MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Đẫm Máu & Lễ Đường Tái SinhChương 10: VẾT NỨT GIỮA ĐÊM TRƯỜNG

Hợp Đồng Đẫm Máu & Lễ Đường Tái Sinh

Chương 10: VẾT NỨT GIỮA ĐÊM TRƯỜNG

1,571 từ · ~8 phút đọc

Cánh cửa phòng ngủ đóng sầm lại, tiếng khóa lạch cạch vang lên như nhát búa cuối cùng đóng đinh vào sự tự do của Thẩm Hạ Lan. Căn phòng vốn sang trọng, lộng lẫy giờ đây bỗng chốc trở nên chật hẹp và ngột ngạt như một nấm mồ lộ thiên. Hạ Lan ngồi bệt xuống sàn, lưng tựa vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo, đôi mắt vô hồn nhìn những bông tuyết vẫn miệt mài bám lấy mặt kính cửa sổ rồi tan chảy.

Phó Cận Thần đã thực sự phát điên. Anh không chỉ giam lỏng cô về thể xác, mà còn cắt đứt mọi phương thức liên lạc với thế giới bên ngoài. Điện thoại bị thu giữ, dây điện thoại bàn bị cắt, ngay cả rèm cửa cũng được yêu cầu khép kín. Anh muốn cô phải sống trong bóng tối, giống như cách anh đã tự nhốt mình trong bóng ma của Tuyết Vy suốt bấy nhiêu năm qua.

Ba ngày đầu tiên của sự giam cầm trôi qua trong im lặng tuyệt đối. Hạ Lan không ăn, không uống, cũng không nói một lời với đám người làm khi họ mang khay thức ăn vào rồi lại lẳng lặng mang ra. Cô giống như một nhành hoa ly bị ngắt khỏi cành, héo úa dần trong bình pha lê đắt giá.

Đêm thứ tư, khi bóng tối bao trùm lấy căn biệt thự, tiếng khóa cửa một lần nữa vang lên. Phó Cận Thần bước vào. Anh không bật đèn chính, chỉ để ánh sáng mờ ảo từ hành lang hắt vào, in bóng một hình thể cao lớn, cô độc trên nền thảm.

Anh tiến lại gần giường, nơi Hạ Lan đang nằm cuộn tròn, gương mặt tái nhợt dưới ánh trăng nhạt. Nhìn thấy người phụ nữ vốn dĩ đầy sức sống giờ đây gầy sọp đi, lòng Cận Thần thắt lại một cơn đau buốt. Anh ngồi xuống cạnh cô, bàn tay run rẩy định chạm vào mái tóc cô nhưng rồi lại rụt về.

"Hạ Lan... ăn một chút đi." Giọng anh khàn đặc, không còn sự bá đạo thường ngày, mà chỉ còn lại sự mệt mỏi rã rời.

Hạ Lan không nhúc nhích, giọng cô khàn đục như tiếng lá khô cọ xát: "Để tôi đi... hoặc để tôi chết. Anh chọn đi."

"Tôi không thể để cô đi!" Cận Thần bất ngờ gầm nhẹ, nhưng lần này âm thanh ấy chứa đựng sự tuyệt vọng hơn là giận dữ. Anh gục đầu vào lòng bàn tay, bả vai rung lên bần bật. "Cô nói đúng, tôi là một kẻ hèn nhát. Tôi đã sống trong hận thù vì tôi không dám đối diện với sự thật rằng mình đã không đủ mạnh mẽ để bảo vệ người mình yêu."

Anh bắt đầu nói, những lời thú tội muộn màng tuôn ra trong bóng đêm. Anh kể về những ngày tháng khởi nghiệp đầy máu và nước mắt, về áp lực từ bà Lâm Tuệ, và về cái đêm Tuyết Vy biến mất chỉ để lại một lá thư chia tay tuyệt tình.

"Tôi đã hận cô ấy, Hạ Lan ạ. Tôi hận cô ấy vì đã vứt bỏ tình yêu của chúng tôi như rác rưởi. Nhưng khi nhìn thấy cô, nhìn thấy đôi mắt đó... tôi vừa muốn bù đắp, lại vừa muốn trừng phạt. Tôi đã nhầm lẫn giữa cô và cô ấy, cho đến khi tôi thấy cô định bỏ trốn cùng Lâm Quân. Lúc đó, tôi nhận ra mình không sợ bị phản bội lần nữa... mà tôi sợ mất cô. Thẩm Hạ Lan mới là người tôi không muốn mất, chứ không phải một bóng ma nào cả."

Hạ Lan khẽ xoay người lại, nhìn sâu vào đôi mắt đỏ ngầu của anh. Lời giải thích của anh có thể là thật, nỗi đau của anh cũng là thật, nhưng những tổn thương anh gây ra cho cô thì không thể xóa nhòa chỉ bằng vài câu nói.

"Anh nói anh sợ mất tôi?" Cô cười nhạt, nước mắt chảy dài. "Vậy tại sao anh lại đối xử với tôi như một món hàng? Tại sao anh lại để mẹ anh biến tôi thành con rối? Cận Thần, nếu anh thực lòng muốn bắt đầu lại, hãy đưa tôi đối chất với bà Lâm Tuệ. Tôi không muốn sống trong sự lừa dối này nữa."

Phó Cận Thần nhìn cô hồi lâu, rồi khẽ gật đầu. Một vết nứt đã xuất hiện trên bức tường băng giá giữa hai người.


