MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Đẫm Máu & Lễ Đường Tái SinhChương 1: CHIẾC VÁY CƯỚI MANG XIỀNG XÍCH

Hợp Đồng Đẫm Máu & Lễ Đường Tái Sinh

Chương 1: CHIẾC VÁY CƯỚI MANG XIỀNG XÍCH

1,517 từ · ~8 phút đọc

Tiếng chuông nhà thờ Saint Mary vang lên từng hồi khô khốc, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của buổi sáng mùa đông thành phố S. Tuyết bắt đầu rơi, những bông tuyết mỏng manh đậu trên mặt kính màu của cửa sổ, rồi nhanh chóng tan chảy thành những vệt nước dài như nước mắt.

Bên trong phòng chờ, Thẩm Hạ Lan đứng bất động trước gương. Chiếc váy cưới dòng Haute Couture của Vera Wang trị giá hàng tỷ đồng đang khoác trên người cô, lộng lẫy đến mức khiến người ta nghẹt thở. Lớp ren thủ công tinh xảo ôm sát lấy bờ vai gầy mong manh, chân váy bồng bềnh như mây khói trải dài trên sàn đá cẩm thạch. Thế nhưng, khuôn mặt của cô dâu trong gương lại tái nhợt, đôi môi không chút huyết sắc dù đã được dặm lớp son đỏ kiêu sa.

Đối với người ngoài, Thẩm Hạ Lan là cô gái may mắn nhất thế gian khi được gả vào nhà họ Phó – gia tộc đứng đầu đế chế kinh doanh phía Nam. Nhưng đối với Hạ Lan, chiếc váy này không phải trang phục lễ đường, nó là một bộ xiềng xích bằng lụa là.

"Cạch."

Tiếng cửa mở cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Thẩm Chính – cha cô – bước vào với dáng vẻ vội vã. Ông nhìn con gái một lượt, không có lấy một lời khen ngợi hay cái ôm ấm áp của một người cha tiễn con về nhà chồng. Ông chỉ lo lắng chỉnh lại vạt áo vest của mình, giọng nói thấp thỏm:

"Hạ Lan, con đã kiểm tra lại mọi thứ chưa? Bản thỏa thuận đó... con không được để lộ ra ngoài nửa lời, đặc biệt là với cánh phóng viên."

Hạ Lan khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự chua chát thấm vào từng tế bào. Cô xoay người lại, giọng nói khàn khàn: "Ba yên tâm. Con biết mình là món hàng để cứu lấy Thẩm thị. Con sẽ không làm hỏng giao dịch này đâu."

Thẩm Chính khựng lại một chút, có lẽ chút lương tri cuối cùng khiến ông thấy hổ thẹn, nhưng nó nhanh chóng bị nỗi sợ phá sản đè bẹp. Ông bước tới, hạ thấp giọng: "Phó Cận Thần không phải là người đàn ông bình thường. Cậu ta cưới con vì di chúc của ông nội và vì món nợ năm xưa của Thẩm gia. Con nhớ kỹ lời ba dặn: Ở nhà họ Phó, con có thể có tất cả tiền bạc, địa vị, nhưng tuyệt đối không được nảy sinh tình cảm với cậu ta. Phó Cận Thần ghét nhất là những người phụ nữ tham lam tình cảm. Nếu con để trái tim mình đi chệch hướng, con sẽ mất tất cả, và Thẩm gia cũng sẽ bị tiêu diệt."

"Con nhớ rồi." Hạ Lan ngắt lời, đôi tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch. "Không nhìn vào mắt anh ta, không can thiệp vào cuộc sống của anh ta, và... không được yêu anh ta. Con đã ký vào bản khế ước đó bằng máu của mình rồi, ba còn sợ gì nữa?"

Ông Thẩm gật đầu hài lòng, đưa tay ra để cô khoác lấy. "Đến giờ rồi. Đi thôi."

Cánh cửa lễ đường mở ra. Không có dàn nhạc giao hưởng, không có hàng trăm khách mời thượng lưu, cũng không có những lẵng hoa hồng rực rỡ. Lễ cưới được tổ chức kín đáo đến mức cực đoan. Chỉ có vài người làm chứng và vị linh mục già đứng ở phía cuối con đường trải thảm đỏ.

Và ở đó, đứng dưới cây thập tự giá bằng vàng, là Phó Cận Thần.

Anh đứng hiên ngang trong bộ vest đen tuyền, vóc dáng cao lớn tỏa ra một thứ áp lực khiến người xung quanh phải cúi đầu. Đường nét gương mặt anh hoàn hảo như một tác phẩm điêu khắc bằng đá hoa cương – lạnh lẽo, cứng rắn và không một chút hơi ấm. Khi Hạ Lan bước tới gần, anh không hề tiến lên đón cô. Ánh mắt anh nhìn cô không giống nhìn một người vợ, mà giống như nhìn một món đồ trang trí vừa ý nhưng không cần thiết.

Khi đôi tay hai người chạm vào nhau để trao nhẫn, Hạ Lan rùng mình. Tay anh lạnh ngắt.

