MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Đẫm Máu & Lễ Đường Tái SinhChương 4: BỮA SÁNG KHÔNG LỜI

Hợp Đồng Đẫm Máu & Lễ Đường Tái Sinh

Chương 4: BỮA SÁNG KHÔNG LỜI

1,501 từ · ~8 phút đọc

Ánh nắng ban mai của ngày hôm sau không còn gắt gỏng như trước, nó lười biếng len qua lớp rèm voan mỏng, rải những vệt sáng vàng nhạt lên tấm thảm nhung trong phòng ngủ. Hạ Lan tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên là sự trống trải. Bờ vai vững chãi và mùi hương gỗ tuyết tùng đêm qua như một ảo giác của cơn mộng mị, tan biến ngay khi cô chạm tay vào khoảng đệm lạnh ngắt bên cạnh.

Phó Cận Thần chưa bao giờ ngủ lại trong phòng này. Đêm qua, sau khi xe dừng trước sảnh, anh đã lạnh lùng rút vai lại, để cô tự mình xuống xe rồi sải bước thẳng về phía thư phòng. Sự ấm áp ngắn ngủi ấy giống như một loại độc dược được bọc trong đường kính, ngọt ngào lúc đầu nhưng để lại dư vị tê tái về sau.

Hạ Lan tắm rửa nhanh chóng và đi xuống lầu. Cô hy vọng mình không trễ giờ, vì quy tắc "bảy giờ sáng" của nhà họ Phó vẫn treo lơ lửng như một bản án.

Trong phòng ăn, không khí vẫn đặc quánh sự trang nghiêm. Phó Cận Thần ngồi ở vị trí chủ tọa, vẫn tờ báo tài chính đó, vẫn tách cà phê đen không đường bốc khói. Sự hiện diện của anh giống như một thỏi nam châm hút hết dưỡng khí trong phòng, khiến ngay cả những người làm cũng phải nín thở khi bước đi.

Hạ Lan kéo ghế ngồi xuống, âm thanh chân ghế ma sát với sàn nhà khẽ vang lên.

"Chào buổi sáng," cô nói, giọng hơi khàn vì sương đêm.

Phó Cận Thần không ngẩng đầu, chỉ khẽ "ừm" một tiếng trong cổ họng. Đó là tất cả sự giao tiếp của họ cho đến khi bữa sáng kết thúc. Một bữa sáng không lời, chỉ có tiếng dao nĩa chạm vào đĩa sứ và tiếng lật báo sột soạt. Hạ Lan cảm thấy mình như đang ngồi cạnh một tảng băng trôi, dù có cố gắng sưởi ấm thế nào cũng chỉ nhận lại sự lạnh lẽo thấu xương.

Ngay khi anh rời đi để đến công ty, bà Trương bước tới, vẻ mặt có chút bối rối hiếm thấy.

"Thưa phu nhân, hôm nay người làm dọn dẹp thư phòng bị ốm đột xuất. Cậu chủ vốn không thích người lạ đụng vào đồ đạc, nhưng căn phòng đó cần phải được hút bụi và sắp xếp lại tài liệu gấp trước khi cậu ấy về họp vào buổi chiều. Cô có thể... giúp một tay được không?"

Hạ Lan hơi ngỡ ngàng. Thư phòng là "cấm địa" trong bản hợp đồng.

"Bà Trương, anh ấy nói tôi không được phép vào đó."

"Cậu chủ có dặn nếu là phu nhân thì có thể linh động, miễn là cô không làm xáo trộn thứ tự hồ sơ," bà Trương nói dối một cách khéo léo, thực chất bà chỉ đang muốn thử xem "vị phu nhân danh nghĩa" này có thực sự an phận như vẻ ngoài hay không.

Hạ Lan lưỡng lự một hồi rồi gật đầu. Cô cũng tò mò về thế giới riêng của người đàn ông ấy.

Cánh cửa gỗ sồi nặng nề mở ra, mùi hương tuyết tùng và mùi giấy cũ xộc vào mũi cô. Thư phòng của Phó Cận Thần rộng lớn với những kệ sách cao chạm trần, chứa đựng hàng ngàn cuốn sách về kinh tế, triết học và lịch sử. Ánh sáng từ cửa sổ sát đất chiếu rọi những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không trung.

Hạ Lan bắt đầu công việc một cách cẩn thận. Cô lau bụi trên mặt bàn gỗ gụ bóng loáng, sắp xếp lại những cây bút máy đắt tiền vào khay. Mọi thứ trong căn phòng này đều ngăn nắp đến cực đoan, phản ánh đúng tính cách của chủ nhân nó.

Khi đang dọn dẹp ở khu vực kệ sách phía sau bàn làm việc, tay cô vô tình chạm vào một tập hồ sơ màu xanh nhạt nằm hơi chệch ra ngoài. Theo bản năng, cô đẩy nó vào trong, nhưng một tấm ảnh kẹp bên trong bỗng trượt ra, rơi xuống sàn.

Hạ Lan cúi xuống nhặt tấm ảnh lên. Đó là một tấm ảnh cũ, hơi ố vàng ở các góc. Trong ảnh, một cô gái trẻ đang đứng dưới tán cây anh đào, nụ cười rạng rỡ và đôi mắt lấp lánh như chứa cả bầu trời sao.

