Diệp Anh tỉnh lại, nhưng trái tim cô dường như đã hóa đá. Cô không gào thét, không trách móc, chỉ nhìn Quân Ngôn như nhìn một người xa lạ. Sự im lặng của cô còn đáng sợ hơn vạn lời sỉ nhục, nó khiến anh cảm giác mình đang đối diện với một vực thẳm không đáy.
"Anh đã đưa con về phòng chăm sóc đặc biệt bên cạnh, em muốn nhìn thằng bé một chút không?" Quân Ngôn khẽ hỏi, tay bưng bát cháo nóng, ánh mắt tràn đầy vẻ cầu khẩn.
Diệp Anh không đáp, cô quay mặt vào tường, để lại cho anh một bóng lưng gầy guộc đến xót xa. Quân Ngôn thở dài, anh biết mình không có quyền ép buộc cô thêm nữa.
Kể từ ngày hôm đó, Thẩm tổng tài – người từng hô mưa gọi gió trên thương trường – đã chính thức biến thành một "ông bố bỉm sữa" toàn thời gian. Vì muốn Diệp Anh thấy được thành ý, anh không thuê vú em mà tự mình học cách chăm sóc con trai sinh non.
Buổi chiều, tiếng khóc ngằn ngặt của bé con vang lên từ phòng bên cạnh. Quân Ngôn hốt hoảng buông tập hồ sơ, lao vào.
"Bé con, ngoan nào... Cha đây, đừng khóc..."
Diệp Anh lúc này đã có thể ngồi xe lăn, cô lặng lẽ đẩy xe đến cửa phòng, nhìn vào bên trong. Một cảnh tượng dở khóc dở cười hiện ra: Quân Ngôn – người đàn ông luôn mặc vest phẳng phiu, giờ đây áo sơ mi bung cúc, trên vai vắt một chiếc khăn sữa, tay chân lóng ngóng cầm miếng tã giấy.
"Sao cái này lại khó gắn thế nhỉ?" Anh lẩm bẩm, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Anh lật ngược đứa bé, rồi lại lật xuôi, mặt đỏ gay vì lúng túng.
Bé con dường như không nể mặt cha mình, "tặng" ngay một bãi chiến trường vàng tươi lên chiếc áo sơ mi thủ công đắt đỏ của anh. Quân Ngôn đứng hình mất 3 giây, nhưng thay vì nổi giận, anh lại cười khổ, nhẹ nhàng lau rửa cho con: "Được rồi, được rồi, là cha nợ hai mẹ con em, em cứ việc 'trả thù' lên người cha đi."
Diệp Anh nhìn thấy cảnh đó, lòng cô khẽ xao động. Một Thẩm Quân Ngôn kiêu ngạo, tàn nhẫn đêm nào giờ lại cam tâm tình nguyện làm những việc tay chân vụng về này. Tuy nhiên, vết sẹo về sự thô bạo ở thư phòng và phòng tắm vẫn còn đó, nhắc nhở cô về một con thú dữ vẫn đang ẩn mình dưới lớp vỏ bọc dịu dàng.
Đêm khuya, khi bé con đã ngủ say trong lồng ấp, Quân Ngôn trở về phòng bệnh của Diệp Anh. Anh thấy cô đang ngồi bên cửa sổ, ánh trăng hắt lên gương mặt thanh tú nhưng đượm buồn.
Quân Ngôn tiến lại gần, quỳ xuống bên cạnh xe lăn của cô, đặt đầu lên gối cô như một đứa trẻ hối lỗi.
"Diệp Anh, anh biết nói ngàn lời xin lỗi cũng không đủ. Anh đã hủy bỏ bản hợp đồng đó, anh đã trả lại tất cả tài sản của nhà họ Tô mà cha anh từng chiếm đoạt. Nếu em muốn rời đi... anh sẽ không cản. Nhưng làm ơn, hãy để anh chăm sóc em và con cho đến khi em hoàn toàn bình phục."
Bàn tay anh run rẩy chạm vào đùi cô – nơi từng bị anh dùng sức mạnh để chiếm đoạt. Diệp Anh không rụt lại, cô nhìn xuống mái tóc đen của anh, giọng nói lạnh lùng nhưng đã bớt phần sắc lẹm:
"Anh nghĩ tiền bạc và sự hối lỗi này có thể mua lại được những gì tôi đã mất sao?"
"Không mua được." Quân Ngôn ngước lên, đôi mắt đỏ hoe. "Nên anh dùng cả đời này để đền nợ. Diệp Anh... cho anh một cơ hội cuối cùng, không phải tư cách chồng, mà là tư cách một kẻ nô lệ chuộc tội, có được không?"
Anh đứng dậy, bế cô lên giường. Lần này, động tác của anh nhẹ đến mức như sợ cô tan vỡ. Anh không rời đi, mà nằm xuống bên cạnh, giữ một khoảng cách tôn trọng nhưng đủ để cô cảm nhận được hơi ấm.
Dục vọng trong người đàn ông trưởng thành vẫn luôn âm ỉ, nhất là khi ngửi thấy mùi hương hoa trà quen thuộc trên cổ cô. Quân Ngôn khẽ xích lại gần, hôn nhẹ lên vai cô – nơi vẫn còn dấu vết răng của anh từ đêm điên cuồng đó.
"Đừng..." Diệp Anh co người lại.
"Anh không làm gì đâu." Quân Ngôn thì thầm, giọng khàn đặc đầy kìm nén. "Chỉ để anh ôm em ngủ một lát thôi. Anh sợ nếu nhắm mắt lại mà không chạm vào em, anh sẽ thấy mình lại đang ở trong cơn ác mộng đã đánh mất em mãi mãi."
Diệp Anh im lặng, mặc cho anh ôm lấy mình. Trong bóng tối, hai trái tim từng bị tổn thương sâu sắc đang đập những nhịp điệu khác nhau, nhưng đều chung một nỗi đau dằn vặt.