MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Đẫm Máu & Lễ Đường Tái SinhChương 6: KẺ ĐÓNG VAI PHU NHÂN HOÀN HẢO

Hợp Đồng Đẫm Máu & Lễ Đường Tái Sinh

Chương 6: KẺ ĐÓNG VAI PHU NHÂN HOÀN HẢO

1,593 từ · ~8 phút đọc

Bóng tối trong chiếc thang máy bị kẹt giống như một vùng an toàn tạm thời, nơi những quy tắc và bản hợp đồng hôn nhân lạnh lẽo không thể chạm tới. Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Hạ Lan có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp tim của Phó Cận Thần, vững chãi và mạnh mẽ. Bàn tay anh siết nhẹ eo cô, một cử động không có sự cưỡng ép hay khinh miệt, chỉ đơn thuần là sự bảo vệ bản năng.

Nhưng khi ánh đèn dự phòng vụt sáng và nhân viên kỹ thuật mở được cánh cửa tầng, thực tại ập đến nhanh như một cái tát. Phó Cận Thần lập tức buông cô ra, lùi lại một bước, chỉnh lại vạt áo vest phẳng phiu. Gương mặt anh nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng như chưa từng có sự rung động nào xảy ra trong bóng tối.

"Đi thôi. Đừng để lãng phí thêm thời gian." Anh nói, giọng không chút cảm xúc, sải bước ra ngoài mà không ngoái đầu nhìn lại.

Hạ Lan đứng lặng trong thang máy thêm vài giây, hít một hơi thật sâu để ổn định lại nhịp thở. Cô hiểu rằng, sự ấm áp ban nãy chỉ là một phản ứng sinh lý khi gặp nguy hiểm, hoàn toàn không phải là tình cảm. Cô vuốt lại mái tóc, đeo lên chiếc mặt nạ bình thản rồi bước theo anh.

Cuối tuần đó, biệt thự chính của Phó gia lung linh dưới ánh đèn chùm pha lê. Đây không phải là một bữa tiệc từ thiện hay sự kiện thương mại, mà là một bữa cơm gia đình – nơi mà những con dao không nằm trên đĩa, mà giấu sau những nụ cười xã giao.

Bà Lâm Tuệ ngồi ở vị trí trung tâm, bên cạnh bà là hai người em họ của Phó Cận Thần: Phó Gia Huy và Phó Minh Châu. Cả hai đều là con của người chú thứ hai, vốn luôn nhòm ngó chiếc ghế chủ tịch tập đoàn của Cận Thần.

"Chị dâu mới tới à? Chị mặc bộ này nhìn sang trọng thật đấy, nhìn không ra là con gái của một công ty sắp phá sản." Phó Minh Châu lên tiếng, giọng nói ngọt xớt nhưng đầy tính mỉa mai. Cô ta nhìn chằm chằm vào bộ váy lụa màu ngọc trai của Hạ Lan, đôi mắt đầy vẻ đố kỵ.

Hạ Lan khẽ mỉm cười, phong thái ung dung ngồi xuống cạnh Phó Cận Thần. Cô đặt tay mình lên tay anh, một cử chỉ thân mật mà họ đã luyện tập nhiều lần.

"Cảm ơn em đã khen. Cận Thần rất có mắt thẩm mỹ, bộ váy này là anh ấy tự tay chọn cho chị. Anh ấy nói, người phụ nữ của anh ấy dù trong hoàn cảnh nào cũng phải là người rực rỡ nhất."

Phó Cận Thần hơi khựng lại, anh liếc nhìn cô một cái. Cô vợ "hợp đồng" này hôm nay bỗng nhiên biết cách phản đòn một cách rất khéo léo. Anh không phủ nhận, ngược lại còn vòng tay qua vai cô, kéo nhẹ cô vào lòng.

"Minh Châu, nếu em thích, lần sau tôi sẽ bảo trợ lý gửi cho em vài bộ. Dù sao thì gia đình cũng nên đùm bọc nhau, nhất là khi em vẫn chưa tìm được ai chăm sóc như tôi chăm sóc Hạ Lan."

Câu nói của Cận Thần khiến Minh Châu tím mặt vì tức giận. Bà Lâm Tuệ khẽ hắng giọng, cắt ngang cuộc khẩu chiến ngầm:

"Thôi được rồi, ăn cơm đi. Cận Thần, dạo này con có vẻ quan tâm đến Thẩm thị quá mức nhỉ? Ta nghe nói con đã giải ngân một khoản lớn cho họ?"

Không khí bàn ăn đột ngột chùng xuống. Đây chính là mục đích thực sự của bữa tiệc này: chất vấn về những quyết định tài chính của Phó Cận Thần liên quan đến gia đình vợ.

"Đó là đầu tư, thưa mẹ. Thẩm thị có nền tảng tốt, chỉ là thiếu dòng vốn lưu động. Việc cứu họ cũng chính là mang lại lợi nhuận cho Phó gia trong tương lai." Phó Cận Thần bình thản gắp một miếng măng tây đặt vào đĩa của Hạ Lan. "Hơn nữa, Hạ Lan là vợ con, con không thể đứng nhìn gia đình cô ấy sụp đổ."

"Ôi, anh họ thật là đa tình." Phó Gia Huy lên tiếng, nụ cười trên môi anh ta không giấu nổi vẻ gian xảo. "Nhưng tôi nghe nói, cuộc hôn nhân này chỉ là để thực hiện di chúc của ông nội thôi mà? Chị dâu à, chị chắc hẳn đã phải vất vả lắm mới quyến rũ được anh cả của chúng tôi nhỉ? Nghe nói chị có đôi mắt rất giống..."

