Sự im lặng của Phó Cận Thần sau câu hỏi của Hạ Lan giống như một bản án không lời. Anh rời đi, để lại cô trong căn phòng rộng lớn với hương gỗ tuyết tùng còn vương vất. Đêm đó, Hạ Lan không thể chợp mắt. Tâm trí cô bị xâu xé bởi sự tò mò và nỗi đau âm ỉ. Cô cần biết mình đang đối đầu với điều gì, hay chính xác hơn, cô đang thay thế cho điều gì.
Sáng hôm sau, Phó Cận Thần có chuyến bay sớm đi công tác tại Singapore. Biệt thự "Ánh Trăng" trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có. Lợi dụng lúc bà Trương đang bận rộn dưới bếp chuẩn bị cho buổi tiệc trà của hội phu nhân, Hạ Lan một lần nữa bước về phía thư phòng.
Cô biết mình đang đùa với lửa, nhưng sự khao khát tìm hiểu sự thật đã thiêu rụi mọi lý trí. Lần này, cửa thư phòng không khóa. Có lẽ vì vội vàng ra sân bay, hoặc có lẽ vì anh nghĩ cô sẽ không bao giờ dám quay lại nơi này sau trận lôi đình lần trước.
Hạ Lan tiến thẳng đến bàn làm việc. Ánh mắt cô dừng lại ở ngăn kéo cuối cùng phía bên trái – cái duy nhất luôn được khóa chặt. Cô sực nhớ ra chùm chìa khóa dự phòng mà mình vô tình thấy trong hộp thuốc lá cũ của anh tối qua. Cô tra chìa vào ổ. Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên. Ngăn kéo mở ra.
Bên trong không có tài liệu tài chính, cũng không có hợp đồng kinh doanh. Chỉ có một cuốn sổ tay bìa da màu đỏ thẫm đã sờn cũ và một xấp thư tay. Hạ Lan run rẩy mở trang đầu tiên của cuốn sổ.
"Ngày 14 tháng 10... Cận Thần, hôm nay anh lại nói về tương lai. Anh muốn chúng ta kết hôn vào mùa xuân tới. Nhưng làm sao em có thể nói với anh rằng mùa xuân của em có lẽ sẽ không bao giờ tới?"
Trái tim Hạ Lan thắt lại. Tên cô gái đó là Tuyết Vy. Từng trang nhật ký hiện ra một câu chuyện tình yêu nồng cháy nhưng đầy bi kịch. Tuyết Vy không phải bỏ đi vì hết yêu, cũng không phải vì bị ép buộc. Cô ấy mắc một căn bệnh nan y về máu – một sự thật mà cô ấy đã giấu kín với Cận Thần cho đến phút cuối cùng.
Nhưng điều kinh hoàng nhất nằm ở trang cuối cùng, được viết bằng những nét chữ nguệch ngoạc, run rẩy:
"Mẹ anh đã biết chuyện. Bà không chấp nhận một người dâu mang mầm bệnh làm hỏng dòng máu của Phó gia. Bà đã đưa cho em hai lựa chọn: Hoặc là nhìn bà hủy hoại sự nghiệp của anh ngay khi anh vừa tiếp quản tập đoàn, hoặc là em biến mất mãi mãi dưới danh nghĩa một kẻ phản bội. Cận Thần, xin lỗi anh... Em chọn để anh hận em, còn hơn để anh mất tất cả vì một người sắp chết."
Tờ giấy rơi khỏi tay Hạ Lan. Cô bàng hoàng khuỵu xuống sàn nhà. Hóa ra, "Bạch nguyệt quang" của anh không phải là kẻ phụ bạc. Cô ấy là một nạn nhân của sự tàn nhẫn mang tên Phó gia – sự tàn nhẫn mà chính Hạ Lan đang nếm trải mỗi ngày. Bà Lâm Tuệ đã dàn dựng tất cả, khiến Cận Thần sống trong hận thù suốt nhiều năm qua, để rồi anh biến sự hận thù đó thành sự chiếm hữu cực đoan lên người thế thân là cô.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi áo Hạ Lan rung lên dữ dội. Là một số lạ. Cô bắt máy với tâm trạng hỗn loạn.
"Hạ Lan, là anh, Lâm Quân đây." Giọng nói ở đầu dây bên kia đầy khẩn trương.
"Anh Lâm Quân? Sao anh có số này?"
"Chuyện đó không quan trọng. Hạ Lan, nghe anh nói. Anh đã biết về bản hợp đồng giữa em và Phó Cận Thần. Anh cũng biết việc Thẩm gia đang bị anh ta thao túng. Em không thể ở lại đó thêm một phút nào nữa. Phó Cận Thần không yêu em, anh ta chỉ đang dùng em để trả thù quá khứ thôi!"
Hạ Lan nghẹn ngào: "Em biết rồi... Em vừa biết tất cả..."
"Vậy thì đi theo anh!" Lâm Quân kiên quyết. "Anh đã chuẩn bị sẵn hộ chiếu và một chuyến bay sang Anh vào tối nay. Chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu. Anh sẽ lo cho Thẩm gia, anh có đủ khả năng tài chính để giúp ba em trả nợ mà không cần đến sự bố thí của nhà họ Phó. 8 giờ tối nay, anh sẽ đợi em ở cổng sau biệt thự Ánh Trăng. Đừng do dự nữa, Hạ Lan. Đây là cơ hội duy nhất để em thoát khỏi địa ngục này."
