MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Đẫm Máu & Lễ Đường Tái SinhChương 12: BÍ MẬT TRONG NGĂN KÉO KHÓA KÍN

Hợp Đồng Đẫm Máu & Lễ Đường Tái Sinh

Chương 12: BÍ MẬT TRONG NGĂN KÉO KHÓA KÍN

1,725 từ · ~9 phút đọc

Hơi ấm từ nụ hôn và lời thú nhận đêm qua vẫn còn vương vấn trên môi Hạ Lan, nhưng khi ánh mặt trời của ngày mới rọi sáng mọi ngóc ngách trong căn phòng, lý trí của cô bắt đầu tỉnh táo trở lại. Phó Cận Thần đã xé bản hợp đồng, nhưng những bóng ma quá khứ không dễ dàng biến mất theo những mảnh giấy vụn đó.

Sáng hôm đó, Cận Thần phải đến tập đoàn sớm để xử lý hậu quả việc bà Lâm Tuệ rút lui. Hạ Lan ở lại biệt thự, tâm thần không yên. Cô đi ngang qua thư phòng, cánh cửa vẫn khép hờ. Một lực đẩy vô hình khiến cô bước vào. Cô nhớ về xấp thư tay và cuốn sổ cũ mà cô chưa kịp đọc hết đêm qua vì sự xuất hiện đột ngột của anh.

Ngăn kéo đó... dù anh đã dịu dàng hơn, nhưng nó vẫn là một cái dằm đâm sâu vào tim cô. Cô muốn biết, người phụ nữ tên Tuyết Vy đó thực sự là ai đối với anh.

Hạ Lan ngồi xuống sàn, mở ngăn kéo khóa kín một lần nữa. Lần này, cô không đọc lướt qua. Cô chậm rãi mở từng lá thư tay với nét chữ thanh mảnh nhưng đầy vẻ u sầu.

“Cận Thần, hôm nay em đã đi thử váy cưới một mình. Em nhìn thấy mình trong gương và bỗng nhiên bật khóc. Không phải vì hạnh phúc, mà vì em biết mình không thể cùng anh đi đến tận cùng…”

Hạ Lan lật tiếp. Những lá thư sau đó không còn là lời yêu thương, mà là những lời cầu cứu tuyệt vọng. Một lá thư bị vò nát, nằm sâu trong góc ngăn kéo, khiến đồng tử của Hạ Lan co rút lại. Đó không phải thư của Tuyết Vy gửi Cận Thần, mà là thư của bà Lâm Tuệ gửi cho cô gái ấy.

“Cô đừng mơ mộng nữa. Phó gia cần một người thừa kế khỏe mạnh, không phải một bệnh nhân chờ chết. Nếu cô còn liêm sỉ, hãy biến mất ngay lập tức. Tôi đã sắp xếp một vụ tai nạn giả, cô sẽ ‘chết’ trong mắt Cận Thần. Đó là cách duy nhất để nó hận cô mà sống tiếp, thay vì dằn vặt vì một người không thể cứu vãn.”

Tay Hạ Lan run bần bật. Một vụ tai nạn giả? Vậy là Tuyết Vy chưa chắc đã chết vào thời điểm đó? Cô vội vàng lục lọi thêm, và rồi cô tìm thấy một tấm danh thiếp cũ của một bệnh viện tư nhân tại Thụy Sĩ, mặt sau có ghi một dãy số phòng và một cái tên viết tắt: “T.V – Phòng 402”.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang. Hạ Lan giật mình, vội vàng nhét tấm danh thiếp vào túi áo và đóng sầm ngăn kéo lại.

“Cô lại vào đây làm gì?”

Giọng nói của Phó Cận Thần vang lên, nhưng không còn sự giận dữ điên cuồng như lần trước. Thay vào đó là một sự mệt mỏi và dò xét. Anh đứng tựa vào cửa, chiếc cà vạt đã bị nới lỏng, ánh mắt nhìn xoáy vào đôi bàn tay đang run rẩy của cô.

