Cánh cửa phòng ngủ đóng sầm lại, dư âm của nó còn rung lên bần bật trong không gian tĩnh mịch của căn biệt thự. Thẩm Hạ Lan vẫn giữ nguyên tư thế ngồi trên giường, đôi vai gầy nhỏ thon thả co lại dưới lớp váy cưới nặng nề. Sự im lặng bao trùm lấy cô, một sự im lặng đặc quánh, khiến cô có thể nghe thấy cả tiếng tuyết rơi nhè nhẹ bên ngoài cửa sổ và tiếng nhịp tim đập loạn nhịp vì tủi thân của chính mình.
Đây là đêm tân hôn của cô. Đêm mà những cô gái khác hằng mơ ước về những nụ hôn nồng cháy, về sự khởi đầu của một hành trình hạnh phúc. Nhưng với Hạ Lan, nó chỉ đơn giản là sự chuyển giao từ một cái lồng này sang một cái lồng khác, lộng lẫy hơn nhưng cũng tàn khốc hơn.
Hạ Lan đứng dậy, đôi chân trần chạm xuống sàn đá cẩm thạch lạnh buốt. Cô đi đến trước gương lớn, bắt đầu tháo bỏ những món trang sức trên người. Chiếc vòng cổ kim cương nặng trĩu, đôi khuyên tai lấp lánh... tất cả được cô đặt xuống bàn một cách vô hồn. Khó khăn nhất là việc kéo khóa chiếc váy cưới ở sau lưng. Cô loay hoay mãi, đôi tay run rẩy không thể túm lấy sợi dây kéo nằm ở vị trí hiểm hóc.
Một khoảnh khắc, cô nảy ra ý nghĩ muốn sang phòng bên cạnh nhờ Phó Cận Thần. Nhưng rồi, lời cảnh cáo của anh lại vang lên trong đầu: "Đừng vì thế mà ảo tưởng". Hạ Lan cắn chặt môi, tự mình vặn vẹo cơ thể, dùng hết sức bình sinh để kéo khóa xuống. Khi chiếc váy tuột khỏi vai, rơi xuống chân thành một đống vải trắng muốt vô dụng, cô cảm thấy như mình vừa trút bỏ được một gánh nặng nghìn cân, nhưng sự trống trải lại ngay lập tức lấp đầy.
Cô bước vào phòng tắm, đứng dưới vòi hoa sen để dòng nước nóng gột rửa đi lớp trang điểm đậm và cả những dấu vết của một ngày dài mệt mỏi. Trong làn hơi nước mịt mờ, cô tự nhủ: “Thẩm Hạ Lan, mày phải nhớ rõ. Đây là một cuộc giao dịch. Mày không được thua, càng không được để anh ta nhìn thấy sự yếu đuối của mày.”
Sáng hôm sau.
Ánh sáng mùa đông nhạt nhòa xuyên qua lớp rèm cửa dày đặc, đánh thức Hạ Lan. Cô giật mình ngồi dậy, nhìn đồng hồ đã là bảy giờ sáng. Với tư cách là dâu mới của nhà họ Phó, việc ngủ muộn là một điều cấm kỵ. Cô nhanh chóng thay một bộ đồ đơn giản, kín đáo rồi bước xuống lầu.
Căn biệt thự "Ánh Trăng" vào buổi sáng trông còn rộng lớn và lạnh lẽo hơn đêm qua. Người làm trong nhà đi lại rất khẽ khàng, không một tiếng động dư thừa. Khi Hạ Lan bước vào phòng ăn, cô thấy Phó Cận Thần đã ngồi đó.
Anh vẫn như cũ, một bộ vest phẳng phiu không một nếp nhăn, mái tóc được chải chuốt gọn gàng. Trên tay anh là tờ báo tài chính, bên cạnh là một tách cà phê đen bốc khói nghi ngút. Anh không ngước lên nhìn cô, dường như sự hiện diện của cô chỉ như không khí.
"Chào buổi sáng, Phó tiên sinh." Hạ Lan nhỏ nhẹ lên tiếng, cô vẫn chưa quen với việc gọi anh là "chồng" hay "anh".
Phó Cận Thần khẽ lật trang báo, giọng nói trầm lạnh phát ra: "Ở nhà họ Phó, bảy giờ sáng là giờ ăn sáng. Nếu cô còn trễ một lần nữa, cô sẽ phải tự tìm cách ăn bên ngoài."
"Tôi xin lỗi, tôi sẽ chú ý hơn." Hạ Lan kéo ghế ngồi xuống phía đối diện.
Người quản gia già, một người phụ nữ có gương mặt nghiêm nghị tên là bà Trương, bước tới đặt trước mặt cô một đĩa thức ăn thanh đạm. Ánh mắt bà nhìn Hạ Lan không có chút thiện cảm, mà là sự dò xét kỹ lưỡng.
"Thưa phu nhân, sau bữa sáng, bà chủ – tức là mẹ của cậu chủ – muốn gặp cô ở dinh thự chính." Bà Trương thông báo với giọng điệu khô khốc.
Hạ Lan khựng lại. Mẹ của Phó Cận Thần – bà Lâm Tuệ. Người phụ nữ nổi tiếng là sắt đá và khó gần trong giới thượng lưu. Cô nhìn sang Phó Cận Thần, hy vọng tìm thấy một chút chỉ dẫn hoặc ít nhất là một cái nhìn khích lệ, nhưng anh vẫn dán mắt vào tờ báo.
"Tôi có cần... chuẩn bị gì không?" Hạ Lan hỏi.
