Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá vào thư phòng, Quân Ngôn tỉnh dậy với cảm giác tội lỗi đè nặng. Anh nhìn người con gái trong lòng mình – cơ thể cô đầy những vết bầm tím mới chồng lên vết cũ, gương mặt vẫn còn vương vệt nước mắt khô dài.
Thế nhưng, trái với dự đoán của anh rằng cô sẽ gào thét hay tuyệt thực, Diệp Anh từ từ mở mắt, ánh mắt không còn sự căm phẫn tột độ như đêm qua. Cô khẽ tựa đầu vào ngực anh, giọng thều thào:
"Quân Ngôn... em mệt rồi. Em không muốn hận anh nữa, cũng không muốn hận cha anh. Đứa trẻ này cần một người cha khỏe mạnh, không phải một kẻ điên cuồng vì thù hận."
Quân Ngôn sững sờ, rồi một niềm hạnh phúc điên cuồng trào dâng trong lòng. Anh siết chặt cô vào lòng, hôn lên trán cô liên tục. "Em nói thật chứ? Diệp Anh, em tha thứ cho anh?"
"Em chỉ muốn sống yên ổn thôi." Cô nở một nụ cười mỏng manh, nhưng sâu trong đáy mắt là một mặt hồ lạnh lẽo không gợn sóng.
Những ngày sau đó, Diệp Anh trở thành một "người vợ hiền" đúng nghĩa. Cô tự tay xuống bếp nấu ăn cho anh, dịu dàng thắt cà vạt cho anh mỗi sáng. Quân Ngôn như người mù quáng trong tình yêu, anh dâng tất cả những gì tốt đẹp nhất cho cô: thẻ đen không giới hạn, kim cương, và quan trọng nhất là sự tin tưởng.
Anh bắt đầu để cô tự do đi lại trong biệt thự, thậm chí còn cho phép cô dùng máy tính cá nhân. Anh không biết rằng, mỗi khi anh rời khỏi nhà, Diệp Anh lại dùng những kỹ năng tin học từng học ở đại học để thâm nhập vào hệ thống dữ liệu của Thẩm gia.
Cô âm thầm liên lạc với Minh Triết. "Triết, tôi đã có bằng chứng về việc Thẩm Chấn Hùng hối lộ và thao túng thị trường năm đó. Hãy chuẩn bị sẵn sàng, tôi sẽ đưa ông ta vào tù, và khiến Thẩm thị phải chao đảo."
Đêm đó, Quân Ngôn về nhà với một tâm trạng phấn khích. Anh mang về cho cô một sợi dây chuyền kim cương "Trái tim đại dương". Nhìn thấy cô đang mặc chiếc váy ngủ lụa mỏng manh ngồi chờ bên bàn ăn dưới ánh nến, dục vọng trong anh lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Anh tiến lại gần, vòng tay qua eo cô từ phía sau, vùi mặt vào hõm cổ thơm tho mùi hoa trà. "Diệp Anh, em đẹp quá... Anh cảm thấy như mình đang nằm mơ vậy."
Diệp Anh xoay người lại, chủ động vòng tay qua cổ anh, trao cho anh một nụ hôn nồng nàn – điều mà trước đây cô chưa bao giờ làm. Quân Ngôn như bị bỏ bùa mê, anh bế bổng cô lên bàn ăn, gạt phăng mọi thứ xuống sàn.
Sự chủ động của cô khiến cuộc mây mưa đêm nay trở nên đê mê và cuồng nhiệt gấp bội. Diệp Anh không còn là khúc gỗ cam chịu, cô khẽ rên rỉ theo từng nhịp thúc của anh, đôi tay vuốt ve tấm lưng trần rắn chắc.
"Quân Ngôn... yêu em... mạnh hơn nữa..." Cô thì thầm vào tai anh những lời mật ngọt.
Quân Ngôn như phát điên, anh chiếm đoạt cô với tất cả sự nâng niu nhưng cũng đầy hoang dại. Anh không hề hay biết, trong lúc anh đang đắm chìm trong khoái cảm tột cùng, bàn tay Diệp Anh đã lén lấy chiếc chìa khóa két sắt từ túi áo vest của anh đang treo trên ghế.
Tiếng va chạm xác thịt vang lên nhịp nhàng trong căn phòng đầy ánh nến. Khi Quân Ngôn trút hết mọi tinh túy vào cơ thể cô và thiếp đi vì mãn nguyện, Diệp Anh nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay anh.
Cô đứng trước gương, lau đi những giọt mồ hôi trên trán, ánh mắt lạnh lùng nhìn người đàn ông đang ngủ say trên giường.
"Quân Ngôn, đây là cái giá của sự chiếm hữu. Anh yêu cơ thể này, vậy thì tôi sẽ dùng nó để hủy hoại cả đế chế của anh."
Cô bước vào phòng làm việc, mở két sắt và lấy ra tệp tài liệu gốc về vụ phá sản của nhà họ Tô. Sau đó, cô gửi toàn bộ bản sao đến tòa soạn báo lớn nhất thành phố.