"Đừng run." Phó Cận Thần cúi đầu, ghé sát tai cô nói nhỏ. Giọng nói của anh trầm thấp, từ tính nhưng chứa đựng sự đe dọa. "Cô nên tập làm quen với sự lạnh lẽo này đi, Phó phu nhân."

Lời thề nguyện kết thúc nhanh chóng. Vị linh mục tuyên bố họ là vợ chồng, nhưng cái hôn phớt qua má của Phó Cận Thần chỉ mang theo mùi hương của rượu vang đỏ và sự khinh miệt. Không có tiệc mừng, không có những lời chúc tụng. Ngay khi rời khỏi nhà thờ, Phó Cận Thần đã buông tay cô ra, sải bước dài về phía chiếc Rolls-Royce đang chờ sẵn.

Đêm tân hôn.

Căn biệt thự "Ánh Trăng" nằm biệt lập trên đỉnh đồi, bao quanh bởi những hàng thông già rì rào trong gió. Đây là tổ ấm mới của họ, hoặc chính xác hơn, là một cái lồng kính sang trọng.

Hạ Lan ngồi một mình trên giường lớn trong phòng ngủ chính. Cô vẫn mặc bộ váy cưới nặng nề ấy, đầu tóc đã buông xõa nhưng tâm trí vẫn căng như dây đàn. Gần nửa đêm, tiếng động cơ xe vang lên dưới sân, rồi tiếng bước chân đều đặn tiến gần về phía phòng ngủ.

"Cạch."

Phó Cận Thần bước vào, cà vạt đã được nới lỏng, áo sơ mi mở hai cúc đầu để lộ xương quai xanh nam tính. Anh nhìn cô dâu của mình đang ngồi co róm trên giường, đôi mắt anh nheo lại đầy vẻ châm chọc.

Anh bước tới bàn trang điểm, cầm lên một xấp tài liệu mà trợ lý đã chuẩn bị sẵn, ném nhẹ xuống cạnh cô.

"Ký đi."

Hạ Lan nhìn lướt qua tiêu đề: "Phụ lục Hợp đồng Hôn nhân: Những điều khoản bổ sung".

Cô đọc thầm, từng chữ như mũi kim châm vào mắt:

Bên B không được phép bước vào thư phòng và phòng làm việc riêng của bên A khi chưa có sự cho phép.

Bên B không được công khai thân phận nếu không có yêu cầu từ bên A.

Tuyệt đối không có hành vi đụng chạm thân thể quá mức cần thiết trước mặt người khác.

Bên B không được nảy sinh tình cảm đơn phương. Nếu vi phạm, thỏa thuận cứu trợ Thẩm thị sẽ lập tức chấm dứt.

Hạ Lan ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của anh. "Anh sợ tôi yêu anh đến thế sao?"

Phó Cận Thần cười lạnh, anh cúi người xuống, áp sát khuôn mặt mình vào sát mặt cô. Khoảng cách gần đến mức cô có thể thấy được hình bóng mình trong đôi đồng tử đen sâu thẳm của anh.

"Thẩm Hạ Lan, cô nên hiểu rõ một điều: Phụ nữ yêu tôi rất nhiều, nhưng kết cục của họ đều không tốt đẹp. Tôi cưới cô vì cô biết điều, vì cô có đôi mắt giống một người... nhưng đừng vì thế mà ảo tưởng. Tôi có thể cho cô tiền, cho cô danh vọng, nhưng tình yêu của tôi là thứ đắt nhất thế gian này, cô không mua nổi đâu."

Ngón tay anh lướt nhẹ trên gò má cô, rồi bất ngờ bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào anh. "Yêu tôi, cô sẽ chết rất thảm. Hiểu chưa?"

Sống mũi Hạ Lan cay cay, nhưng cô không cho phép mình rơi nước mắt. Cô đã quá quen với việc bị coi thường. Cô cầm lấy cây bút, dứt khoát ký tên mình xuống dưới chữ ký rồng bay phượng múa của anh.

"Anh yên tâm, Phó tiên sinh. Trái tim tôi đã chết từ ngày ba tôi bán tôi cho anh rồi. Tôi sẽ là một Phó phu nhân hoàn hảo – không cảm xúc, không đòi hỏi, và chắc chắn... không yêu anh."

Phó Cận Thần nhìn chữ ký của cô, đôi lông mày hơi nhếch lên như một sự ngạc nhiên thú vị. Anh buông tay, đứng thẳng người dậy, lấy khăn giấy lau ngón tay mình như thể vừa chạm vào thứ gì đó không sạch sẽ.

"Rất tốt. Giường này là của cô. Tôi sang phòng bên cạnh."

Cánh cửa phòng đóng sầm lại một lần nữa. Hạ Lan ngồi một mình giữa căn phòng rộng lớn, bóng tối bao trùm lấy cô. Cô vươn tay tháo những chiếc ghim cài tóc cuối cùng ra, mái tóc đen dài xõa xuống che đi bờ vai đang run rẩy.

Cô nhìn vào chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên ngón áp út. Nó thật đẹp, thật đắt giá, nhưng cũng thật lạnh lẽo. Đêm đó, tuyết rơi dày đặc bên ngoài cửa sổ, che lấp đi mọi lối thoát. Thẩm Hạ Lan biết, chuỗi ngày địa ngục của cô chính thức bắt đầu.