Ánh đèn chùm trong sảnh chính của biệt thự "Ánh Trăng" tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, sang trọng nhưng lạnh lẽo. Dù khách khứa đã tản đi bớt sau màn đụng độ căng thẳng giữa Phó Cận Thần và Lâm Quân, nhưng bầu không khí vẫn đặc quánh sự bất an. Những lời thì thầm của Lâm Quân như một loại kịch độc, không ngấm ngay lập tức mà từ từ tàn phá hệ thần kinh của những người ở lại.
Phó Minh Châu đứng ở đằng xa, nhấp một ngụm vang đỏ, đôi môi tô son đậm khẽ nhếch lên. Cô ta thích nhìn thấy cảnh này: sự hoàn hảo giả tạo của Phó Cận Thần bị xé toạc, và vẻ thanh cao của Thẩm Hạ Lan bị vùi dập trong nghi ngờ.
"Chị dâu, sao sắc mặt lại nhợt nhạt thế kia?" Minh Châu thong thả bước tới, tiếng gót giày nhọn gõ xuống sàn đá như nhịp đếm của một chiếc đồng hồ tử thần. "Hay là lời nói của Lâm tổng đã chạm vào chỗ ngứa của chị rồi? Anh ta nói đúng đấy, căn phòng khóa kín đó... vốn dĩ không dành cho người lạ."
"Phó Minh Châu, đủ rồi." Phó Cận Thần gằn giọng. Anh đứng chắn trước mặt Hạ Lan, bóng lưng cao lớn bao phủ lấy cô như một bức tường thành, nhưng Hạ Lan có thể cảm nhận được cơ thể anh đang run lên vì phẫn nộ.
"Em chỉ lo cho anh thôi, anh cả." Minh Châu cười lẫy. "Anh đặt hết tâm huyết vào một người phụ nữ có trái tim luôn hướng về kẻ khác, liệu có đáng không? Hay là anh chỉ đang cố chấp vì đôi mắt ấy quá giống người đã khuất?"
Mỗi lời nói của Minh Châu như một mũi kim châm vào huyệt đạo đau đớn nhất của Cận Thần. Anh không nói thêm một lời, dứt khoát nắm lấy cổ tay Hạ Lan, kéo cô đi thẳng lên lầu, bỏ mặc sự khiêu khích của cô em họ phía sau.
Cánh cửa phòng ngủ đóng sầm lại với một âm thanh khô khốc. Phó Cận Thần buông tay cô ra, hơi thở dồn dập. Anh đi lại quanh phòng như một con mãnh thú bị nhốt trong lồng, rồi đột ngột dừng lại trước mặt Hạ Lan.
"Hắn ta đã biết những gì?" Anh hỏi, giọng khàn đặc. "Tại sao Lâm Quân lại biết về bí mật trong thư phòng? Cô đã kể cho hắn nghe sao?"
Hạ Lan nhìn người đàn ông trước mặt, trái tim cô thắt lại vì đau đớn. Sự tin tưởng vừa mới chớm nở đêm qua, giờ đây đã tan thành mây khói dưới sức ép của sự ghen tuông.
"Tôi không hề kể gì cả! Anh nghĩ tôi là loại người gì? Tôi còn chưa kịp hiểu hết những gì mình tìm thấy, làm sao có thể kể cho người khác?" Hạ Lan hét lên, nước mắt chực trào.
"Vậy tại sao hắn lại biết về ngăn kéo?" Cận Thần tiến lại gần, ép cô vào góc tường, đôi mắt đỏ ngầu. "Hạ Lan, đừng lừa dối tôi. Cô vẫn còn liên lạc với hắn đúng không? Vụ bỏ trốn hụt đêm đó... hay là các người đã lên kế hoạch từ trước?"
"Anh không tin tôi sao?" Hạ Lan nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói run rẩy nhưng kiên định. "Phó Cận Thần, anh nói anh muốn bắt đầu lại, anh nói anh yêu Thẩm Hạ Lan này. Nhưng chỉ cần một lời nói của người ngoài, anh đã lập tức biến tôi thành kẻ tội đồ. Tình yêu của anh... hóa ra cũng chỉ rẻ mạt đến thế thôi sao?"