Sáng hôm sau, dưới sự hộ tống của Phó Cận Thần, Hạ Lan xuất hiện tại dinh thự chính của Phó gia. Bà Lâm Tuệ đang ngồi trong vườn thượng uyển, nhàn nhã tỉa những cành hoa trà. Thấy con trai dẫn con dâu đến trong bộ dạng tiều tụy, bà chỉ nhếch môi, không chút ngạc nhiên.

"Cận Thần, con đưa nó đến đây làm gì? Ta nghe nói nó định bỏ trốn theo trai, loại phụ nữ này không xứng đáng bước chân vào cửa nhà họ Phó thêm lần nào nữa."

Hạ Lan bước lên phía trước, không còn vẻ khép nép như những lần trước. Cô lấy từ trong túi ra bản sao cuốn nhật ký của Tuyết Vy mà cô đã lén chụp lại tối qua, ném lên bàn đá.

"Mẹ, mẹ nói xem... ai mới là người không xứng đáng?"

Bà Lâm Tuệ liếc nhìn cuốn sổ, sắc mặt hơi biến đổi nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ uy quyền. "Cô lấy thứ này ở đâu ra? Một kẻ thế thân mà cũng dám lục lọi quá khứ sao?"

"Tôi không chỉ là thế thân, tôi là Phó phu nhân hợp pháp!" Hạ Lan dõng dạc, giọng nói đanh thép vang vọng khắp khu vườn. "Mẹ đã dùng bệnh tật của Tuyết Vy để ép cô ấy rời đi, khiến Cận Thần sống trong hận thù suốt 5 năm. Mẹ biến con trai mình thành một kẻ tàn nhẫn, chỉ vì cái gọi là 'dòng máu thuần khiết'. Mẹ nghĩ mẹ đang bảo vệ Phó gia, nhưng thực chất mẹ đang hủy hoại nó từ bên trong!"

"Câm miệng!" Bà Lâm Tuệ đứng phắt dậy, giơ tay định giáng một cái tát xuống mặt Hạ Lan.

Nhưng bàn tay bà khựng lại giữa không trung. Phó Cận Thần đã kịp thời nắm chặt lấy cổ tay mẹ mình. Ánh mắt anh nhìn bà không còn là sự kính trọng phục tùng, mà là một sự thất vọng tràn trề.

"Mẹ... những gì cô ấy nói là thật sao?" Giọng Cận Thần run lên vì chấn động. "Mẹ thực sự đã đuổi Tuyết Vy đi khi cô ấy đang hấp hối?"

Bà Lâm Tuệ nhìn con trai, thấy sự phản kháng mạnh mẽ trong mắt anh, bà biết mình không thể giấu giếm thêm nữa. Bà lạnh lùng rút tay lại, phủi vạt áo sườn xám:

"Phải. Ta làm tất cả là vì con, vì tập đoàn này! Một người phụ nữ không có tương lai thì không có quyền đứng cạnh con. Con nên cảm ơn ta vì đã dọn dẹp chướng ngại vật đó."

"Chướng ngại vật?" Cận Thần cười cay đắng, những giọt nước mắt đàn ông lăn dài trên gương mặt cương nghị. "Mẹ đã giết chết trái tim con từ 5 năm trước rồi. Và bây giờ, mẹ lại định làm điều đó với Hạ Lan sao?"

Anh quay sang, nắm lấy tay Hạ Lan, lần này là một cái nắm tay chặt chẽ và công khai trước mặt mẫu thân mình.

"Kể từ giờ, Hạ Lan sẽ không còn là người thực hiện di chúc hay món hàng thế thân nào cả. Cô ấy là vợ con, là người duy nhất có quyền quyết định tương lai của mình. Nếu mẹ còn định can thiệp vào cuộc sống của chúng con, con sẽ từ bỏ vị trí chủ tịch và đưa cô ấy rời khỏi đây mãi mãi."

Bà Lâm Tuệ sững sờ, chiếc kéo tỉa hoa trên tay bà rơi xuống sàn đá, vỡ tan. Bà không ngờ người con trai luôn hiếu thuận lại vì một người phụ nữ "mua về" mà chống đối mình đến mức này.

Hạ Lan nhìn bà Lâm Tuệ, rồi nhìn sang Cận Thần. Cô thấy trong mắt anh một sự quyết tâm bảo vệ cô chưa từng có. Cuộc chiến mẹ chồng - nàng dâu này, cô đã không còn phải chiến đấu đơn độc. Dù vết nứt giữa cô và Cận Thần vẫn còn đó, nhưng ít nhất, họ đã cùng nhau phá vỡ xiềng xích của quá khứ.

Hạ Lan hít một hơi thật sâu, cô nhìn thẳng vào bà Lâm Tuệ, buông lời cuối cùng trước khi cùng Cận Thần rời đi:

"Mẹ có thể mua được sự phục tùng bằng tiền bạc, nhưng mẹ sẽ không bao giờ mua được tình yêu bằng sự tàn nhẫn. Phó gia mà mẹ hằng tự hào, thực chất chỉ là một cái lồng lộng lẫy không có hơi người mà thôi."

Bước ra khỏi dinh thự, tuyết vẫn rơi, nhưng Hạ Lan cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm lạ thường. Cô nhìn sang người đàn ông bên cạnh, người vẫn đang nắm chặt tay cô không buông. Con đường phía trước có lẽ vẫn còn nhiều chông gai, nhưng ít nhất, đêm trường tăm tối đã bắt đầu le lói những tia sáng đầu tiên của sự thật và lòng vị tha.