng là cơn ác mộng của mình giờ đây lại vụng về gọt từng miếng táo, lòng cô ngổn ngang. Sự hận thù của anh khiến cô sợ hãi, nhưng sự dịu dàng đột ngột này còn khiến cô thấy bất an hơn.
"Anh không cần làm vậy." Diệp Anh quay mặt đi. "Chúng ta chỉ có một bản hợp đồng bán thân."
"Bản hợp đồng đó tôi đã đốt rồi." Quân Ngôn dừng tay, ánh mắt thâm trầm nhìn cô. "Giờ chỉ có bản hợp đồng trọn đời. Em và con, không ai được rời đi."
Vừa lúc đó, tiếng giày cao gót nện sàn lộc cộc vang lên từ ngoài hành lang. Cánh cửa phòng bệnh bị đẩy ra thô bạo. Lâm Tuyên, vị hôn thê hờ do gia đình Thẩm sắp đặt, bước vào với vẻ mặt đầy khinh miệt.
"Quân Ngôn! Anh điên rồi sao? Bỏ cả cuộc họp quan trọng để ở đây chăm sóc con điếm bán hoa này?" Lâm Tuyên ném xấp ảnh Diệp Anh đứng ở hộp đêm lên giường bệnh. "Loại đàn bà này chỉ biết dùng cái thân xác rẻ tiền để quyến rũ đàn ông, cái thai đó chắc gì đã là của anh?"
Sắc mặt Quân Ngôn lập tức đen kịt. Anh đứng dậy, chắn ngang tầm mắt của Lâm Tuyên, che chở cho Diệp Anh phía sau.
"Câm miệng." Giọng anh thấp nhưng đầy sát khí.
"Em nói sai sao? Cô ta bỏ anh khi anh khó khăn nhất, giờ thấy anh giàu có lại quay về 'bán' để kiếm chác. Loại đàn bà này chỉ xứng đáng nằm dưới thân đàn ông để giải tỏa, anh đưa về nhà làm gì cho bẩn..."
CHÁT!
Một cái tát nảy lửa khiến Lâm Tuyên ngã nhào xuống đất. Cô ta bàng hoàng ngước lên, thấy Quân Ngôn đang nhìn mình như nhìn một cái xác chết.
"Thứ nhất, cô ấy là vợ tôi, mãi mãi là vợ tôi. Thứ hai, cái thai này là báu vật của nhà họ Thẩm, ai dám nghi ngờ, tôi sẽ cắt đứt lưỡi kẻ đó." Quân Ngôn lạnh lùng bấm điện thoại. "Lâm Huy, hủy bỏ mọi hợp tác với Lâm gia. Trong vòng 24 giờ, tôi muốn thấy Lâm gia biến mất khỏi thành phố này."
Lâm Tuyên tái mét mặt mày, lết đến ôm chân anh cầu xin nhưng bị anh lạnh lùng đá ra. "Cút trước khi tôi đổi ý giết cô."
Sau khi căn phòng yên tĩnh trở lại, Quân Ngôn quay lại giường. Thấy Diệp Anh đang run rẩy, anh vội vàng ôm lấy cô. Nhưng sự gần gũi này lại vô tình kích thích dục vọng vốn đã bị anh kìm nén suốt mấy ngày cô nằm viện.
Anh cúi xuống, hôn lên làn môi nhợt nhạt của cô, nụ hôn không còn thô bạo mà chứa đầy sự van nài. Bàn tay anh luồn vào sau gáy cô, kéo sát vào lồng ngực mình.
"Diệp Anh... xin lỗi em."
Hơi thở nóng hổi của anh vương trên cổ cô. Dù bác sĩ đã cảnh cáo phải kiêng cữ, nhưng nỗi sợ mất đi cô và sự khao khát được đánh dấu chủ quyền lại thôi thúc anh. Anh đưa tay nhẹ nhàng xoa nắn đôi gò bồng đảo đang căng tức vì thai kỳ của cô qua lớp áo bệnh nhân mỏng manh.
"Ưm... Quân Ngôn, bác sĩ nói..." Diệp Anh đỏ mặt, đẩy nhẹ ngực anh.
"Anh biết, anh chỉ hôn em thôi." Giọng anh khàn đặc.
Anh vén vạt áo cô lên, áp mặt vào vùng bụng vẫn còn bằng phẳng nhưng bên trong đang chứa đựng sinh linh của cả hai. Anh hôn nhẹ lên đó, một sự thành kính chưa từng có.
"Con à, cha xin lỗi vì đã làm đau mẹ."
Đêm đó, Quân Ngôn nằm cùng trên giường bệnh hẹp, ôm chặt Diệp Anh trong lòng. Anh không làm gì đi quá giới hạn, nhưng bàn tay vẫn không rời khỏi eo cô, như thể sợ chỉ cần buông ra, cô sẽ biến mất như một giấc mơ.
Nhưng Diệp Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự hận thù của anh đã nguôi, nhưng tính chiếm hữu điên cuồng của anh vẫn còn đó. Anh sẽ không bao giờ để cô rời đi, dù cô có còn yêu anh hay không.