MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Đẫm Máu & Lễ Đường Tái SinhChương 3: QUY TẮC CỦA NHÀ HỌ PHÓ

Hợp Đồng Đẫm Máu & Lễ Đường Tái Sinh

Chương 3: QUY TẮC CỦA NHÀ HỌ PHÓ

1,503 từ · ~8 phút đọc

Sống trong căn biệt thự "Ánh Trăng" giống như việc học cách đi trên một mặt hồ đóng băng mỏng. Chỉ cần một bước chân hơi lệch nhịp, mặt băng sẽ nứt toác và nhấn chìm bạn vào dòng nước giá buốt. Thẩm Hạ Lan nhanh chóng nhận ra rằng, ở đây, sự tồn tại của cô không được định nghĩa bằng tên gọi, mà bằng hai chữ: "Quy tắc".

Bà Trương – người quản gia với khuôn mặt không bao giờ có nếp nhăn của nụ cười – đã mang đến cho cô một cuốn sổ nhỏ bìa da đen ngay trong buổi sáng thứ ba của cuộc hôn nhân.

"Thưa phu nhân, đây là lịch trình và thói quen sinh hoạt của cậu chủ. Cô cần thuộc lòng nó để tránh gây ra những phiền phức không đáng có."

Hạ Lan lật mở từng trang. Từng dòng chữ ngay ngắn nhưng khô khan hiện ra: Cậu chủ không ăn hành, không thích mùi nước hoa nồng, không bao giờ uống trà sau 8 giờ tối, và đặc biệt... không thích ai chạm vào đồ đạc trong thư phòng.

"Tôi hiểu rồi." Hạ Lan đáp, ngón tay khẽ miết lên mép giấy nhám.

"Còn một việc nữa," Bà Trương chỉnh lại cặp kính gọng vàng, ánh mắt soi xét. "Tối nay có một bữa tiệc từ thiện do tập đoàn Thịnh Thế tổ chức. Cậu chủ yêu cầu cô cùng tham dự. Sẽ có chuyên gia trang điểm đến lúc 4 giờ chiều. Mong phu nhân chuẩn bị cho chu đáo, đừng để làm mất mặt Phó gia."

Hạ Lan gật đầu, nhưng trong lòng trào dâng một cảm giác mỉa mai. "Chu đáo" ở đây không phải là đẹp theo ý cô, mà là đẹp theo đúng chuẩn mực của một "Phó phu nhân" mà Phó Cận Thần mong muốn.

4 giờ chiều, căn phòng ngủ vốn yên tĩnh của Hạ Lan trở nên náo nhiệt bởi sự xuất hiện của một đội ngũ chuyên gia. Họ làm việc im lặng và hiệu quả như những cỗ máy. Họ bôi lên mặt cô những lớp phấn đắt tiền, uốn mái tóc cô thành những lọn sóng sang trọng, và cuối cùng là khoác lên người cô bộ váy dạ hội màu xanh navy thẫm.

Màu xanh ấy sâu thẳm như đại dương, tôn lên làn da trắng ngần và bờ vai trần mảnh dẻ của cô. Khi Hạ Lan bước xuống cầu thang, Phó Cận Thần đã đợi sẵn ở sảnh.

Anh đang xem đồng hồ, gương mặt thoáng chút thiếu kiên nhẫn. Nhưng khi nghe tiếng gót giày gõ trên bậc đá, anh ngước lên. Trong một khoảnh khắc cực ngắn – ngắn đến mức Hạ Lan tưởng mình nhìn lầm – đôi mắt đen sâu thẳm của anh hơi co lại, một tia sáng lạ lẫm lướt qua.

Nhưng rất nhanh, anh lấy lại vẻ lạnh lùng thường thấy. Anh bước tới, chìa cánh tay ra.

"Đừng quên những gì chúng ta đã thỏa thuận," anh nói, giọng thấp và ấm nhưng đầy tính ra lệnh. "Trước mặt giới truyền thông và đối tác, chúng ta là một cặp đôi hạnh phúc. Tôi cần cô đóng vai một người vợ hết lòng vì chồng. Làm tốt, tôi sẽ xem xét việc giải ngân đợt hai cho Thẩm thị sớm hơn dự kiến."

Hạ Lan đặt bàn tay nhỏ bé của mình lên cánh tay rắn chắc của anh qua lớp vải vest đắt tiền. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang khiến cô hơi run rẩy.

"Anh yên tâm, tôi là một 'món hàng' chuyên nghiệp." Cô mỉm cười, một nụ cười hoàn mỹ được luyện tập trước gương, nhưng ánh mắt lại không hề có chút ý cười nào.

Phó Cận Thần hơi nhíu mày trước câu trả lời của cô, nhưng anh không nói gì, chỉ dẫn cô bước ra xe.


Bữa tiệc diễn ra tại khách sạn Grand Plaza xa hoa bậc nhất thành phố. Ngay khi bước xuống xe, ánh đèn flash của phóng viên đã nổ liên tục như những tia chớp. Hạ Lan cảm thấy hơi lóa mắt, nhưng cô vẫn đứng vững, đôi môi giữ nguyên độ cong hoàn hảo.