"Gia Huy!" Phó Cận Thần gầm nhẹ, ly rượu vang trong tay anh bị siết chặt đến mức tưởng chừng như sắp vỡ.

Sự im lặng đáng sợ bao trùm. Hạ Lan cảm nhận được sự căng cứng trong cơ thể Cận Thần. Bí mật về "đôi mắt giống người cũ" là vết thương lòng của anh, và cũng là cái dằm trong tim cô. Cô biết, nếu cô không hành động, Gia Huy sẽ tiếp tục xoáy sâu vào để làm nhục cả hai.

Hạ Lan khẽ đặt đôi đũa xuống, cô quay sang nhìn Gia Huy bằng ánh mắt điềm tĩnh nhưng sắc sảo:

"Cảm ơn chú em đã quan tâm đến đôi mắt của tôi. Nhưng tôi nghĩ, dù đôi mắt này có giống ai đi chăng nữa, thì người đang ngồi ở vị trí Phó phu nhân hiện tại là tôi. Và người mà Cận Thần bảo vệ, che chở mỗi ngày cũng là tôi. Quá khứ là để trân trọng, nhưng hiện tại mới là thứ quyết định tương lai. Chú em còn trẻ, có lẽ chưa hiểu được đạo lý này."

Bà Lâm Tuệ hơi nhướn mày, ánh nhìn dành cho Hạ Lan có chút thay đổi. Bà vốn nghĩ Hạ Lan chỉ là một bình hoa di động, nhưng sự bình tĩnh và sắc sảo của cô trong tình huống này quả thực rất ấn tượng.

"Đúng là con dâu của Phó gia, nói năng rất có chừng mực." Bà Lâm Tuệ lên tiếng, chính thức kết thúc màn kịch hay. "Gia Huy, con nên học tập chị dâu mình một chút."

Sau bữa tối, Phó Cận Thần và Hạ Lan bước ra ban công để hít thở không khí. Gió đêm se lạnh khiến Hạ Lan khẽ rùng mình.

Phó Cận Thần đứng tựa vào lan can, anh nhìn vào bóng đêm xa xăm, giọng nói trầm lắng: "Hôm nay cô thể hiện rất tốt. Tôi không ngờ cô lại dám đối đầu với Gia Huy như vậy."

"Tôi chỉ đang đóng vai 'Phó phu nhân hoàn hảo' theo yêu cầu của anh thôi." Hạ Lan ôm lấy cánh tay mình. "Dù sao thì nếu tôi bị làm nhục, người mất mặt cũng là anh."

Phó Cận Thần quay lại nhìn cô. Dưới ánh trăng nhạt, trông cô mỏng manh nhưng lại vô cùng kiên cường. Sự thông minh của cô, sự sắc sảo của cô... tất cả đang dần lấp đầy khoảng trống trong căn nhà vốn dĩ chỉ có những con số và quy tắc này.

"Cảm ơn." Anh nói một cách ngắn gọn, rồi đột ngột cởi chiếc áo vest của mình, choàng lên vai cô.

Hạ Lan giật mình, hơi ấm từ chiếc áo và mùi hương quen thuộc bao vây lấy cô. Cô định từ chối nhưng anh đã giữ lấy hai vai cô, ép cô phải khoác nó.

"Đừng để bị ốm. Tôi không muốn phải tốn thời gian chăm sóc cô."

Anh vẫn lạnh lùng như vậy, nhưng hành động lại mâu thuẫn hoàn toàn với lời nói. Hạ Lan nhìn xuống chiếc áo rộng thùng thình bao bọc lấy mình, trong lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Cô biết mình đang đóng vai, anh cũng đang đóng vai, nhưng ranh giới giữa kịch và thực đang ngày càng mờ nhạt.

"Cận Thần," cô gọi tên anh, lần đầu tiên không dùng kính ngữ. "Người con gái trong ảnh đó... tên là gì?"

Bàn tay Phó Cận Thần trên vai cô bỗng khựng lại. Ánh mắt anh tối sầm xuống trong tích tắc. Anh thu tay về, nhét vào túi quần, giọng nói trở nên xa cách vạn dặm:

"Đó không phải là chuyện cô nên hỏi. Nhớ lấy quy tắc: không tò mò, không can thiệp."

Hạ Lan cúi đầu, nụ cười chua chát hiện lên trên môi. "Vâng, tôi nhớ rồi. Tôi chỉ là một cái bóng, và cái bóng thì không nên biết tên của ánh sáng."

Phó Cận Thần không trả lời, anh quay lưng bước vào trong, để lại Hạ Lan một mình giữa ban công lộng gió. Chiếc áo vest vẫn còn hơi ấm của anh, nhưng trái tim cô thì đã lại bắt đầu đóng băng. Cô hiểu ra một điều cay đắng: dù cô có bảo vệ anh trước mặt người khác tốt đến thế nào, thì trong thế giới nội tâm của anh, cô vẫn mãi mãi là một kẻ ngoại tộc không được phép bước vào.

Đêm đó, tuyết lại rơi. Hạ Lan nằm trong phòng, cuộn mình trong chiếc áo vest của anh – thứ mà cô đã quên trả lại. Cô tự nhủ với lòng mình một lần nữa: Đừng yêu anh ta. Thẩm Hạ Lan, nếu mày yêu anh ta, mày sẽ tan nát giống như những bông tuyết kia vậy.