MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Đẫm Máu & Lễ Đường Tái SinhChương 5: VẾT BẦM TRÊN CỔ TAY

Hợp Đồng Đẫm Máu & Lễ Đường Tái Sinh

Chương 5: VẾT BẦM TRÊN CỔ TAY

1,578 từ · ~8 phút đọc

Cơn thịnh nộ của Phó Cận Thần giống như một trận bão tuyết, quét qua và để lại một sự hoang tàn lạnh lẽo trong căn biệt thự "Ánh Trăng". Suốt hai ngày sau sự việc ở thư phòng, anh không hề xuất hiện tại bàn ăn, cũng không có bất kỳ tin nhắn hay cuộc gọi nào. Hạ Lan bị nhốt trong sự cô độc tột cùng, đối mặt với ánh mắt soi mói của bà Trương và những lời thì thầm của đám người làm.

Hạ Lan cố gắng giữ cho mình bận rộn. Cô đọc sách, vẽ tranh, và chăm sóc những chậu hoa hồng nhạt ngoài ban công – thứ duy nhất trong căn nhà này không mang hơi thở của các "quy tắc". Tuy nhiên, mỗi khi vô tình chạm vào cổ tay mình, cô lại khẽ rùng mình.

Dưới lớp áo dài tay bằng lụa, những vết bầm tím đen hiện rõ, dấu tích của những ngón tay thép từ Phó Cận Thần. Nó không chỉ đau về thể xác, mà còn là một minh chứng sống động cho vị trí của cô: một công cụ trút giận, một vật thế thân rẻ tiền.

Tối ngày thứ ba, khi Hạ Lan đang định đi ngủ thì tiếng động cơ xe quen thuộc vang lên. Cô không xuống đón, chỉ ngồi lặng lẽ trên giường, lắng nghe tiếng bước chân đều đặn tiến gần.

"Cạch."

Cánh cửa phòng cô mở ra mà không cần gõ. Phó Cận Thần bước vào, người anh phảng phất mùi khói thuốc và hơi lạnh của gió đêm. Trông anh có chút mệt mỏi, cà vạt nới lỏng, đôi mắt đen thâm quầng.

Hạ Lan nhìn anh, giọng bình thản: "Phó tiên sinh có việc gì sao?"

Anh không trả lời ngay, mà đi tới đứng trước mặt cô. Ánh nhìn của anh hạ xuống đôi bàn tay đang đan chặt của cô, rồi dừng lại ở ống tay áo dài. Anh đột ngột vươn tay ra, nắm lấy cổ tay cô.

"Anh làm gì thế?" Hạ Lan hoảng hốt định rụt lại.

Nhưng Phó Cận Thần không buông. Anh dứt khoát vén ống tay áo của cô lên. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, những vết bầm tím hiện ra đầy chướng mắt trên làn da trắng sứ mịn màng. Ánh mắt anh khẽ biến động, một thoáng tội lỗi lướt qua nhanh đến mức cô tưởng mình nhìn nhầm.

"Sao cô không dùng thuốc?" Giọng anh trầm và khàn, không còn sự gầm rống của ngày hôm đó, nhưng vẫn mang vẻ ra lệnh.

"Vết thương nhỏ thôi, không đáng để Phó tiên sinh bận tâm." Cô lạnh lùng rút tay lại, che giấu sự rung động vừa nhen nhóm. "So với những lời anh nói trong thư phòng, vết bầm này chẳng thấm vào đâu."

Phó Cận Thần im lặng. Anh xoay người, lấy từ trong túi áo ra một tuýp thuốc mỡ nhỏ, ném lên giường cạnh cô.

"Bôi đi. Đừng để mẹ tôi nhìn thấy khi chúng ta về nhà chính vào cuối tuần. Bà ấy sẽ nghĩ tôi ngược đãi cô, mà tôi thì không muốn nghe bà ấy càm ràm."

Hóa ra vẫn là vì diện mạo của nhà họ Phó. Hạ Lan cười mỉa mai, định đẩy tuýp thuốc đi thì anh lại lên tiếng, giọng điệu chuyển sang công việc:

"Ngày mai, chuẩn bị đi. Tôi sẽ đưa cô đến Thẩm thị."

Hạ Lan khựng lại, đôi mắt mở to: "Đến công ty của ba tôi? Có chuyện gì sao?"

"Dự án bến cảng phía Tây mà cô 'giúp' tôi đàm phán tối hôm đó đã có tiến triển. Tôi cần cô xuất hiện để hoàn tất một số thủ tục ký kết với tư cách đại diện của cả hai phía. Nói cách khác, tôi đang thực hiện cam kết cứu giúp Thẩm gia."

Anh nhìn cô, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên thành một nụ cười không có nhiệt độ. "Đây chẳng phải là điều cô mong muốn nhất sao? Dùng bản thân mình để đổi lấy sự sống còn cho gia đình?"

Sáng hôm sau, Thẩm Hạ Lan chọn một bộ vest công sở màu trắng thanh lịch nhưng kín đáo, che đi toàn bộ vết bầm trên tay. Khi chiếc xe dừng lại trước tòa nhà Thẩm thị, cô cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường. Đã lâu rồi cô không quay lại đây với tư cách là con gái của chủ tịch, mà giờ đây là "phu nhân" của người đang nắm giữ vận mệnh công ty.

