Sáng sớm, bầu trời thành phố bị bao phủ bởi một tầng mây xám xịt. Thẩm Quân Ngôn thức dậy trong tâm trạng khoan khoái sau một đêm mặn nồng, nhưng vị trí bên cạnh trên chiếc giường rộng lớn đã lạnh ngắt từ lâu.
Anh chỉ kịp khoác vội chiếc áo choàng tắm thì điện thoại đã rung lên liên hồi. Tiếng của Lâm Huy từ đầu dây bên kia run rẩy: "Thẩm tổng... tiêu rồi! Toàn bộ bằng chứng về việc Thẩm lão gia thao túng thị trường hai năm trước đã bị tung lên báo. Cảnh sát vừa ập vào sân bay áp giải lão gia đi khi ông ấy chuẩn bị sang Mỹ. Cổ phiếu Thẩm thị đang lao dốc không phanh!"
Toàn thân Quân Ngôn cứng đờ. Anh liếc nhìn về phía két sắt trong thư phòng đang mở toang, rồi nhìn sang chiếc chìa khóa nằm trơ trọi trên bàn trang điểm. Một cảm giác bị đâm thấu tim gan khiến anh lảo đảo.
Ngay lúc đó, Diệp Anh bước vào phòng. Cô không còn mặc chiếc váy lụa mỏng manh đầy tình tứ đêm qua, mà đã thay một bộ đồ đen kín đáo, gương mặt lạnh lùng như một pho tượng băng.
"Là em?" Quân Ngôn gằn giọng, đôi mắt anh đỏ rực, chứa đựng sự hụt hẫng và phẫn nộ tột độ.
"Đúng, là tôi." Diệp Anh điềm tĩnh đáp, ánh mắt không chút dao động. "Cha anh nợ gia đình tôi một mạng người, anh nợ tôi sự tự trọng và tự do. Tôi chỉ đang đòi lại công lý."
Quân Ngôn lao đến như một con mãnh thú bị trọng thương, anh bóp chặt lấy hai vai cô, lắc mạnh: "Tất cả sự dịu dàng, những nụ hôn đêm qua... đều là giả dối sao? Em dùng đứa con của chúng ta để lừa gạt tôi?"
"Đứa con này... vốn dĩ không nên có trong một mối quan hệ đầy máu và nước mắt thế này." Diệp Anh cười nhạt.
Lời nói của cô là mồi lửa cuối cùng thiêu rụi lý trí của Quân Ngôn. Sự phản bội từ người mình tin yêu nhất, trân trọng nhất khiến anh hóa điên. Anh thô bạo lôi xộc cô về phía giường, ném cô xuống một cách tàn nhẫn.
"Em muốn công lý? Tôi sẽ cho em biết thế nào là cái giá của sự phản bội!"
Quân Ngôn không còn một chút kiêng nể nào đối với cơ thể của người phụ nữ mang thai. Anh đè nghiến cô xuống, xé toạc bộ quần áo đen cô vừa mặc. Cơn điên cuồng lần này không còn là dục vọng bình thường, mà là sự trừng phạt mang tính hủy diệt.
Anh tháo thắt lưng, trói chặt hai tay cô vào đầu giường. Diệp Anh vùng vẫy trong đau đớn, nhưng sức lực của cô chỉ như một nhành liễu trước cơn bão.
"Quân Ngôn, anh buông ra... Tôi đang mang thai con của anh!"
"Con của tôi?" Anh cười gằn, nụ cười méo mó đến đáng sợ. "Em có thực sự coi nó là con tôi không, hay em chỉ coi nó là công cụ để tôi lơi lỏng cảnh giác? Nếu em đã tàn nhẫn như vậy, thì tôi cũng không cần phải làm quân tử nữa!"
Anh xâm chiếm cô một cách thô bạo nhất, không có dạo đầu, không có sự âu yếm. Sự va chạm đầy bạo liệt khiến Diệp Anh khóc không thành tiếng. Mỗi lần thúc mạnh, Quân Ngôn đều gầm lên như muốn trút hết nỗi đau bị phản bội vào tận cùng cơ thể cô.
Dưới ánh sáng lờ mờ của buổi sớm, căn phòng ngủ vốn là "tổ ấm" giả tạo giờ đây biến thành một hiện trường của sự trả thù đầy sắc dục. Quân Ngôn cắn nát bờ vai trắng ngần của cô, để lại những vết máu đỏ tươi hòa lẫn với những giọt nước mắt mặn chát của Diệp Anh.
Trong cơn cao trào điên dại, anh ép cô phải nhìn vào mắt mình: "Em nhớ cho kỹ, dù Thẩm thị có sụp đổ, dù cha tôi có đi tù, thì em... cả đời này cũng không thoát khỏi tôi. Tôi sẽ giam cầm em trong địa ngục này cho đến khi chúng ta cùng chết!"
Khi cuộc mây mưa tàn khốc kết thúc, Quân Ngôn mặc lại y phục, ánh mắt vô hồn nhìn Diệp Anh đang nằm bất động với đôi tay vẫn bị trói chặt. Anh lạnh lùng bước ra ngoài, ra lệnh cho vệ sĩ:
"Khóa chặt toàn bộ cửa. Không có lệnh của tôi, ai cho cô ta bước ra ngoài một bước, tôi sẽ lấy mạng kẻ đó!"
Diệp Anh nằm đó, nhìn lên trần nhà. Kế hoạch của cô đã thành công một nửa: Thẩm Chấn Hùng đã bị bắt. Nhưng cái giá phải trả chính là sự tự do vĩnh viễn và một con quỷ mang tên Thẩm Quân Ngôn đã hoàn toàn thức tỉnh.
Bên ngoài, còi xe cảnh sát và tiếng phóng viên bắt đầu náo loạn trước cổng biệt thự. Đế chế Thẩm thị đang rung chuyển, nhưng lồng giam của Diệp Anh giờ đây mới chính thức trở thành "vạn trượng thâm uyên".