MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng 1000 ĐêmChương 14

Hợp Đồng 1000 Đêm

Chương 14

964 từ · ~5 phút đọc

Dưới sự chăm sóc kiên trì và tỉ mỉ của Quân Ngôn, Diệp Anh cùng con trai – được đặt tên là Thẩm Thiên Ân – cuối cùng cũng được xuất viện. Nhưng thay vì đưa cô về căn biệt thự "lồng vàng" Tĩnh Viên, Quân Ngôn lại lái xe đưa cô đến một khu biệt thự cổ kính ở trung tâm thành phố.

Khi cánh cổng sắt mở ra, Diệp Anh không kìm được tiếng nấc nghẹn. Đây là Tô Gia – ngôi nhà gắn liền với tuổi thơ êm đềm của cô, nơi mà cô ngỡ rằng cả đời này mình sẽ không bao giờ có thể bước chân vào nữa.

"Anh... anh đã mua lại nó?"

"Anh đã hứa sẽ trả lại tất cả cho em." Quân Ngôn bế cô xuống xe, ánh mắt dịu dàng nhưng ẩn chứa nỗi lo sợ. "Mọi thứ bên trong, từ rèm cửa đến vườn hoa trà của mẹ em, anh đều cho phục dựng y hệt. Diệp Anh, đây là nhà của em, không phải của anh. Em có quyền đuổi anh đi bất cứ lúc nào."

Vừa bước vào sảnh chính, một bóng dáng cao lớn, phong trần trong bộ quân phục chỉnh tề đã đứng đợi sẵn. Người đàn ông đó có gương mặt chữ điền cương nghị, đôi mắt sáng quắc nhìn thẳng vào Quân Ngôn với vẻ thù địch không hề che giấu.

"Diệp Anh, em về rồi." Người đàn ông bước tới, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của Quân Ngôn.

Diệp Anh ngỡ ngàng: "Anh... anh là Hoàng Bách?"

Đây là con trai của bạn thân cha cô, người đã ra nước ngoài tòng quân từ nhiều năm trước. Trước khi Tô gia sụp đổ, cha cô từng có ý định đính hôn hai người với nhau.

"Cha em trước khi mất đã gửi thư cho anh." Hoàng Bách nắm lấy bàn tay Diệp Anh, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức nặng. "Anh xin lỗi vì đã về muộn. Từ giờ, không kẻ nào có thể dùng tiền hay quyền lực để chà đạp lên em nữa. Anh sẽ bảo vệ em, và cả đứa bé."

Quân Ngôn đứng bên cạnh, bàn tay siết chặt đến mức gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Cơn ghen tuông vốn đã ăn sâu vào máu thịt lại một lần nữa bùng phát, nhưng lần này anh không dám thô bạo. Anh chỉ lạnh lùng bước lên, vòng tay qua eo Diệp Anh, kéo cô sát vào lòng mình.

"Hoàng thiếu tá, có lẽ anh nhầm rồi. Cô ấy là vợ tôi, đứa bé là con trai tôi. Tô gia hiện tại đã thuộc về tên của cô ấy, và tôi là người bảo hộ duy nhất ở đây."

"Người bảo hộ?" Hoàng Bách cười khẩy. "Tôi nghe nói anh đã mua 'đêm đầu tiên' của vợ mình để sỉ nhục cô ấy? Thẩm Quân Ngôn, anh không xứng đáng làm chồng, càng không xứng đáng làm cha. Tôi đã nộp đơn lên tòa án yêu cầu xem xét lại quyền nuôi con và bảo vệ phụ nữ cho Diệp Anh."

Không khí trong phòng khách căng thẳng như một bãi thuốc súng chỉ chờ mồi lửa. Tối hôm đó, sau khi tiễn Hoàng Bách đi, Quân Ngôn như phát điên. Anh bế thốc Diệp Anh lên phòng ngủ chính – căn phòng cũ của cô.

Anh khóa chặt cửa, ép cô vào cánh cửa gỗ, hơi thở dồn dập và nóng hổi.

"Em vẫn còn tình cảm với hắn ta? Có phải vì hắn mà năm xưa em mới chấp nhận rời xa tôi?"

"Quân Ngôn, anh lại điên cái gì thế?" Diệp Anh mệt mỏi đẩy anh ra. "Hoàng Bách chỉ muốn giúp tôi thôi."

"Tôi không cần ai giúp em cả! Chỉ có tôi mới được phép giúp em, bảo vệ em!"

Sự xuất hiện của tình địch khiến bản năng chiếm hữu của Quân Ngôn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh cúi xuống, thô bạo hôn lên đôi môi cô, nụ hôn mang theo sự trừng phạt và cả nỗi sợ hãi mất mát.

Anh đẩy cô xuống chiếc giường êm ái, đôi bàn tay không kiềm chế được mà xé mở lớp áo mỏng. Dù biết cơ thể cô vẫn chưa hoàn toàn hồi phục sau ca mổ, nhưng sự ghen tuông đã khiến anh hóa thú.

"Nói cho tôi biết, em là của ai?" Anh gầm nhẹ, bàn tay luồn vào trong tóc cô, ép cô phải nhìn vào đôi mắt đỏ vằn của mình.

"Ưm... Quân Ngôn... dừng lại..." Diệp Anh nức nở, nhưng sự va chạm xác thịt nóng bỏng lại khiến cô dần mất đi sức kháng cự.

Lần này, Quân Ngôn không chiếm đoạt một cách lạnh lùng như trước. Anh dùng sự cuồng nhiệt và cả sự khẩn cầu để đánh chiếm mọi giác quan của cô. Anh hôn lên vết sẹo mổ ở bụng cô, một nụ hôn vừa đau đớn vừa thành kính.

"Diệp Anh, đừng nhìn hắn ta, đừng đi cùng hắn... Anh sẽ phát điên mất."

Tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Diệp Anh hòa cùng tiếng thở dốc điên cuồng của Quân Ngôn. Trong căn phòng cũ của Tô gia, một cuộc mây mưa đầy tội lỗi và khao khát lại diễn ra. Quân Ngôn như muốn khảm sâu hình bóng mình vào trí não cô, dùng sự thỏa mãn về thể xác để níu giữ một tâm hồn đang muốn bay đi.

Khi cơn sóng triều qua đi, Quân Ngôn ôm chặt cô, thì thầm trong bóng tối: "Dù phải giết chết hắn, anh cũng không để em rời xa anh lần nữa."

Nhưng anh không biết rằng, bên ngoài cửa sổ, một bóng đen vẫn đang âm thầm quan sát tất cả. Cuộc chiến giành lại Diệp Anh mới chỉ thực sự bắt đầu.