MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Đẫm Máu & Lễ Đường Tái SinhChương 11: HƠI ẤM KHÔNG NÊN CÓ

Hợp Đồng Đẫm Máu & Lễ Đường Tái Sinh

Chương 11: HƠI ẤM KHÔNG NÊN CÓ

1,380 từ · ~7 phút đọc

Sau trận đối đầu nảy lửa tại dinh thự chính, Phó Cận Thần đưa Hạ Lan trở về biệt thự "Ánh Trăng". Tuyết ngoài trời vẫn rơi, từng bông trắng muốt đậu trên vai áo đen của anh, rồi tan ra dưới ánh đèn sảnh như những giọt nước mắt muộn màng. Không còn tiếng khóa cửa lạch cạch, không còn sự giam cầm cực đoan, nhưng giữa họ lại xuất hiện một khoảng lặng kỳ lạ — một loại hơi ấm len lỏi giữa những đổ nát, thứ hơi ấm mà cả hai đều từng thề rằng sẽ không bao giờ để nó nảy sinh.

Hạ Lan ngồi lặng lẽ trên sofa trong phòng khách, đôi tay vẫn còn vương chút hơi lạnh của gió mùa đông. Phó Cận Thần bước đến, trên tay là một chiếc chăn len dày và một ly trà gừng mật ong tỏa khói. Anh nhẹ nhàng khoác chăn lên vai cô, rồi ngồi xuống khoảng cách vừa đủ gần để cô cảm nhận được nhiệt độ từ cơ thể anh, nhưng cũng đủ xa để không làm cô thấy sợ hãi.

"Uống đi cho ấm. Cô đã không ăn gì mấy ngày rồi, đừng để cơ thể kiệt sức." Giọng anh trầm thấp, không còn vẻ ra lệnh, mà mang một sự khẩn cầu kín đáo.

Hạ Lan đón lấy ly trà, hơi nóng từ men sứ truyền vào lòng bàn tay tê dại. Cô nhìn làn khói trắng mờ ảo, khẽ lên tiếng: "Anh không cần phải làm vậy. Những gì anh làm ở dinh thự... tôi đã rất bất ngờ. Nhưng nó không có nghĩa là mọi thứ đã biến mất."

"Tôi biết." Cận Thần tựa lưng vào ghế, đôi mắt anh mệt mỏi nhìn lên trần nhà. "Tôi không cầu xin sự tha thứ ngay lập tức. Tôi chỉ là... cảm thấy mình nợ cô quá nhiều. Nợ cô một danh phận thực sự, và nợ cô một lời xin lỗi vì đã biến cô thành mục tiêu cho những tổn thương của tôi."

Đêm đó, cơn bão tuyết bên ngoài dữ dội hơn. Tiếng gió rít qua khe cửa nghe như tiếng gào thét của những linh hồn cô độc. Hạ Lan nằm trong căn phòng của mình, nhưng cô không thể ngủ được. Mỗi khi nhắm mắt, hình ảnh Tuyết Vy trong nhật ký và ánh mắt tuyệt vọng của Cận Thần lúc đối chất với mẹ lại hiện lên.

Bất chợt, một tiếng động lớn vang lên từ phòng làm việc bên cạnh, kèm theo tiếng đổ vỡ của thủy tinh. Hạ Lan giật mình, theo bản năng vội vàng chạy sang.

Trong phòng, đèn không bật. Phó Cận Thần đang ngồi gục dưới sàn nhà, bên cạnh là chiếc bình hoa pha lê vỡ tan tành. Anh đang lên cơn co thắt dạ dày — di chứng của những năm tháng làm việc điên cuồng và dùng rượu để quên đi nỗi đau. Gương mặt anh tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

"Cận Thần!" Hạ Lan hốt hoảng lao đến, quỳ xuống bên cạnh anh. "Anh sao vậy? Để tôi gọi bác sĩ."

"Không... đừng..." Anh chộp lấy tay cô, lực bóp rất mạnh như kẻ sắp chết đuối vớ được cọc. "Chỉ cần... ngồi đây một chút thôi. Đừng bỏ đi."

Hạ Lan khựng lại. Trong bóng tối, người đàn ông quyền lực nhất thành phố S lúc này trông thật nhỏ bé và yếu ớt. Cô không nỡ rời đi, đành vòng tay ôm lấy bờ vai đang run rẩy của anh, để đầu anh tựa vào vai mình.

Đó là một loại hơi ấm không nên có. Nó nồng nàn, chân thực và đầy cám dỗ. Tim Hạ Lan đập loạn nhịp khi cảm nhận được hơi thở dồn dập của anh phả vào cổ mình. Cô đã tự dặn lòng hàng nghìn lần rằng không được yêu anh, rằng anh chỉ coi cô là vật thay thế. Nhưng ngay lúc này, khi anh bám chặt lấy cô như một đứa trẻ lạc lối, lớp vỏ bọc băng giá trong cô bắt đầu tan chảy.