“Tôi... tôi chỉ muốn dọn dẹp lại một chút.” Hạ Lan đứng dậy, cố gắng giữ giọng bình thản.

Cận Thần bước tới, anh nhìn ngăn kéo vẫn còn cắm chiếc chìa khóa dự phòng. Anh im lặng hồi lâu, rồi thở dài một tiếng nặng nề. Anh tiến lại gần, đặt tay lên vai cô, xoay người cô đối diện với mình.

“Hạ Lan, tôi đã nói rồi. Quá khứ đã qua. Những thứ trong đó... nó không còn quan trọng bằng người đang đứng trước mặt tôi lúc này.”

“Nếu nó không quan trọng, tại sao anh vẫn khóa chặt nó lại?” Hạ Lan ngước mắt nhìn anh, trong lòng trào dâng một cảm giác bất an cực độ. “Nếu một ngày anh nhận ra người anh hận nhất thực ra là người đáng thương nhất, và người anh tin tưởng nhất lại là kẻ dối trá nhất, anh sẽ làm gì?”

Phó Cận Thần nhíu mày, anh không hiểu ẩn ý trong câu nói của cô. Anh chỉ nghĩ cô đang ghen tuông với Tuyết Vy. Anh kéo cô vào lòng, ôm chặt như muốn dùng hơi ấm của mình để xua đi những nghi hoặc.

“Tôi chỉ biết hiện tại tôi có cô. Đừng đào bới thêm nữa, chỉ làm cả hai chúng ta đau lòng thôi.”

Hạ Lan tựa đầu vào ngực anh, nghe nhịp tim đều đặn của anh, nhưng lòng cô thì đang dậy sóng. Tấm danh thiếp trong túi áo như đang thiêu đốt làn da cô. Cô nhận ra một sự thật kinh khủng: Phó Cận Thần đang sống trong một lời nói dối khổng lồ do chính mẹ anh dàn dựng, và bản thân cô — một người có đôi mắt giống Tuyết Vy — chính là quân cờ tiếp theo trong bàn cờ nghiệt ngã này.

Tối hôm đó, biệt thự "Ánh Trăng" tổ chức một bữa tiệc tối nhỏ. Cận Thần nói rằng anh muốn giới thiệu cô chính thức với một vài người bạn thân thiết trong giới kinh doanh, không còn với danh nghĩa "hợp đồng", mà là người phụ nữ của anh.

Hạ Lan diện một bộ váy màu xanh ngọc bích, cổ cao kín đáo nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát. Tuy nhiên, sự xuất hiện của một vị khách không mời mà tới đã phá vỡ bầu không khí bình yên ngắn ngủi.

Lâm Quân.

Anh ta xuất hiện cùng với Phó Minh Châu — cô em họ gian xảo của Cận Thần. Minh Châu mỉm cười đầy ngụ ý, đi tới bên cạnh Hạ Lan, giọng nói lanh lảnh:

“Chị dâu, thấy chị và anh cả mặn nồng thế này em mừng lắm. À, em có dắt theo một người bạn cũ của chị này. Lâm tổng nói anh ấy rất muốn gửi lời chúc mừng muộn tới chị.”

Lâm Quân bước tới, ánh mắt anh nhìn Hạ Lan chứa đựng một nỗi đau và cả một sự khiêu khích ngầm. Anh ta cầm ly rượu, khẽ chạm vào ly của cô.

“Chúc mừng em, Hạ Lan. Không ngờ em lại thích nghi với cuộc sống ở đây nhanh đến vậy. Cứ tưởng em sẽ thấy ngột ngạt trong căn phòng khóa kín đó chứ?”

Phó Cận Thần bước tới, anh tự nhiên quàng tay qua eo Hạ Lan, ánh mắt sắc lẹm nhìn Lâm Quân. “Lâm tổng có vẻ rất quan tâm đến chuyện riêng tư của vợ tôi nhỉ?”