Phó Cận Thần bất ngờ vòng tay qua eo cô, kéo sát cô vào người anh. Cử động này quá đột ngột khiến Hạ Lan giật mình, theo bản năng muốn đẩy ra, nhưng cánh tay anh cứng như gọng kìm, siết chặt lấy cô.

"Cười lên," anh thì thầm bên tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm khiến cô nổi da gà. "Ống kính đang hướng về phía này."

Suốt cả buổi tiệc, Hạ Lan giống như một con búp bê lộng lẫy được Phó Cận Thần mang đi trưng bày. Anh dắt cô đi từ nhóm đối tác này đến nhóm chính khách khác. Ai nấy đều khen ngợi "Phó phu nhân thật xinh đẹp", "Phó tổng thật khéo chọn vợ".

"Cảm ơn mọi người, Hạ Lan vốn là người kín tiếng, cô ấy thích đứng phía sau hỗ trợ tôi hơn." Phó Cận Thần vừa nói vừa đưa tay vén một lọn tóc mai ra sau tai cô, một hành động cực kỳ thân mật khiến những người xung quanh không khỏi trầm trồ về sự "ngọt ngào" của hai vợ chồng mới cưới.

Nhưng chỉ có Hạ Lan mới biết, bàn tay đang chạm vào tóc cô lạnh đến mức nào. Và chỉ có cô mới nghe thấy lời anh nói ngay sau đó, khi hai người đứng ở góc khuất của ban công để lánh mặt đám đông:

"Cô làm tốt lắm. Nhưng đừng tưởng những lời khen của họ là thật. Họ khen cô vì cô là người của tôi, chứ không phải vì bản thân cô có giá trị gì."

Hạ Lan khẽ siết chặt ly rượu champagne trong tay, chất lỏng màu vàng sóng sánh như đang nhạo báng sự yếu ớt của cô. "Tôi biết. Tôi chưa bao giờ quên vị trí của mình."

"Tốt nhất là vậy." Phó Cận Thần lấy ly rượu từ tay cô, đặt lên bàn. "Uống ít thôi, tôi không muốn phải vác một người say về nhà."

Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên với gương mặt niềm nở bước tới, đó là ông Vương – một đối tác quan trọng mà Thẩm gia từng cố gắng tiếp cận nhưng bất thành.

"Chào Phó tổng, chào Phó phu nhân. Nghe danh đã lâu, hôm nay mới thấy Thẩm tiểu thư thực sự là một đóa hoa hiếm có. Nhân đây, tôi muốn bàn một chút về dự án cảng biển phía Tây..."

Phó Cận Thần bắt đầu cuộc trò chuyện đầy tính toán chuyên môn. Hạ Lan đứng bên cạnh, thỉnh thoảng mỉm cười và gật đầu đúng lúc. Tuy nhiên, giày cao gót khiến chân cô bắt đầu tê dại. Cô đã đứng liên tục ba tiếng đồng hồ.

Nhận ra sự loạng choạng nhẹ của cô, Phó Cận Thần không nói một lời, nhưng anh lại dịch chuyển vị trí đứng, để cô có thể dựa nhẹ vào mạn sườn của anh lấy điểm tựa. Hành động nhỏ ấy diễn ra một cách tự nhiên đến mức ông Vương không hề nhận ra, nhưng lại khiến trái tim Hạ Lan đập chệch đi một nhịp.

Tại sao anh lại làm vậy? Cô tự hỏi. Vì diễn kịch, hay vì một chút lòng trắc ẩn cuối cùng?

Bữa tiệc kết thúc khi đồng hồ điểm gần nửa đêm. Trên xe về nhà, sự mệt mỏi khiến Hạ Lan không còn sức để giữ khoảng cách. Cô tựa đầu vào cửa kính xe, đôi mắt nhắm nghiền.

Xe đi qua một đoạn đường xóc, đầu cô đập mạnh vào kính. Cô khẽ rên lên một tiếng nhỏ. Một bàn tay to lớn đột ngột vươn tới, không quá dịu dàng nhưng dứt khoát, kéo đầu cô tựa lên vai mình.

Hạ Lan giật mình mở mắt, định ngồi thẳng dậy thì giọng nói trầm thấp của Phó Cận Thần vang lên trong bóng tối của khoang xe: "Ngủ đi. Đừng làm hỏng bộ tóc tôi đã tốn tiền thuê người làm cho cô."

Lại là một cái cớ lạnh lùng. Nhưng bờ vai của anh thật vững chãi. Hạ Lan quá mệt để tranh cãi, cô khẽ nhắm mắt lại, mùi hương gỗ tuyết tùng nhàn nhạt từ cơ thể anh bao bọc lấy cô. Một cảm giác bình yên giả tạo len lỏi vào tâm hồn vốn đã đầy vết xước.

Cô thầm nghĩ, quy tắc quan trọng nhất của nhà họ Phó là không được phép yêu anh. Nhưng làm sao để tuân thủ quy tắc đó, khi anh cứ thỉnh thoảng lại ném cho cô một chút ấm áp vụn vặt, dù nó chỉ là một phần của vở diễn?

Đêm đó, trong giấc mơ màng, Hạ Lan thấy mình đang chạy trên mặt hồ băng. Phía trước là ánh sáng, nhưng dưới chân cô, những vết nứt bắt đầu lan rộng. Cô biết, mình đang bắt đầu phạm quy.