Cận Thần khựng lại. Câu nói của cô như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cơn điên dại của anh. Anh nhìn vào đôi mắt đang đẫm lệ của cô – đôi mắt mang hình bóng của Tuyết Vy nhưng lại chứa đựng nỗi đau của riêng Thẩm Hạ Lan. Một sự hối hận muộn màng dâng lên, nhưng lòng kiêu hãnh của một người đàn ông bị tổn thương lại ngăn anh mở lời xin lỗi.
Anh quay lưng đi, đấm mạnh vào bức tường cạnh cửa sổ. "Ra ngoài đi. Tôi muốn yên tĩnh một mình."
Hạ Lan không đợi anh nói lần thứ hai. Cô vội vàng bước ra khỏi phòng, không phải để trốn chạy, mà vì cô không thể thở nổi trong không gian ngột ngạt đó nữa. Cô cần một nơi để suy nghĩ, để tiêu hóa hết những gì đang diễn ra.
Hạ Lan đi lang thang trong dãy hành lang dài, vô thức bước về phía thư phòng. Cánh cửa vẫn khép hờ như đang mời gọi. Cô lẻn vào trong, trái tim đập thình thịch. Cô không đến để tìm cuốn nhật ký, mà cô muốn kiểm tra lại tấm danh thiếp cũ trong túi áo mình.
Dưới ánh đèn bàn mờ ảo, Hạ Lan lấy tấm danh thiếp ra. "Bệnh viện tư nhân Saint-Pierre, Thụy Sĩ. Phòng 402. T.V."
Tuyết Vy. Nếu cô ấy thực sự chưa chết trong vụ tai nạn 5 năm trước, nếu bà Lâm Tuệ đã đưa cô ấy đi điều trị bí mật... Vậy tại sao 5 năm qua cô ấy không quay về? Hay là... cô ấy vẫn đang ở đó?
Hạ Lan lấy điện thoại ra, ngón tay run rẩy gõ tên bệnh viện vào thanh tìm kiếm. Trang web hiện ra bằng tiếng Pháp. Cô dùng công cụ dịch, cố gắng tìm kiếm thông tin về bệnh nhân ở khu vực điều trị đặc biệt. Tuy nhiên, mọi thông tin đều được bảo mật nghiêm ngặt.
Đúng lúc đó, một tin nhắn lạ gửi đến máy cô: "Muốn biết sự thật về Tuyết Vy và đôi mắt của em không? 10 giờ sáng mai, quán cà phê cũ. Đừng đi cùng Phó Cận Thần nếu em không muốn anh ta phát điên thêm lần nữa. – Lâm Quân."
Hạ Lan nhìn chằm chằm vào màn hình. Cô biết Lâm Quân đang chơi một trò chơi nguy hiểm. Anh ta có thể đang lợi dụng cô để hạ bệ Phó thị. Nhưng những bí mật về Tuyết Vy giống như một thỏi nam châm, cuốn lấy cô vào vòng xoáy không lối thoát. Cô cần biết mình thực sự là ai trong cuộc đời của Phó Cận Thần. Cô là vợ anh, hay chỉ là một món nợ thay thế cho một người phụ nữ vẫn còn tồn tại ở một phương trời nào đó?
Sáng hôm sau, Phó Cận Thần rời nhà từ rất sớm. Anh không để lại lời nhắn nào, cũng không nhìn mặt cô. Sự lạnh lùng ấy giống như một bức tường thép dựng lên giữa hai người.
Hạ Lan lấy cớ đi mua sắm để rời khỏi biệt thự. Cô đến quán cà phê cũ, nơi cô và Lâm Quân từng có nhiều kỷ niệm thời sinh viên. Lâm Quân đã đợi sẵn ở một góc khuất, trông anh ta có vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự hưng phấn kỳ lạ.
"Em đã đến." Lâm Quân đẩy một xấp tài liệu về phía cô. "Hạ Lan, anh không muốn làm em đau lòng, nhưng anh không thể đứng nhìn em bị lừa dối thêm nữa."
Hạ Lan mở xấp tài liệu ra. Đó là hồ sơ bệnh án của một ca phẫu thuật cấy ghép... giác mạc.
"Cái này là sao?" Cô hỏi, giọng lạc đi.
