MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Đẫm Máu & Lễ Đường Tái SinhChương 8: SỰ QUAN TÂM MANG TÍNH TRÁCH NHIỆM

Hợp Đồng Đẫm Máu & Lễ Đường Tái Sinh

Chương 8: SỰ QUAN TÂM MANG TÍNH TRÁCH NHIỆM

1,179 từ · ~6 phút đọc

Ánh nắng ban mai của ngày hôm sau không mang lại cảm giác ấm áp, mà chỉ càng làm rõ thêm sự hỗn độn trong căn phòng ngủ. Hạ Lan tỉnh dậy khi cơn đau đầu bắt đầu âm ỉ. Ký ức về nụ hôn nồng đậm mùi rượu và sự chiếm hữu điên cuồng của Phó Cận Thần đêm qua ùa về, khiến cô chỉ muốn trốn chạy vào một góc tối nào đó.

Bên cạnh cô, tấm nệm đã lạnh ngắt từ lâu. Phó Cận Thần vẫn như thường lệ, luôn biến mất trước khi cô kịp đối mặt với anh trong ánh sáng ban ngày. Hạ Lan ngồi dậy, nhìn mình trong gương. Đôi môi hơi sưng và những vết đỏ nhàn nhạt trên cổ là minh chứng cho việc các quy tắc đã bị chính người thiết lập ra chúng phá bỏ.

Xuống đến phòng ăn, Hạ Lan chuẩn bị tâm lý cho một sự lạnh lùng còn đáng sợ hơn trước. Nhưng trái với dự đoán, Phó Cận Thần không đọc báo. Anh ngồi đó, xoay xoay tách cà phê, ánh mắt vô định nhìn ra khoảng sân vườn đầy tuyết.

Khi thấy cô bước vào, động tác của anh khựng lại. Một thoáng lúng túng cực kỳ hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt vốn dĩ bất biến của vị chủ tịch tập đoàn Phó thị.

"Cô dậy rồi à?" Anh hắng giọng, giọng nói có chút khàn đặc.

"Vâng." Hạ Lan ngồi xuống, cúi đầu nhìn đĩa thức ăn, không dám đối diện với ánh mắt anh.

Không gian rơi vào một sự im lặng kỳ lạ. Nó không phải là sự im lặng chết chóc của những "bữa sáng không lời" trước đây, mà là một sự im lặng đầy ngượng ngùng và xáo trộn. Phó Cận Thần đặt tách cà phê xuống, đẩy một chiếc hộp gỗ nhỏ về phía cô.

"Cái này... là thuốc tan máu bầm và dầu xoa bóp." Anh nói, mắt nhìn đi chỗ khác. "Đêm qua tôi có chút quá chén, hành động hơi mất kiểm soát. Đây chỉ là sự quan tâm mang tính trách nhiệm của một người chồng hợp pháp. Cô đừng nghĩ ngợi nhiều."

Hạ Lan nhìn chiếc hộp gỗ tinh xảo. "Sự quan tâm mang tính trách nhiệm?" Cô lặp lại, nụ cười chua chát hiện rõ trên môi. "Anh luôn có lý do cho mọi hành động của mình, đúng không Phó tiên sinh?"

Phó Cận Thần nhíu mày, sự lạnh lùng bắt đầu quay trở lại để che lấp đi vẻ bối rối. "Phải. Tôi không muốn người làm trong nhà thấy cô trong bộ dạng đó rồi lại có những lời đồn đại không hay ảnh hưởng đến uy tín của tôi. Sau khi bôi thuốc xong, hôm nay cô ở nhà nghỉ ngơi, không cần đến công ty."

"Tôi vẫn khỏe, tôi có thể đi làm." Hạ Lan bướng bỉnh đáp. Cô không muốn ở lại căn nhà này một mình với những suy nghĩ bủa vây.

"Tôi nói cô ở nhà." Anh gằn giọng, sự áp đặt thường ngày quay trở lại. "Đó là mệnh lệnh, không phải thương lượng."

Nói xong, anh đứng dậy rời đi ngay lập tức. Nhưng lần này, anh không sải bước dứt khoát như mọi khi. Đến cửa phòng ăn, anh dừng lại một chút, không quay đầu nhưng nói thêm một câu: "Bữa trưa tôi sẽ bảo đầu bếp nấu súp bồi bổ cho cô. Nhớ ăn hết."