Trái tim Hạ Lan bỗng thắt lại. Cô gái trong ảnh có đôi mắt... giống hệt cô. Không, chính xác là cô có đôi mắt giống hệt cô gái này.

Dòng chữ viết tay bằng mực tím ở mặt sau tấm ảnh khiến cô bàng hoàng: "Gửi Cận Thần, tháng 4 năm ấy. Mãi mãi là duy nhất."

"Cô đang làm cái quái gì trong này thế?"

Một giọng nói gầm lên từ phía cửa. Hạ Lan giật bắn mình, tấm ảnh tuột khỏi tay rơi xuống bàn làm việc.

Phó Cận Thần đứng đó, gương mặt anh biến dạng vì giận dữ. Anh sải bước tới, nhanh như một con báo săn mồi, giật lấy tấm ảnh rồi đẩy mạnh cô ra xa. Lực đẩy khiến Hạ Lan loạng choạng đập lưng vào kệ sách, đau đến mức cô phải hít một hơi lạnh.

"Tôi... bà Trương nói tôi vào giúp dọn dẹp..." cô lắp bắp, nỗi sợ hãi dâng cao trong lồng ngực.

"Ai cho phép cô đụng vào đồ của tôi? Ai cho phép cô nhìn vào tấm ảnh đó?" Phó Cận Thần gầm lên, đôi mắt anh đỏ ngầu, hơi thở dồn dập. Anh cầm tấm ảnh như đang bảo vệ một báu vật dễ vỡ nhất thế gian, rồi quay sang nhìn cô với ánh mắt đầy thù hận.

"Thẩm Hạ Lan, đừng tưởng tôi cho cô ngồi vào vị trí này là cô có quyền lục lọi quá khứ của tôi. Cô chỉ là một món hàng thay thế, một cái bóng không hơn không kém! Cô có tư cách gì mà nhìn vào cô ấy?"

Từng chữ, từng câu như những nhát dao rạch nát lòng tự trọng của Hạ Lan. Cô đứng dậy, nén cơn đau ở lưng và cả cơn đau đang âm ỉ trong tim. Hóa ra, sự dịu dàng hiếm hoi đêm qua, cái vai cho cô tựa vào, tất cả đều là dành cho người con gái trong ảnh kia. Anh cưới cô không chỉ vì nợ nần, mà vì cô có đôi mắt giống "duy nhất" của anh.

"Tôi hiểu rồi," Hạ Lan ngẩng đầu, đôi mắt cô ráo hoảnh, không một giọt lệ. "Tôi là món hàng, là cái bóng, là vật thay thế. Phó tiên sinh, anh không cần phải nhắc lại nhiều lần như vậy. Nó chỉ khiến tôi cảm thấy anh thật đáng thương."

"Cô nói cái gì?" Phó Cận Thần bước tới, bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải đối mặt với cơn lôi đình của mình.

"Tôi nói anh thật đáng thương," Hạ Lan cười nhạt, ánh mắt kiên định. "Anh giàu có, quyền lực, nhưng anh lại phải sống trong bóng ma của một người đã cũ và tìm kiếm sự an ủi từ một kẻ thế thân mà anh khinh miệt. Quy tắc của nhà họ Phó là không được yêu anh... Anh yên tâm, nhìn thấy anh như thế này, tôi càng có thêm lý do để ghét anh hơn là yêu."

Phó Cận Thần sững người. Trong một giây, anh thấy trong đôi mắt của cô không còn là hình bóng của người cũ, mà là một sự phản kháng mãnh liệt, một cá tính độc lập mà anh chưa từng ngờ tới.

Anh buông tay ra, lùi lại một bước, gương mặt trở lại vẻ lạnh lùng nhưng pha chút bối rối.

"Ra khỏi đây ngay lập tức," anh ra lệnh, giọng nói đã thấp xuống nhưng vẫn đầy uy quyền. "Và từ nay về sau, nếu không có lệnh của tôi, cấm cô bước vào tầng này."

Hạ Lan không nói thêm lời nào, cô quay lưng bước đi, sống lưng thẳng tắp. Ngay khi cánh cửa thư phòng đóng lại, cô mới tựa vào bức tường hành lang, hơi thở trở nên hổn hển. Cô đưa tay lên chạm vào khóe mắt mình. Nó vẫn khô. Cô đã hứa sẽ không khóc vì người đàn ông này.

Nhưng trong lòng cô, một vết nứt sâu hoắm đã xuất hiện. Cô nhận ra rằng, cuộc chiến này không chỉ là giữa cô và các quy tắc của nhà họ Phó, mà là cuộc chiến chống lại cái bóng của một người phụ nữ đã chiếm trọn trái tim người đàn ông mà cô... không được phép yêu.

Đêm đó, biệt thự "Ánh Trăng" lại chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc. Hạ Lan nằm trong phòng mình, nhìn lên trần nhà, thầm nhủ: "Thẩm Hạ Lan, mày chỉ là một cái bóng. Và bóng tối thì không có quyền đòi hỏi ánh sáng."