MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Đẫm Máu & Lễ Đường Tái SinhChương 7: CUỘC GẶP GỠ TÌNH CỜ TẠI CÔNG TY

Hợp Đồng Đẫm Máu & Lễ Đường Tái Sinh

Chương 7: CUỘC GẶP GỠ TÌNH CỜ TẠI CÔNG TY

1,703 từ · ~9 phút đọc

Để duy trì hình ảnh một cặp đôi "trai tài gái sắc" và để Hạ Lan không có thời gian rảnh rỗi nảy sinh những ý nghĩ viển vông, Phó Cận Thần đã sắp xếp cho cô một vị trí thực tập tại phòng dự án của tập đoàn Phó thị. Với dư luận, đây là hành động cưng chiều vợ, muốn cô bên cạnh học hỏi kinh doanh. Nhưng với Hạ Lan, cô hiểu đây chỉ là một hình thức "giám sát" cao cấp hơn.

Sáng thứ Hai, Hạ Lan xuất hiện tại sảnh lớn của tòa nhà Phó thị trong bộ trang phục công sở tối giản nhưng sang trọng. Cô không đi thang máy dành riêng cho chủ tịch mà xếp hàng cùng các nhân viên khác, cố gắng thu mình lại hết mức có thể. Tuy nhiên, khí chất thanh tú và gương mặt xinh đẹp vẫn khiến cô trở thành tâm điểm của những ánh nhìn tò mò.

"Nghe nói đó là Phó phu nhân đấy. Đẹp thật, nhưng nhìn có vẻ hơi lạnh lùng nhỉ?" "Chắc là vào đây để giữ chồng thôi, chứ tiểu thư lá ngọc cành vàng thì biết gì về dự án cảng biển."

Những lời xì xầm lọt vào tai, nhưng Hạ Lan chỉ mỉm cười nhạt. Cô đã quá quen với việc bị coi là một vật trang trí.

Công việc tại phòng dự án bận rộn hơn cô tưởng. Hạ Lan bị cuốn vào những con số, những bản thiết kế và các cuộc họp kéo dài. Cho đến buổi chiều, khi cô đang ôm một chồng tài liệu đi về phía phòng lưu trữ, một giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên sau lưng:

"Hạ Lan? Có phải em không?"

Hạ Lan khựng lại, toàn thân cứng đờ. Giọng nói này, âm điệu này... cô đã từng nghe nó suốt những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất. Cô chậm rãi quay người lại.

Đứng trước mặt cô là Lâm Quân – người đàn anh khóa trên, cũng là người mà cô từng thầm thương trộm nhớ suốt thời đại học. Anh vẫn thế, nho nhã, điềm đạm với nụ cười ấm áp như nắng mùa thu. Lâm Quân hiện là giám đốc điều hành của công ty kiến trúc Lâm Thị, một đối tác quan trọng vừa ký kết hợp đồng thiết kế cảnh quan cho dự án mới của Phó thị.

"Anh Lâm Quân..." Hạ Lan thốt lên, đôi mắt thoáng hiện sự bối rối. "Sao anh lại ở đây?"

"Anh đến để bàn giao bản thảo thiết kế cuối cùng." Lâm Quân bước tới, nhìn cô bằng ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa xót xa. "Anh đã nghe tin em kết hôn, nhưng không ngờ lại gặp em ở đây trong bộ dạng này. Họ nói em làm thực tập sinh? Phó Cận Thần để em làm những việc nặng nhọc này sao?"

Hạ Lan gượng cười, né tránh ánh mắt của anh. "Không có gì, em chỉ muốn học hỏi thêm thôi."

"Hạ Lan, em không cần phải giấu anh." Lâm Quân hạ thấp giọng, bước gần thêm một bước. "Anh biết Thẩm thị gặp khó khăn. Có phải anh ta ép em không? Nếu em không hạnh phúc, anh..."

"Hai người có vẻ đang rất tâm đầu ý hợp nhỉ?"

