MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng 1000 ĐêmChương 8

Hợp Đồng 1000 Đêm

Chương 8

1,066 từ · ~6 phút đọc

Sau một tuần tịnh dưỡng tại bệnh viện, sức khỏe của Diệp Anh đã ổn định hơn, dù gương mặt vẫn còn nét xanh xao của người vừa bước ra từ cửa tử. Quân Ngôn tự tay bế cô lên xe, không để chân cô chạm đất dù chỉ một giây.

Khi bước vào biệt thự Tĩnh Viên, Diệp Anh sững sờ. Toàn bộ nội thất u tối, lạnh lẽo của những ngày trước đã biến mất. Thay vào đó là tông màu trắng và xanh nhạt – những gam màu mà cô từng yêu thích. Khắp nơi trong nhà đều được bày biện những lọ hoa trà trắng tinh khiết, tỏa hương dịu nhẹ.

"Anh đã làm gì thế này?" Diệp Anh thảng thốt.

Quân Ngôn đặt cô ngồi xuống chiếc sofa phủ lông cừu mềm mại, quỳ một chân xuống để xỏ dép đi trong nhà cho cô. "Anh chỉ trả lại những gì vốn dĩ thuộc về em. Từ giờ, em không phải là 'trợ lý', cũng không phải 'vợ cũ'. Em là nữ chủ nhân duy nhất của nơi này."

Chiều hôm đó, Quân Ngôn có cuộc họp khẩn cấp tại công ty. Anh căn dặn người làm phục vụ Diệp Anh như một nữ hoàng rồi mới chịu rời đi.

Vì cảm thấy ngột ngạt, Diệp Anh dạo bước quanh nhà. Cô vô tình đi ngang qua thư phòng cũ của cha Quân Ngôn – nơi luôn bị khóa kín. Lạ thay, hôm nay cửa không khóa. Có lẽ trong sự hối hận và cuồng quay chăm sóc cô, Quân Ngôn đã sơ suất.

Cô bước vào, căn phòng bám đầy bụi bặm. Trên bàn làm việc là những hồ sơ cũ từ hai năm trước. Trong lúc tìm kiếm một cuốn sách để đọc, cô vô tình làm rơi một bìa hồ sơ màu đen kịt có đóng dấu "Tuyệt mật".

Những tờ giấy rơi ra khiến hơi thở của Diệp Anh nghẹn lại. Đó là kế hoạch thu mua và triệt hạ tập đoàn họ Tô. Nhưng điều khiến cô chết lặng chính là chữ ký xác nhận ở cuối trang: Thẩm Chấn Hùng – cha của Quân Ngôn, cùng với một dòng ghi chú viết tay: "Phải ép Tô gia vào đường cùng, có thế Quân Ngôn mới đoạn tuyệt được với con bé đó và cưới Lâm Tuyên."

Hóa ra, bi kịch của gia đình cô không phải do sự suy sụp tự nhiên, mà là một âm mưu tàn độc để chia rẽ hai người. Cha anh đã dùng cô làm bàn đạp, đẩy cha cô đến cái chết và mẹ cô vào giường bệnh, chỉ để phục vụ cho tham vọng chính trị của Thẩm gia.

"Em đang làm gì ở đây?"

Giọng nói của Quân Ngôn vang lên sau lưng, lạnh lùng và cảnh giác. Anh đã về từ lúc nào, hơi thở vẫn còn chút hơi lạnh của gió đêm.

Diệp Anh quay lại, đôi tay run rẩy cầm tờ hồ sơ, nước mắt lã chã rơi: "Thẩm Quân Ngôn... Cha anh... ông ấy đã giết cha em. Tại sao? Tại sao hai năm qua anh luôn dùng sự hận thù để hành hạ em, trong khi chính gia đình anh mới là kẻ nợ em một mạng người?"

Quân Ngôn sững sờ nhìn tờ giấy trên tay cô. Anh lao đến giật lấy, gương mặt dần trở nên xám xịt. Anh thực sự không biết chuyện này. Hai năm qua, anh luôn nghĩ cha cô bỏ trốn vì nợ nần, còn cô phản bội anh vì tiền.

"Diệp Anh, nghe anh giải thích... Anh không hề biết chuyện cha anh làm..."

"Anh không biết, nhưng anh đã làm gì với em?" Diệp Anh cười trong nước mắt, nụ cười đầy sự thê lương. "Anh mua đêm đầu tiên của em để sỉ nhục em, anh hành hạ em đến mức em suýt mất con... Quân Ngôn, máu của cha em, và sự nhục nhã của em, anh định trả thế nào?"

Cơn xúc động mạnh khiến Diệp Anh lảo đảo. Quân Ngôn lao đến đỡ lấy cô, nhưng cô thô bạo đẩy anh ra. Sự chiếm hữu của anh giờ đây trong mắt cô chỉ là sự ghê tởm và tội lỗi.

"Đừng chạm vào tôi! Tôi ghét anh! Tôi ghét cả cái thai này!"

"Câm miệng!" Quân Ngôn gầm lên, nỗi sợ mất cô khiến anh đánh mất lý trí. Anh ép cô vào cạnh bàn làm việc, ánh mắt vừa đau đớn vừa điên cuồng. "Dù cha anh có làm gì, dù em có hận anh thế nào, em cũng phải ở lại đây! Em mang cốt nhục của anh, em chết cũng phải là người của Thẩm gia!"

Anh thô bạo cưỡng hôn cô, một nụ hôn mang vị đắng của nước mắt và vị tanh của máu khi cô cắn môi anh phản kháng. Quân Ngôn như phát điên, anh bế xốc cô lên, ném xuống chiếc ghế sofa da trong thư phòng.

Dù trong lòng đầy hối lỗi, nhưng bản năng chiếm hữu của một kẻ độc tài khiến anh muốn dùng dục vọng để lấp liếm đi sự thật. Anh xé toạc lớp váy áo nhẹ nhàng, ép cơ thể mỏng manh của cô xuống dưới thân mình.

"Em ghét anh cũng được, hận anh cũng được, nhưng cơ thể em phải thuộc về anh!"

Cuộc mây mưa diễn ra trong sự giằng xé giữa yêu và hận. Quân Ngôn thúc mạnh vào cô, mỗi lần va chạm đều như muốn khảm sâu tội lỗi của mình vào cơ thể người phụ nữ anh yêu. Diệp Anh không còn rên rỉ, cô chỉ nhìn lên trần nhà bằng đôi mắt trống rỗng, để mặc cho sự thô bạo của anh càn quét.

Trong không gian tối tăm của thư phòng, tiếng va chạm xác thịt và tiếng thở dốc nặng nề trở nên u uất đến cực điểm. Quân Ngôn điên cuồng hôn khắp người cô, như muốn dùng hơi ấm của mình để xóa đi những vết thương mà gia đình anh đã gây ra, nhưng càng làm, khoảng cách giữa họ lại càng xa thăm thẳm.

Sau khi trút bỏ hết dục vọng, Quân Ngôn ôm lấy cơ thể rệu rã của Diệp Anh, thì thầm trong đau đớn: "Diệp Anh... đừng rời bỏ anh... làm ơn."

Nhưng Diệp Anh không trả lời. Trong lòng cô lúc này, chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất: Báo thù.