"Hạ Lan..." Anh thì thầm, giọng nói lẫn trong tiếng gió. "Tôi xin lỗi... Vì tất cả. Nếu có thể quay lại từ đầu, tôi sẽ không để cuộc hôn nhân này bắt đầu bằng một bản hợp đồng."

Hạ Lan siết chặt vòng tay hơn, nước mắt lặng lẽ rơi xuống mái tóc anh. "Cận Thần, chúng ta đều là những kẻ bị thương. Anh bị thương bởi quá khứ, còn tôi bị thương bởi anh. Hai người bị thương ở cạnh nhau, chỉ càng làm đau nhau thêm thôi."

"Vậy hãy để tôi chữa lành cho cô," anh ngước lên, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn xoáy vào cô trong bóng tối. "Đừng rời đi cùng Lâm Quân. Đừng rời đi cùng bất kỳ ai. Cho tôi một cơ hội để yêu Thẩm Hạ Lan, không phải một bóng ma nào cả."

Sáng hôm sau, ánh nắng hiếm hoi của mùa đông chiếu rọi vào phòng. Hạ Lan tỉnh dậy trong vòng tay của Cận Thần ngay trên sàn thư phòng. Anh đã ngủ thiếp đi vì kiệt sức, nhưng ngay cả trong giấc ngủ, đôi tay anh vẫn ôm chặt lấy eo cô như sợ rằng chỉ cần buông ra, cô sẽ tan biến vào hư không.

Cô nhẹ nhàng gỡ tay anh ra, đắp cho anh một chiếc chăn rồi bước xuống lầu. Trong bếp, bà Trương đang chuẩn bị bữa sáng với vẻ mặt vô cùng phức tạp. Thấy Hạ Lan, bà cúi đầu, giọng nói có chút run rẩy:

"Phu nhân... mẹ của cậu chủ vừa gọi điện. Bà ấy nói... bà ấy sẽ rút lui khỏi hội đồng quản trị và ra nước ngoài định cư. Bà ấy nói cô đã thắng rồi."

Hạ Lan đứng sững lại. Chiến thắng này không mang lại cho cô cảm giác hả hê, mà chỉ là một sự thanh thản muộn màng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những mầm xanh của mùa xuân đang âm thầm nhú lên dưới lớp tuyết dày.

Phó Cận Thần bước xuống cầu thang, anh đã thay một bộ đồ ở nhà đơn giản, gương mặt đã có chút hồng hào hơn. Anh đi đến phía sau cô, không ngần ngại vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, đặt cằm lên vai cô trước mặt người làm.

"Mẹ tôi đi rồi. Từ nay, ngôi nhà này chỉ thuộc về hai chúng ta. Không còn quy tắc, không còn hợp đồng." Anh lấy từ trong túi áo ra một tờ giấy — đó chính là bản hợp đồng hôn nhân năm xưa — và dứt khoát xé nát nó trước mặt cô.

Những mảnh giấy vụn rơi lả tả như những cánh hoa tàn. Hạ Lan xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt anh.

"Phó Cận Thần, anh có biết quy tắc quan trọng nhất mà tôi đã tự đặt ra cho mình không?"

Anh khẽ nhíu mày: "Là gì?"

"Là không được phép yêu anh." Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và chân thật nhất kể từ khi bước chân vào nhà họ Phó. "Và hôm nay, tôi chính thức thừa nhận... tôi đã vi phạm quy tắc đó mất rồi."

Cận Thần đứng hình trong giây lát, rồi một nụ cười rạng rỡ vỡ òa trên gương mặt anh — nụ cười mà có lẽ từ sau khi Tuyết Vy mất, người ta chưa từng thấy lại. Anh cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn nồng cháy. Nụ hôn này không có mùi rượu, không có sự trừng phạt, chỉ có vị ngọt của sự khởi đầu và hơi ấm của một tình yêu đích thực.

Mùa đông năm ấy cuối cùng cũng qua đi. Những vết bầm trên cổ tay đã tan, những vết sẹo trong tim cũng bắt đầu lên da non. Thẩm Hạ Lan không còn là "cô dâu không được phép yêu", mà cô đã trở thành người phụ nữ duy nhất nắm giữ trái tim của người đàn ông từng được gọi là ác ma.

Hơi ấm này, hóa ra không phải là "không nên có", mà là thứ hơi ấm duy nhất có thể sưởi ấm cho hai tâm hồn đi qua bão tố để tìm thấy nhau.