Cuộc họp diễn ra trong không khí căng thẳng. Thẩm Chính – cha cô – đón tiếp Phó Cận Thần với vẻ khép nép, thậm chí là nịnh bợ. Nhìn cảnh người cha mình từng kính trọng giờ đây phải cúi đầu trước một người đàn ông nhỏ tuổi hơn chỉ vì tiền bạc, Hạ Lan cảm thấy cổ họng mình đắng ngắt.

Suốt buổi ký kết, Phó Cận Thần thể hiện phong thái của một quân vương. Anh dứt khoát, sắc sảo và không nhượng bộ bất kỳ điều khoản nhỏ nào. Nhưng mỗi khi Hạ Lan phải ký tên vào văn bản, anh lại vô tình lướt tay qua, giúp cô giữ trang giấy hoặc đưa bút cho cô một cách rất tự nhiên.

Sự "quan tâm" nhỏ nhặt ấy khiến những cổ đông trong phòng họp thì thầm: "Hóa ra tin đồn Phó tổng sủng ái vợ là thật."

Hạ Lan chỉ muốn cười to. Sủng ái? Đó là cái bẫy ngọt ngào nhất mà anh giăng ra cho cả thế giới thấy, trong khi thực tế cô chỉ là một quân cờ đang bị vắt kiệt giá trị.

Sau cuộc họp, khi hai người đi ra hành lang vắng người, Thẩm Chính vội vàng đuổi theo.

"Cận Thần, Hạ Lan... thật cảm ơn cậu. Nhờ có cậu mà Thẩm thị mới qua được cơn hoạn nạn này." Ông Thẩm cười hớn hở, rồi quay sang Hạ Lan, giọng dặn dò: "Hạ Lan, con phải chăm sóc Cận Thần cho tốt. Nhớ lấy những gì ba dặn, đừng làm cậu ấy phật lòng."

Hạ Lan nhìn cha mình, nụ cười trên môi cô trở nên méo mó. "Ba yên tâm, con đang làm rất tốt nhiệm vụ của mình."

Phó Cận Thần đột ngột vòng tay qua vai cô, kéo cô sát vào lòng. Anh nhìn Thẩm Chính, giọng nói mang theo sự mỉa mai sâu sắc: "Nhạc phụ đại nhân đừng lo. Hạ Lan rất 'biết điều'. Cô ấy là người vợ hoàn hảo nhất mà tôi từng thấy."

Nói xong, anh không để họ kịp phản ứng, trực tiếp dẫn cô đi thẳng ra thang máy. Vừa vào không gian kín, anh lập tức buông tay cô ra, sự ấm áp biến mất nhanh như chưa từng tồn tại.

"Nhìn thấy chưa?" Anh dựa lưng vào thành thang máy, nhìn cô bằng ánh mắt thương hại. "Ngay cả cha ruột của cô cũng chỉ quan tâm đến việc cô có làm tôi hài lòng hay không. Trên thế giới này, ngoài bản hợp đồng giữa tôi và cô, chẳng có gì là thật lòng cả."

Hạ Lan đứng trong góc thang máy, đôi mắt cô cay xè nhưng cô cố ngăn không cho nước mắt rơi xuống. Lời nói của anh là sự thật, một sự thật trần trụi và đau đớn. Cô cô độc giữa hai thế gia hào nhoáng, bị kẹt giữa một người cha thực dụng và một người chồng không có trái tim.

"Tôi biết," cô nói nhỏ, giọng run rẩy. "Cảm ơn Phó tiên sinh đã nhắc nhở tôi một lần nữa về sự rẻ rúng của chính mình."

Phó Cận Thần nhìn thấy đôi môi cô run lên, đôi mắt vốn giống "người cũ" ấy giờ đây ngập tràn một nỗi buồn mênh mông mà anh chưa từng thấy ở cô gái trong ảnh. Một cảm giác khó chịu lạ lùng dâng lên trong lòng anh, giống như một sợi dây vô hình đang thắt chặt lấy lồng ngực.

Anh tiến lại gần, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Trong không gian chật hẹp của thang máy, mùi hương của hai người hòa quyện vào nhau.

"Đừng có trưng ra cái bộ dạng đáng thương đó," anh nói, giọng bỗng dưng dịu đi đôi chút. "Cô đã bôi thuốc chưa?"

Hạ Lan ngước mắt nhìn anh, định trả lời thì thang máy đột ngột rung lắc mạnh. Một tiếng động lớn vang lên, và tất cả đèn điện phụt tắt. Thang máy rơi tự do một đoạn ngắn rồi khựng lại giữa chừng.

Hạ Lan hét lên một tiếng nhỏ theo bản năng, đôi tay cô quờ quạng trong bóng tối. Ngay lập tức, một đôi tay mạnh mẽ bao lấy cô, kéo cô vào một vòm ngực rộng lớn và vững chãi.

"Tôi đây. Đừng sợ."

Giọng nói của Phó Cận Thần vang lên ngay sát tai cô, trầm ổn và mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Trong bóng tối đặc quánh, Hạ Lan có thể cảm nhận được nhịp tim đập mạnh của anh, và cả hơi ấm nồng nàn từ cơ thể anh đang bao bọc lấy cô.

Cô run rẩy bám chặt lấy áo vest của anh. Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy anh không phải là một "ác ma" kinh doanh, mà là một người đàn ông bằng xương bằng thịt. Và trong khoảnh khắc sinh tử này, quy tắc "không được phép yêu" dường như đã bị bóng tối nuốt chửng.