Hạ Lan nhìn cuốn nhật ký trên bàn, rồi nhìn lại căn phòng lộng lẫy nhưng lạnh lẽo. Sự quan tâm "mang tính trách nhiệm" của Cận Thần, nụ hôn nồng mùi rượu, và cả những vết bầm trên tay... tất cả hiện về như một cuốn phim buồn. Anh coi cô là bóng ma của người cũ, còn mẹ anh coi cô là một quân cờ để kiểm soát con trai mình.
"Được... Em sẽ đi." Cô thì thầm, nước mắt giàn dụa.
8 giờ tối. Tuyết bắt đầu rơi dày đặc, phủ một lớp màn trắng xóa lên vạn vật. Hạ Lan chỉ mang theo một chiếc túi nhỏ, bên trong là những món đồ cá nhân đơn giản nhất. Cô bước chân sáo qua dãy hành lang tối, tránh mặt các vệ sĩ đang đổi ca trực.
Cánh cổng sau nhỏ hẹp hiện ra trong tầm mắt. Một chiếc xe đen đã nổ máy chờ sẵn. Lâm Quân bước xuống, lo lắng nhìn quanh rồi vẫy tay gọi cô.
"Hạ Lan! Lại đây nhanh lên!"
Hạ Lan chạy về phía anh, hơi thở phả ra làn khói trắng trong không khí buốt giá. Chỉ còn vài bước nữa thôi, cô sẽ chạm vào sự tự do. Cô sẽ rời khỏi cái lồng kính này, rời khỏi người đàn ông mà cô vừa yêu vừa hận.
"Thẩm Hạ Lan. Cô định đi đâu?"
Một giọng nói trầm thấp, chứa đựng sự phẫn nộ đến tột cùng vang lên từ phía sau. Hạ Lan sững người, đôi chân như hóa đá. Cô chậm rãi quay đầu lại.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, Phó Cận Thần đứng đó. Anh không ở Singapore. Anh đứng giữa trời tuyết, chiếc áo khoác đen dài bay trong gió, gương mặt anh lạnh lẽo như một vị thần chết đang chuẩn bị thu hồi linh hồn của kẻ đào tẩu.
"Cận... Cận Thần? Sao anh..."
"Cô tưởng tôi dễ dàng để cô đi như vậy sao?" Phó Cận Thần bước tới, mỗi bước chân của anh như giẫm lên trái tim đang run rẩy của cô. Anh liếc nhìn Lâm Quân bằng ánh mắt giết người. "Lâm tổng, có vẻ anh vẫn chưa học được bài học về việc chạm vào đồ vật của người khác."
"Hạ Lan không phải đồ vật!" Lâm Quân hét lên, chắn trước mặt cô. "Anh đã hành hạ cô ấy đủ rồi. Cô ấy đã biết sự thật về Tuyết Vy, biết cả những gì mẹ anh đã làm. Anh không có quyền giữ cô ấy lại!"
Cụm từ "Tuyết Vy" khiến đồng tử của Phó Cận Thần co rút lại. Anh nhìn sang Hạ Lan, thấy túi xách trên tay cô, thấy đôi mắt đẫm lệ của cô. Một cơn đau xé lòng và sự phản bội chiếm trọn tâm trí anh.
"Cô vào thư phòng của tôi?" Anh hỏi, giọng rung lên vì kìm nén.
"Phải! Tôi vào đó để thấy anh đáng thương đến mức nào!" Hạ Lan hét lên trong nước mắt. "Anh hận cô ấy suốt bấy nhiêu năm trong khi cô ấy hy sinh vì anh! Và anh dùng tôi – một người vô tội – để trút giận! Phó Cận Thần, anh là một kẻ hèn nhát!"
"Câm miệng!" Phó Cận Thần gầm lên. Anh lao tới, gạt Lâm Quân sang một bên với sức mạnh đáng sợ và nắm chặt lấy vai Hạ Lan. "Cô không được đi đâu cả! Bản hợp đồng chưa kết thúc, cô vẫn là vợ của tôi!"
"Tôi không cần tiền của anh nữa! Tôi không cần sự cứu giúp của anh nữa!" Hạ Lan vùng vẫy.
"Muộn rồi." Phó Cận Thần cười một nụ cười điên dại. Anh ra hiệu cho đám vệ sĩ từ trong bóng tối bước ra bao vây lấy Lâm Quân. "Đưa Lâm tổng về đi. Và nhắn với gia đình họ Lâm, ngày mai họ sẽ nhận được trát hầu tòa vì tội xâm phạm gia cư và âm mưu bắt cóc."
"Không! Cận Thần, đừng làm hại anh ấy!" Hạ Lan tuyệt vọng van nài.
Phó Cận Thần không nghe, anh nhấc bổng cô lên vai, phớt lờ những cú đấm và tiếng thét của cô. Anh mang cô trở lại biệt thự, ném cô vào phòng ngủ rồi khóa chặt cửa lại từ bên ngoài.
"Từ hôm nay, cô không được rời khỏi căn phòng này một bước." Giọng anh vang lên qua khe cửa, lạnh lùng và dứt khoát. "Cô muốn sự tự do? Tôi sẽ cho cô thấy cái giá của sự tự do trong nhà họ Phó đắt đến mức nào."
Hạ Lan gục xuống bên cửa, cào cấu vào mặt gỗ vô vọng. Bên ngoài, tiếng gió tuyết gào rú như tiếng cười nhạo của số phận. Bí mật đã được phơi bày, nhưng nó không mang lại sự giải thoát, mà chỉ biến cái lồng kính thành một hầm ngục tăm tối nhất. Cô đã biết quá nhiều, và Phó Cận Thần... anh đã hoàn toàn phát điên.