Cơn dư chấn của cuộc hoan lạc đầy chiếm hữu đêm qua vẫn còn in hằn trên cơ thể Diệp Anh. Quân Ngôn dậy sớm, anh để lại trên bàn một bát canh hạt sen ấm nóng và một nụ hôn nhẹ lên trán cô trước khi đến tập đoàn xử lý tàn dư của cuộc khủng hoảng. Anh ngỡ rằng bằng cách trả lại ngôi nhà này và sự cuồng nhiệt trên giường, anh có thể giữ chân cô mãi mãi.
Thế nhưng, ngay khi xe của Quân Ngôn vừa ra khỏi cổng, Hoàng Bách đã xuất hiện. Anh không đi một mình mà đi cùng một chuyên gia kỹ thuật quân đội.
"Diệp Anh, em nhìn đi." Hoàng Bách đưa một thiết bị dò tìm lại gần chiếc dây chuyền kim cương "Trái tim đại dương" mà Quân Ngôn đã tặng cô.
Thiết bị phát ra tiếng kêu tít tít dồn dập. Một con chip định vị siêu nhỏ, tinh vi được khảm bên trong viên đá quý. Không chỉ vậy, trong căn phòng cũ của cô, Hoàng Bách còn tìm thấy ba camera ẩn được ngụy trang cực kỳ kín đáo.
"Hắn ta không hề thay đổi." Hoàng Bách nhìn cô với ánh mắt xót xa. "Hắn trả lại nhà cho em, nhưng lại biến ngôi nhà này thành một cái nhà tù lộng lẫy khác. Hắn không tin em, hắn chỉ muốn kiểm soát em như một vật sở hữu."
Diệp Anh đứng lặng người, cảm giác như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Sự dịu dàng những ngày qua, những giọt nước mắt hối lỗi của Quân Ngôn... hóa ra đều đi kèm với sự nghi kỵ đến bệnh hoạn. Anh không yêu cô, anh chỉ đang cố gắng cầm tù cô bằng một phương thức tinh vi hơn.
"Giúp tôi... Hoàng Bách, giúp tôi đưa Thiên Ân đi." Diệp Anh siết chặt nắm đấm, ánh mắt lộ vẻ quyết tâm chưa từng có.
Cơn mưa bão mùa hạ bất ngờ ập xuống thành phố. Sấm chớp rạch ngang trời như muốn xé toạc màn đêm đen kịt.
Tại tập đoàn Thẩm thị, Quân Ngôn đang họp thì đột nhiên điện thoại báo động. Tín hiệu định vị từ dây chuyền của Diệp Anh biến mất. Anh bật dậy, gạt phăng tập tài liệu trên bàn, gương mặt biến sắc.
"Chết tiệt! Diệp Anh!"
Anh lao ra xe, đạp lút chân ga phóng về phía Tô gia. Trong lòng anh dấy lên một nỗi sợ hãi tột cùng, cảm giác như mình sắp đánh mất thứ quý giá nhất cuộc đời thêm một lần nữa.
Khi anh đạp tung cánh cửa phòng ngủ, bên trong chỉ còn lại sự trống trải và hơi lạnh của cơn bão. Chiếc dây chuyền kim cương bị ném vỡ vụn trên sàn nhà. Một tờ giấy để lại trên bàn chỉ vỏn vẹn vài chữ:
"Thẩm Quân Ngôn, sự chiếm hữu của anh khiến tôi ghê tởm."
"A!!!" Quân Ngôn gầm lên một tiếng đầy đau đớn và phẫn nộ. Anh lao vào màn mưa, điên cuồng tìm kiếm bóng dáng cô.
Tại một bến cảng vắng vẻ, Diệp Anh ôm chặt bé Thiên Ân trong lòng, đứng dưới lán che tạm bợ để đợi tàu của Hoàng Bách. Gió rít gào, nước mưa tạt vào mặt cô lạnh buốt.
"Diệp Anh! Em đứng lại đó cho tôi!"
Tiếng gầm của Quân Ngôn vang lên giữa tiếng sấm. Anh xuất hiện như một con quỷ từ dưới địa ngục, toàn thân ướt sũng, đôi mắt đỏ rực nhìn cô. Vây quanh anh là hàng chục vệ sĩ áo đen.
Hoàng Bách bước ra chắn trước mặt cô, súng đã lên nòng: "Thẩm Quân Ngôn, anh đã quá giới hạn rồi. Để cô ấy đi!"
"Cút ra!" Quân Ngôn không sợ hãi, anh bước thẳng về phía nòng súng, ánh mắt chỉ dán chặt vào Diệp Anh. "Diệp Anh, em định mang con trai tôi đi đâu? Em định đưa nó cho hắn ta sao?"
"Anh không xứng đáng làm cha!" Diệp Anh hét lên trong nước mắt. "Sự yêu thương của anh là gông xiềng. Tôi thà chết trong cơn bão này còn hơn quay lại cái lồng của anh!"
Câu nói của cô như nhát dao chí mạng đâm vào tim Quân Ngôn. Anh khựng lại, nhìn người phụ nữ mình yêu đang run rẩy vì lạnh và sợ hãi. Lần đầu tiên, anh nhìn thấy sự chán ghét tột cùng trong đôi mắt cô – một sự chán ghét còn đáng sợ hơn cả thù hận.
Ngay lúc đó, Hoàng Bách ra hiệu, một chiếc ca-nô cao tốc lao tới. Diệp Anh nhanh chóng bước lên.
Quân Ngôn định lao theo nhưng bị Hoàng Bách và người của anh ta ngăn lại. Một cuộc ẩu đả kịch liệt diễn ra dưới màn mưa tầm tã. Quân Ngôn như một kẻ điên, anh đánh trả bất chấp những cú đấm giáng xuống mặt mình. Khi anh thoát ra được và chạy ra mép nước, chiếc ca-nô đã lao vút vào màn sương mù dày đặc trên biển.
"Diệp Anh!!! Quay lại đây!!! Anh xin lỗi... Diệp Anh!!!"
Tiếng gào thét của người đàn ông bị tiếng sóng biển nuốt chửng. Quân Ngôn quỳ sụp xuống bãi cát ướt đẫm, nước mưa hòa cùng nước mắt chảy dài. Anh đã trả lại nhà, trả lại tiền, nhưng chính sự tham lam muốn kiểm soát mọi thứ đã khiến anh đánh mất tất cả.
Dưới màn đêm, một Thẩm Quân Ngôn quyền lực giờ đây chỉ còn là một kẻ thảm hại, trắng tay và cô độc giữa nhân gian.