Lúc này, Phó Cận Thần mới buông tờ báo xuống. Anh nhìn cô, ánh mắt sắc lẹm như muốn xuyên thấu tâm can: "Cô chỉ cần mang theo cái đầu lạnh của mình đi là được. Mẹ tôi không dễ gạt như tôi đâu. Nếu cô để bà ấy thấy cô là một kẻ yếu đuối hay có ý đồ không chính đáng với gia sản nhà họ Phó, đừng trách tôi không nhắc trước."
Hạ Lan mím môi, sự tự trọng của cô bị tổn thương sâu sắc. "Tôi đã ký hợp đồng. Tôi biết mình cần làm gì. Tôi sẽ không làm xấu mặt anh."
"Hy vọng vậy." Anh đứng dậy, cầm lấy chiếc áo khoác từ tay người làm. Trước khi bước ra cửa, anh dừng lại, nói thêm một câu khiến tim cô thắt lại: "Đừng mặc bộ đồ nhạt nhẽo này đi gặp bà ấy. Mẹ tôi ghét nhất sự nghèo nàn."
Nói xong, anh dứt khoát rời đi, để lại Hạ Lan đứng giữa phòng ăn rộng lớn với cảm giác bị sỉ nhục cay đắng. Anh cưới cô, nhưng anh khinh miệt xuất thân của cô, khinh miệt cả sự tồn tại của cô.
Chiếc xe limousine đưa Hạ Lan đến dinh thự chính của nhà họ Phó – một tòa lâu đài cổ kính và uy nghiêm hơn nhiều so với biệt thự "Ánh Trăng". Khi cô bước vào phòng khách, bà Lâm Tuệ đang ngồi thưởng trà. Bà mặc một bộ sườn xám thêu tay cầu kỳ, khí chất cao sang thoát tục nhưng đôi mắt thì lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm.
Hạ Lan cúi đầu, lễ phép: "Thưa bác, con mới tới."
"Bác?" Bà Lâm Tuệ đặt tách trà xuống đĩa sứ nghe một tiếng "cạch" đanh gọn. "Bây giờ cô đã là người nhà họ Phó, dù chỉ là trên danh nghĩa, cũng nên gọi tôi một tiếng mẹ."
"Vâng... thưa mẹ." Hạ Lan đổi giọng, cảm thấy cổ họng mình khô khốc.
Bà Lâm Tuệ đứng dậy, đi chậm rãi xung quanh Hạ Lan như đang đánh giá một món hàng mỹ nghệ. "Hạ Lan, tôi biết vì sao Cận Thần lại chọn cô. Thẩm gia đang bên bờ vực phá sản, cô là cái giá rẻ nhất mà nó có thể mua để làm hài lòng di chúc của ông nội. Nhưng cô nên nhớ, bước chân vào đây dễ, giữ được cái ghế Phó phu nhân này mới khó."
Bà dừng lại trước mặt cô, ánh mắt xoáy sâu vào đôi mắt của Hạ Lan. "Điều quan trọng nhất: Cận Thần không yêu cô, và cô cũng tuyệt đối không được yêu nó. Nhà họ Phó không cần một người con dâu lụy tình, chúng tôi cần một người biết đứng đúng vị trí, không gây rắc rối và biết giữ thể diện. Nếu cô nảy sinh những ảo tưởng không đáng có, tôi sẽ là người đầu tiên tống cổ cô ra khỏi đây."
Lại là lời cảnh cáo đó. Từ cha cô, từ Phó Cận Thần, và bây giờ là từ mẹ chồng cô. Dường như tất cả thế giới này đều đang dựng lên một bức tường sắt bao quanh trái tim cô, ngăn cản bất kỳ tia nắng nào của tình cảm được len lỏi vào.
"Con hiểu rõ ạ." Hạ Lan trả lời, giọng cô bình thản đến lạ kỳ. "Con đến đây để thực hiện nghĩa vụ, không phải để tìm kiếm tình yêu."
Bà Lâm Tuệ khẽ mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Khá lắm. Sự hiểu chuyện của cô là thứ duy nhất tôi đánh giá cao ở cô cho đến lúc này."
Buổi gặp mặt kết thúc trong sự ngột ngạt tột độ. Khi Hạ Lan bước ra khỏi dinh thự, trời lại bắt đầu đổ mưa tuyết. Cô đứng dưới hiên nhìn những hạt tuyết trắng xóa rơi đầy sân, cảm thấy mình giống như một con búp bê thủy tinh, chỉ cần một va chạm nhẹ là sẽ tan tành thành muôn mảnh.
Tối hôm đó, Phó Cận Thần không về nhà. Quản gia Trương lạnh lùng thông báo rằng anh có tiệc xã giao và sẽ nghỉ lại ở căn hộ gần công ty. Hạ Lan ngồi một mình trong phòng ngủ thênh thang, trước mắt cô là bản hợp đồng vẫn nằm đó.
Cô cầm bút lên, vẽ một vòng tròn nhỏ quanh dòng chữ: "Bên B không được phép yêu bên A".
"Sẽ không đâu." Cô thì thầm với chính mình, giọng nói tan biến vào không gian. "Yêu một ác ma không có trái tim... tôi đâu có điên."
Nhưng ngay lúc đó, hình ảnh Phó Cận Thần cúi người nới lỏng cà vạt, ánh mắt thâm trầm đầy bí ẩn của anh bỗng hiện lên trong tâm trí cô. Hạ Lan giật mình, vội vàng xé nát mảnh giấy nháp cô vừa vẽ. Trái tim cô khẽ run lên, một sự rung động không nên có bắt đầu nhen nhóm trong bóng tối, âm thầm và đầy nguy hiểm.