Một giọng nói trầm lạnh, mang theo khí thế áp bức nặng nề cắt ngang lời Lâm Quân. Phó Cận Thần không biết đã đứng đó từ lúc nào. Anh đứng khoanh tay, đôi mắt đen sâu thẳm như hai hố đen vũ trụ, xoáy sâu vào bàn tay của Lâm Quân đang định chạm vào vai Hạ Lan.

Hạ Lan giật mình, theo bản năng lùi lại một bước, tạo khoảng cách với Lâm Quân. "Cận Thần, anh họp xong rồi sao?"

Phó Cận Thần không trả lời cô, anh dời tầm mắt sang Lâm Quân, đôi môi mỏng nhếch lên một nụ cười đầy khiêu khích. "Lâm tổng, bản thiết kế của anh rất tốt, nhưng có vẻ anh đang quan tâm đến nhân viên của tôi hơi quá mức cần thiết rồi đấy."

Lâm Quân không hề nao núng, anh đứng thẳng người đối diện với Phó Cận Thần. "Phó tổng, tôi và Hạ Lan là bạn cũ. Gặp lại nhau trò chuyện vài câu là chuyện thường tình."

"Bạn cũ?" Phó Cận Thần bước tới, vòng tay qua eo Hạ Lan, kéo mạnh cô vào sát lòng mình. Anh cúi đầu, hôn nhẹ lên trán cô ngay trước mặt Lâm Quân, một hành động khẳng định chủ quyền đầy tính chiếm hữu. "Vậy thì chắc Lâm tổng cũng biết, cô ấy bây giờ không chỉ là nhân viên của tôi, mà còn là vợ tôi. Những lời quan tâm của 'bạn cũ', tốt nhất nên giữ chừng mực."

Không khí giữa hai người đàn ông căng thẳng đến mức tưởng chừng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng có thể làm bùng nổ cả tòa nhà. Hạ Lan cảm nhận được sự cứng nhắc trong cánh tay của Phó Cận Thần. Anh đang ghen? Không, cô tự phủ nhận ngay lập tức. Anh chỉ đang bảo vệ lòng tự trọng của một người đàn ông và thể diện của gia tộc mà thôi.

"Lâm tổng, mời anh đến phòng tài chính quyết toán phần còn lại của hợp đồng. Tôi và vợ tôi còn có việc riêng." Phó Cận Thần lạnh lùng ra lệnh đuổi khách.

Lâm Quân nhìn Hạ Lan một cái đầy ẩn ý, rồi gật đầu chào xã giao trước khi rời đi. Chỉ còn lại hai người ở hành lang vắng, Phó Cận Thần lập tức buông eo cô ra, ánh mắt trở nên sắc lẹm.

"Bạn cũ? Hay là tình nhân cũ?"

"Anh đừng nói bậy! Anh ấy chỉ là đàn anh của tôi." Hạ Lan tức giận phản bác.

"Đàn anh?" Phó Cận Thần cười lạnh, anh ép cô vào tường, hai tay chống hai bên khóa chặt cô lại. "Ánh mắt hắn nhìn cô không giống nhìn một người em gái. Và ánh mắt của cô khi nhìn hắn... cũng đầy vẻ luyến tiếc đấy thôi."

"Tôi không hề luyến tiếc!" Hạ Lan hét lên, đôi mắt cô đỏ hoe. "Anh có quyền gì mà chất vấn tôi? Anh có người phụ nữ trong ảnh, anh có cả một quá khứ để tôn thờ, còn tôi đến một người bạn cũ cũng không được gặp sao?"

Phó Cận Thần sững người. Câu nói của cô như đâm trúng tử huyệt của anh. Sự tức giận trong mắt anh không hề giảm đi, nhưng nó bị thay thế bằng một thứ cảm xúc phức tạp hơn – sự chiếm hữu cực đoan.