Cả ngày hôm đó, Hạ Lan bị vây hãm trong sự "quan tâm" kỳ lạ của anh.

Mỗi hai tiếng, quản gia Trương lại mang lên khi thì là nước ép trái cây, khi thì là thuốc, khi thì là chăn ấm. Thậm chí, bà Trương còn mang đến một bộ máy chiếu và những bộ phim nhẹ nhàng, nói rằng "Cậu chủ sợ phu nhân buồn chán".

Hạ Lan ngồi giữa đống gối mềm mại, cảm thấy nực cười. Anh vừa tàn nhẫn đẩy cô vào hố sâu của sự nhục nhã, lại vừa dùng sự tử tế vụn vặt này để băng bó vết thương cho cô. Anh đang chuộc lỗi, hay chỉ đang cố gắng làm dịu đi cảm giác tội lỗi của chính mình?

Đến tối, Phó Cận Thần về sớm hơn thường lệ. Anh không đi thẳng vào thư phòng mà bước vào phòng ngủ của cô. Hạ Lan đang ngồi đọc sách bên cửa sổ, ánh đèn vàng hắt lên sườn mặt thanh tú của cô một vẻ đẹp u sầu.

Anh đứng ở cửa hồi lâu, nhìn bóng dáng mảnh mai ấy, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác muốn che chở mà anh luôn cố gắng phủ nhận. Anh bước tới, đặt tay lên trán cô kiểm tra nhiệt độ.

"Không sốt." Anh lẩm bẩm.

Hạ Lan lùi lại, né tránh cái chạm của anh. "Cám ơn sự quan tâm 'mang tính trách nhiệm' của anh. Tôi đã ổn rồi."

Phó Cận Thần thu tay về, ánh mắt tối sầm xuống. "Cô vẫn còn giận vì chuyện tối qua?"

"Tôi có quyền giận sao?" Hạ Lan ngước mắt nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh hơi nước. "Tôi là món hàng mà anh đã mua. Anh muốn dùng thế nào là quyền của anh. Nhưng xin anh, đừng vừa đánh vừa xoa như thế này. Nó khiến tôi cảm thấy mình thật thảm hại."

Phó Cận Thần siết chặt nắm đấm. Anh muốn nói điều gì đó, muốn giải thích rằng đêm qua anh phát điên là vì nhìn thấy cô đứng cạnh Lâm Quân, muốn nói rằng anh không hề coi cô là món hàng. Nhưng lòng kiêu ngạo và bóng ma của quá khứ đã ngăn anh lại.

"Cô hiểu được vị trí của mình là tốt." Anh lạnh lùng nói, dù trái tim đang thắt lại. "Ngày mai, chuẩn bị tinh thần. Mẹ tôi muốn cô tham gia buổi họp mặt của hội phu nhân quý tộc. Đừng làm tôi thất vọng."

Khi anh quay lưng bước đi, Hạ Lan gọi với theo, giọng cô run rẩy: "Phó Cận Thần, có bao giờ... dù chỉ một giây thôi, anh nhìn tôi mà không nghĩ đến người phụ nữ trong ảnh đó không?"

Bước chân của Phó Cận Thần khựng lại giữa không trung. Anh không quay đầu, cũng không trả lời. Sự im lặng của anh kéo dài đến mức Hạ Lan tưởng chừng như thời gian đã ngưng đọng. Cuối cùng, anh chỉ để lại một câu nói băng giá trước khi đóng cửa:

"Ngủ sớm đi."

Hạ Lan gục đầu xuống gối, những giọt nước mắt kìm nén cả ngày lúc này mới vỡ òa. Sự quan tâm của anh giống như một liều thuốc độc bọc đường. Nó ngọt ngào nhưng lại giết chết cô từ bên trong. Cô nhận ra một sự thật đau lòng: Anh có thể quan tâm cô vì trách nhiệm, vì thể diện, vì thói quen... nhưng tuyệt đối không bao giờ là vì yêu cô.

Và cô, kẻ đáng thương nhất trong trò chơi này, lại đang dần đắm chìm vào sự quan tâm giả tạo ấy.