Biệt thự Tĩnh Viên chưa bao giờ u ám đến thế. Bên ngoài, phóng viên vây kín như kiến cỏ, tiếng loa phóng thanh và ánh đèn flash lóe lên liên hồi qua khe cửa sổ. Bên trong, Quân Ngôn ngồi bất động giữa đống đổ nát của phòng khách, trên tay là ly rượu mạnh không ngừng sóng sánh.
Cổ phiếu Thẩm thị bốc hơi 30% giá trị chỉ trong vài giờ. Hội đồng quản trị đang gầm thét đòi cách chức anh. Nhưng tất cả những điều đó không khiến Quân Ngôn đau đớn bằng sự thật rằng: người phụ nữ anh dùng cả trái tim để sủng ái lại là kẻ trực tiếp cầm dao đâm vào lưng anh.
Trên tầng hai, Diệp Anh nằm co quắp trên sàn đá lạnh lẽo của phòng ngủ. Dây thắt lưng vẫn còn siết chặt cổ tay cô, để lại những vết hằn đỏ tía. Cơn đau âm ỉ từ bụng dưới bắt đầu trỗi dậy, ban đầu chỉ là những cơn gò nhẹ, nhưng càng lúc càng trở nên dữ dội và dồn dập.
"Đau... Con ơi..."
Cô cắn chặt môi, cố gắng bò về phía cửa nhưng vô vọng. Quân Ngôn đã rút hết dây điện thoại, tịch thu mọi thiết bị liên lạc. Sự trừng phạt của anh là muốn cô phải nếm trải sự cô độc tột cùng.
Dưới lầu, Quân Ngôn uống cạn chai rượu thứ ba. Men say không làm anh quên đi sự phản bội, nó chỉ khiến cơn điên cuồng trong anh bùng nổ. Anh loạng choạng bước lên lầu, đá văng cánh cửa phòng ngủ.
"Diệp Anh! Em nhìn xem em đã làm gì! Cha tôi có thể sẽ chết trong tù, Thẩm thị có thể sẽ tiêu tan... Em hài lòng chưa?"
Anh thô bạo túm lấy tóc cô, ép cô ngẩng mặt lên. Nhưng khi nhìn thấy gương mặt trắng bệch, mồ hôi vã ra như tắm và đôi môi tím tái của cô, trái tim anh bỗng thắt lại một nhịp.
"Đừng... đừng diễn kịch nữa..." Giọng anh bắt đầu run rẩy.
"Quân... Quân Ngôn... máu..." Diệp Anh thều thào, ngón tay run rẩy chỉ xuống chân mình.
Dưới tà váy ngủ đã rách nát, một dòng máu đỏ thẫm đang chậm rãi chảy xuống, loang lổ trên mặt đá. Quân Ngôn sững sờ, cơn say bay sạch trong tích tắc. Anh vội vàng cởi trói cho cô, đôi bàn tay từng chiếm đoạt cô một cách thô bạo giờ đây run lẩy bẩy khi chạm vào cơ thể lạnh toát của vợ mình.
"Bác sĩ! Gọi bác sĩ ngay!" Anh gầm lên như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Trong khi chờ xe cấp cứu luồn lách qua đám đông phóng viên, Quân Ngôn ôm chặt Diệp Anh trong lòng. Cô đã lịm đi, hơi thở mỏng manh như thể có thể đứt quãng bất cứ lúc nào.
"Diệp Anh, tỉnh lại... Anh xin lỗi, anh không cố ý... Đừng bỏ anh, đừng bỏ con..."
Nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây lấy Quân Ngôn. Anh nhận ra rằng, dù cô có hủy hoại cả thế giới của anh, anh vẫn không thể nhìn cô biến mất. Sự chiếm hữu ích kỷ bấy lâu nay bỗng chốc vỡ tan trước ranh giới sinh tử.
Tại phòng cấp cứu, Quân Ngôn bị đẩy ra ngoài. Anh đứng chết lặng nhìn cánh cửa đóng sầm lại, ánh đèn đỏ rực như thiêu đốt tâm can.
Vị bác sĩ bước ra, gương mặt mệt mỏi: "Thẩm tổng, tình trạng rất tệ. Bệnh nhân bị chấn động tâm lý quá lớn, cộng với tác động vật lý mạnh dẫn đến bóc tách nhau thai. Chúng tôi phải mổ khẩn cấp để cứu đứa bé, nhưng cô ấy... cô ấy có thể sẽ không qua khỏi do băng huyết."
"Cứu cô ấy!" Quân Ngôn nắm lấy cổ áo bác sĩ, mắt đỏ vằn lên. "Tôi không cần đứa bé, tôi chỉ cần cô ấy! Bằng mọi giá phải giữ mạng cho Tô Diệp Anh!"
Ba tiếng đồng hồ dài như một thế kỷ trôi qua.
Tiếng khóc yếu ớt của một đứa trẻ sơ sinh vang lên từ bên trong. Một bé trai sinh non chỉ nặng 1,2kg được đưa ngay vào lồng kính. Ngay sau đó, Diệp Anh được đưa ra, gương mặt cô xanh xao không còn chút sức sống, hơi thở phải duy trì qua máy trợ tim.
Quân Ngôn quỳ sụp xuống bên cạnh băng ca, nắm lấy bàn tay gầy gò của cô.
"Em thắng rồi, Diệp Anh." Anh thì thầm, nước mắt rơi lã chã xuống mu bàn tay cô. "Em đã dùng cả mạng sống của mình để trừng phạt anh. Anh trả lại tự do cho em... chỉ cần em tỉnh lại..."
Lần đầu tiên trong đời, vị tổng tài kiêu ngạo nhận ra rằng, quyền lực, tiền bạc và sự chiếm hữu đều vô nghĩa nếu người anh yêu không còn hiện hữu. Anh đã thắng trong việc giữ cô bên mình, nhưng lại thua thảm hại trong việc giữ lấy trái tim cô.