"Phải, tôi có người trong ảnh. Nhưng cô nên nhớ kỹ, bản hợp đồng nói rõ: cô là người của tôi. Trong thời gian hợp đồng còn hiệu lực, bất kể là đàn anh hay tình cũ, nếu tôi thấy cô mập mờ với bất kỳ ai, tôi sẽ khiến Lâm thị biến mất khỏi thành phố này giống như cách tôi đang cứu Thẩm thị."

Hạ Lan rùng mình. Anh không hề nói đùa. Người đàn ông này có thể dịu dàng trong một giây, nhưng ngay giây sau có thể trở thành ác ma thực thụ.

"Anh thật tàn nhẫn." Cô thì thầm, nước mắt bắt đầu rơi xuống gò má.

Phó Cận Thần nhìn những giọt nước mắt của cô, trái tim anh bỗng nhiên thắt lại một nhịp đau nhói. Anh vươn tay, dùng ngón cái lau đi giọt lệ trên má cô. Cử động của anh đột nhiên trở nên nhẹ nhàng đến lạ kỳ, trái ngược hoàn toàn với lời nói đe dọa lúc nãy.

"Đừng khóc vì người đàn ông khác trước mặt tôi." Anh nói, giọng thấp xuống, phảng phất một chút khẩn cầu mà chính anh cũng không nhận ra. "Về văn phòng đi. Tối nay tôi có tiệc xã giao, cô đi cùng tôi."

Hạ Lan không nói gì, cô cúi đầu đi lướt qua anh. Cô không thấy được, sau khi cô đi, Phó Cận Thần đã đấm mạnh vào bức tường đá cẩm thạch. Anh đang điên tiết với chính mình. Anh ghét cái cảm giác nhìn thấy cô cười với người khác, ghét cái cảm giác mình phải dùng quyền lực để giữ chân cô.

Tối đó, tại bữa tiệc rượu, Phó Cận Thần uống rất nhiều. Anh không cho phép Hạ Lan rời khỏi tầm mắt mình dù chỉ một bước. Mỗi khi có ai đó nhìn cô hơi lâu, anh lại siết chặt eo cô hơn, như muốn khảm cô vào cơ thể mình.

Trên đường về, trong không gian yên tĩnh của chiếc xe, mùi rượu vang nồng đậm bao trùm. Phó Cận Thần tựa đầu vào ghế, đôi mắt nhắm nghiền. Hạ Lan ngồi bên cạnh, nhìn khuôn mặt nghiêng hoàn hảo của anh dưới ánh đèn đường lướt qua, lòng đầy cay đắng.

Bất thình lình, anh xoay người sang, đè cô xuống ghế xe. Hơi thở nóng hổi mùi rượu phả vào mặt cô.

"Thẩm Hạ Lan... cô nói xem, phải làm sao tôi mới có thể xóa sạch hình bóng của tên đó trong đầu cô?"

Hạ Lan chưa kịp trả lời thì nụ hôn của anh đã ập tới. Nó không hề dịu dàng, mà mang theo sự trừng phạt, sự chiếm hữu và cả sự tuyệt vọng. Anh hôn cô như thể muốn hút hết dưỡng khí của cô, như muốn đóng dấu lên từng tấc da thịt để khẳng định cô thuộc về anh.

Hạ Lan vùng vẫy nhưng vô dụng. Trong cơn say và cơn ghen mù quáng, Phó Cận Thần đã quên mất quy tắc "không đụng chạm thân thể quá mức". Anh chỉ biết rằng, anh không thể chịu đựng được việc cô thuộc về ai khác ngoài anh.

Đêm đó, biệt thự "Ánh Trăng" chứng kiến một sự rạn nứt khác của những quy tắc. Hạ Lan khóc trong vòng tay anh, không biết là vì tủi hận hay vì trái tim cô đang dần dần đầu hàng trước sự bá đạo của người đàn ông này. Cô đã thua rồi. Cô không được phép yêu anh, nhưng trái tim cô... dường như đã không còn nghe theo lời cô nữa.