"5 năm trước, Tuyết Vy không chết vì tai nạn." Lâm Quân hạ thấp giọng, ánh mắt xoáy sâu vào cô. "Cô ấy chết vì suy kiệt sau ca phẫu thuật lấy giác mạc. Và người nhận giác mạc đó... chính là em, Hạ Lan ạ. Em có nhớ vụ tai nạn năm 20 tuổi không? Em đã bị mù tạm thời và được một 'người hiến tặng bí danh' cứu giúp. Người đó chính là Tuyết Vy, dưới sự sắp xếp của bà Lâm Tuệ và sự chứng kiến của Phó Cận Thần."
Cả thế giới quanh Hạ Lan như sụp đổ. Những ký ức về vụ tai nạn năm 20 tuổi ùa về – bóng tối bủa vây, sự tuyệt vọng, và rồi ánh sáng quay trở lại như một phép màu. Cô cứ ngỡ đó là vận may, là ơn trên. Hóa ra, phép màu đó được đánh đổi bằng mạng sống của người phụ nữ mà chồng cô yêu nhất.
"Anh ta cưới em không phải vì em giống cô ấy." Lâm Quân tiếp tục, lời nói như những nhát dao. "Anh ta cưới em vì đôi mắt em đang mang là của cô ấy. Anh ta không yêu em, Hạ Lan. Anh ta chỉ đang cố giữ lấy phần cơ thể cuối cùng của Tuyết Vy thông qua em mà thôi. Em đối với anh ta, chỉ là một cái bình chứa đựng linh hồn người cũ."
Hạ Lan cảm thấy buồn nôn. Cô đứng bật dậy, đôi tay run rẩy gạt đổ tách cà phê trên bàn. Nước cà phê nâu sẫm loang lổ trên mặt bàn đá như một vết thương khó lành.
"Không... không thể nào..."
"Sự thật luôn đau lòng như vậy đấy." Lâm Quân đứng dậy, định chạm vào tay cô nhưng cô lùi lại. "Hạ Lan, đi cùng anh. Chúng ta sẽ rời khỏi đây. Anh sẽ không để em phải sống dưới cái bóng của một người đã chết."
Hạ Lan không nghe thêm được gì nữa. Cô chạy vụt ra khỏi quán cà phê, lao vào màn mưa phùn của buổi sớm. Đầu óc cô quay cuồng. Từng lời quan tâm của Cận Thần, cái cách anh nhìn đắm đuối vào mắt cô, nụ hôn nồng cháy đêm đó... tất cả bỗng chốc trở nên đáng sợ.
Anh nhìn cô, hay anh đang nhìn Tuyết Vy? Anh hôn cô, hay anh đang hôn lên đôi mắt của người cũ?
Đúng lúc đó, chiếc xe Rolls-Royce quen thuộc phanh gấp ngay trước mặt cô. Phó Cận Thần bước xuống xe, gương mặt anh xám xịt vì giận dữ. Anh đã cử người theo dõi cô. Thấy cô gặp Lâm Quân, ngọn lửa ghen tuông trong anh lại bùng phát dữ dội.
"Thẩm Hạ Lan! Cô đã hứa gì với tôi?" Anh nắm lấy vai cô, lắc mạnh. "Tại sao cô lại gặp hắn ta? Tại sao cô lại lừa dối tôi một lần nữa?"
Hạ Lan ngước mắt nhìn anh. Lần đầu tiên, cô nhìn thấy người đàn ông mình yêu bằng một sự ghê tởm tột độ. Cô gạt tay anh ra, cười cay đắng, nước mắt hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên mặt.
"Đừng chạm vào tôi! Phó Cận Thần, anh yêu tôi, hay anh yêu đôi mắt này? Anh nói cho tôi biết đi, nếu ngày hôm nay tôi móc đôi mắt này ra trả lại cho Tuyết Vy, anh có còn nhìn tôi lấy một lần không?"
Sắc mặt Phó Cận Thần đột ngột biến đổi. Sự giận dữ biến mất, thay vào đó là một sự bàng hoàng và sợ hãi chưa từng có. Anh lùi lại một bước, môi run rẩy:
"Cô... cô đã biết những gì?"
Sự im lặng của anh chính là câu trả lời xác thực nhất. Hạ Lan gục xuống lề đường, tiếng khóc của cô bị tiếng còi xe và tiếng mưa nuốt chửng. Sự khiêu khích của Lâm Quân đã thành công. Bí mật kinh hoàng nhất đã được phơi bày. Một cuộc chiến mới giữa hận thù, tội lỗi và tình yêu lại bắt đầu, nhưng lần này, nó mang theo mùi vị của sự tan vỡ hoàn toàn.