MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng 1000 ĐêmChương 12

Hợp Đồng 1000 Đêm

Chương 12

835 từ · ~5 phút đọc

Bệnh viện về đêm tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tạch tạch của máy trợ tim. Thẩm Quân Ngôn ngồi bên giường bệnh, râu ria lởm chởm, đôi mắt hằn sâu những tia máu vì nhiều đêm không ngủ. Anh nắm chặt bàn tay mềm yếu của Diệp Anh, áp lên mặt mình như muốn tìm kiếm chút hơi ấm sót lại.

"Diệp Anh, con đã khỏe hơn rồi. Thằng bé giống em lắm, nhất là cái mũi... Em không muốn tỉnh lại để nhìn con một cái sao?"

Đáp lại anh chỉ là sự im lặng đáng sợ.

Đúng lúc đó, Lâm Huy bước vào, gương mặt tái mét, run rẩy đặt một phong thư đã được cảnh sát niêm phong lên bàn.

"Thẩm tổng... Lão gia... ông ấy đã tự sát trong trại tạm giam vào sáng nay. Đây là bức thư cuối cùng ông ấy để lại cho anh."

Quân Ngôn khựng lại. Một cảm giác trống rỗng bao trùm lấy tâm trí anh. Anh chậm rãi mở lá thư. Nét chữ của Thẩm Chấn Hùng đã không còn sự sắc sảo, kiêu ngạo như trước, mà thay vào đó là sự rệu rã của một kẻ biết mình đã đi đến đường cùng.

*"Quân Ngôn, khi con đọc được những dòng này, ta đã đi gặp cha của con bé Diệp Anh để tạ tội.

Ta thừa nhận, ta đã ép Tô gia vào đường chết. Nhưng có một sự thật ta đã giấu con suốt hai năm qua: Diệp Anh không hề phản bội con. Năm đó, cô ta tìm đến ta, quỳ dưới chân ta suốt một đêm mưa chỉ để đổi lấy một cơ hội sống cho con khi con bị bọn chủ nợ truy sát. Chính ta đã ép cô ta phải ký vào thỏa thuận rời đi, ép cô ta phải đóng vai kẻ ham tiền để con hận cô ta mà đứng dậy làm lại từ đầu.

Đừng hận cô ta nữa, hãy hận người cha tàn độc này. Hãy bảo vệ mẹ con cô ấy, đó là sự cứu rỗi duy nhất cho dòng họ Thẩm."*

Lá thư rơi khỏi tay Quân Ngôn. Anh ôm đầu, bật cười trong nước mắt. Một tiếng cười thê lương và điên dại vang vọng khắp phòng bệnh.

Hóa ra tất cả là một trò đùa của số phận. Anh dùng sự hận thù để hành hạ người phụ nữ đã hy sinh cả mạng sống vì anh. Anh mua "đêm đầu tiên" của cô để nhục mạ, anh giam cầm cô trong lồng kính, anh ép cô đến mức sinh non... trong khi cô chính là ân nhân lớn nhất cuộc đời anh.

"Anh là thằng khốn... Diệp Anh, anh là thằng khốn!"

Quân Ngôn gục đầu vào cạnh giường, khóc nức nở như một đứa trẻ. Sự kiêu ngạo của tổng tài, quyền lực của Thẩm thị, tất cả giờ đây chỉ là đống tro tàn trước sự thật tàn khốc này.

Đêm hôm đó, dục vọng và sự hối lỗi đan xen khiến Quân Ngôn không thể kiềm chế. Anh trèo lên giường, nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể bất động của Diệp Anh từ phía sau. Anh hôn lên làn da nhợt nhạt ở sau gáy cô, hơi thở nồng nặc mùi rượu và nỗi đau.

Bàn tay anh run rẩy luồn vào dưới lớp áo bệnh nhân, chạm vào vùng bụng nhăn nheo sau ca mổ sinh non. Anh bắt đầu những nụ hôn vụn vặt, đầy sự cầu khẩn và chuộc lỗi.

"Diệp Anh... xin em... đừng ngủ nữa. Dù có phải hận anh, cũng hãy tỉnh lại mà hận anh..."

Sự đụng chạm của anh lần này không còn chút thô bạo nào, chỉ có sự nâng niu đến đau lòng. Anh hôn lên môi cô, dây dưa hơi thở của mình vào lồng ngực cô, như muốn truyền toàn bộ sự sống của mình cho người đàn bà đang nằm đó. Trong bóng tối, tiếng rên rỉ nghẹn ngào của người đàn ông hòa cùng tiếng tít tít của máy móc tạo nên một khung cảnh u mê và đầy bi kịch.

Bỗng nhiên, ngón tay của Diệp Anh khẽ cử động.

Quân Ngôn khựng lại, hơi thở dồn dập. Anh ngẩng đầu lên, nhìn thấy đôi mi dài của cô đang run rẩy dưới ánh đèn mờ.

"Diệp... Diệp Anh?"

Cô từ từ mở mắt. Ánh mắt ấy vẫn trống rỗng, nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt hốc hác của Quân Ngôn, một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt cô.

"Con... con đâu?" Giọng cô mỏng như tơ nhện.

Quân Ngôn vỡ òa hạnh phúc, anh áp mặt mình vào mặt cô, nấc lên: "Con khỏe rồi, em cũng khỏe rồi. Diệp Anh, anh biết hết rồi... Anh sai rồi, làm ơn... đừng bỏ anh."

Diệp Anh không đáp, cô chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh bình minh đang dần ló dạng. Một sự thật đã sáng tỏ, nhưng những vết sẹo trên cơ thể và linh hồn cô, liệu có thể xóa nhòa?