“Tôi chỉ lo lắng cho người bạn cũ thôi.” Lâm Quân cười nhạt, rồi bất ngờ ghé sát tai Hạ Lan, nói đủ cho ba người nghe: “Hạ Lan, em đã xem hết những gì trong ngăn kéo đó chưa? Em có biết vì sao em lại có đôi mắt này không? Đừng để sự dịu dàng giả tạo của anh ta đánh lừa.”

Cận Thần siết chặt eo Hạ Lan, gân xanh trên trán anh giật mạnh. Bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng. Những vị khách xung quanh bắt đầu chú ý và xì xầm. Minh Châu đứng bên cạnh che miệng cười đầy đắc thắng. Cô ta cố tình dẫn Lâm Quân đến đây là để khơi dậy cơn ghen của Cận Thần, để chứng minh cho mọi người thấy cuộc hôn nhân này chỉ là một trò hề.

Hạ Lan cảm nhận được hơi thở của Cận Thần bắt đầu dồn dập. Cô biết anh đang cố kìm nén cơn giận. Cô nhìn Lâm Quân, rồi nhìn người đàn ông bên cạnh mình. Bí mật về Tuyết Vy, về vụ tai nạn giả, và về danh tính của chính cô... tất cả dường như đang chực chờ bùng nổ.

“Minh Châu, dẫn khách của em đi chỗ khác.” Cận Thần ra lệnh, giọng nói lạnh thấu xương. “Nếu không, đừng trách tôi không giữ thể diện cho chú hai.”

“Anh cả, anh nóng tính quá.” Minh Châu bĩu môi, dắt Lâm Quân rời đi, nhưng không quên để lại một cái nhìn đầy ẩn ý.

Bữa tiệc tối kết thúc sớm trong sự gượng gạo. Khi các vị khách đã về hết, Cận Thần không nói một lời, anh dắt Hạ Lan lên phòng, đóng sầm cửa lại. Anh ép cô vào cánh cửa, đôi mắt đỏ ngầu vì ghen tuông và sự nghi ngờ vừa bị khơi dậy.

“Hắn ta đã nói gì với cô? Tại sao hắn ta biết về ngăn kéo đó?”

“Anh ấy chỉ nói linh tinh thôi, Cận Thần, anh bình tĩnh lại đi!” Hạ Lan vùng vẫy.

“Bình tĩnh? Cô bảo tôi bình tĩnh khi vợ tôi và tình cũ của cô ta thì thầm bí mật ngay trong nhà tôi sao?” Anh gầm lên, bàn tay siết chặt lấy cổ tay cô. “Hạ Lan, tôi đã xé hợp đồng, tôi đã đối đầu với mẹ tôi vì cô. Đừng để tôi nhận ra mình đã sai lầm.”

Hạ Lan nhìn anh, nước mắt trào ra. Sự dịu dàng đêm qua đã biến mất, thay vào đó là con quỷ dữ của sự chiếm hữu. Tấm danh thiếp trong túi áo vẫn nằm đó, nhắc nhở cô rằng mọi thứ cô đang có chỉ là một lâu đài trên cát.

“Anh sai lầm?” Cô nghẹn ngào. “Người sai lầm là tôi. Tôi đã tin rằng anh nhìn thấy tôi, nhưng thực chất anh chỉ đang tìm kiếm một cái bóng qua đôi mắt này. Cận Thần, ngăn kéo đó không khóa được quá khứ đâu, nó chỉ khóa chặt sự thật mà thôi!”

Phó Cận Thần sững người, anh buông tay cô ra, ánh mắt thoáng hiện một sự hoang mang tột độ. Anh quay lưng đi, không dám nhìn vào đôi mắt đang đẫm lệ của cô — đôi mắt mà anh vừa yêu, vừa sợ hãi.

Đêm đó, vết nứt trên mặt băng đã lan rộng đến mức không thể cứu vãn. Bí mật trong ngăn kéo đã được mở ra, và sự khiêu khích của Lâm Quân đã chính thức thổi bùng lên ngọn lửa của sự hoài nghi. Những ngày tháng yên bình ngắn ngủi đã kết thúc, nhường chỗ cho một cuộc chiến tâm lý đầy đau đớn.