Cơn mưa phùn bắt đầu nặng hạt hơn, trút xuống mặt đường nhựa một lớp màn trắng mờ đục. Phó Cận Thần đứng chết lặng giữa dòng người qua lại, nhìn người phụ nữ mình gọi là vợ đang gục ngã dưới chân. Câu hỏi của cô — "Nếu tôi móc đôi mắt này ra trả lại cho Tuyết Vy, anh có còn nhìn tôi lấy một lần không?" — giống như một tia sét đánh thẳng vào đại não của anh, thiêu cháy mọi sự kiêu ngạo và lạnh lùng vốn có.
"Hạ Lan..."
Anh định bước tới, định ôm lấy bờ vai đang run rẩy của cô, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống mặt đất. Sự thật mà Lâm Quân vừa phơi bày không chỉ là một bí mật kinh hoàng, nó là một tội lỗi mà Cận Thần đã cố gắng chôn vùi dưới hàng nghìn lớp hợp đồng và tiền bạc.
"Đừng chạm vào tôi!" Hạ Lan hét lên khi thấy bàn tay anh vươn tới. Cô lùi lại, đôi mắt — đôi mắt đẹp đẽ mà anh hằng tôn thờ — giờ đây ngập tràn sự ghê tởm và đau đớn. "Mỗi lần anh hôn tôi, mỗi lần anh nhìn tôi đắm đuối... thực chất anh chỉ đang vuốt ve linh hồn của cô ấy thông qua xác thịt của tôi thôi đúng không? Anh coi tôi là cái gì? Một cái bình chứa đựng giác mạc của người yêu cũ để anh tưởng nhớ sao?"
"Không phải như vậy! Hạ Lan, nghe tôi giải thích!" Phó Cận Thần gầm lên, giọng anh lạc đi vì tuyệt vọng.
Anh không thể kìm nén được nữa, lao tới ôm chặt lấy cô. Hạ Lan vùng vẫy điên cuồng, những cú đấm của cô rơi xuống ngực anh nhưng anh không hề buông tay. Anh bế xốc cô lên, ném cô vào ghế sau của chiếc Rolls-Royce rồi ra lệnh cho tài xế khóa chặt cửa.
Chiếc xe lao đi trong màn mưa, để lại Lâm Quân đứng đó với nụ cười nhạt đầy toan tính. Trong không gian chật hẹp của xe, tiếng nức nở của Hạ Lan hòa cùng tiếng mưa đập vào cửa kính tạo nên một bản nhạc tang tóc.
Về đến biệt thự "Ánh Trăng", Phó Cận Thần không đưa cô vào phòng ngủ chính. Anh kéo cô xồng xộc về phía thư phòng — nơi khởi đầu của mọi bí mật. Anh đẩy cô vào trong, khóa cửa lại, rồi quay sang nhìn cô bằng ánh mắt đỏ ngầu, một vẻ mặt mà người ta chỉ thấy ở một kẻ đã mất đi lý trí.
"Cô muốn biết sự thật đúng không? Được, tôi sẽ cho cô biết sự thật!" Anh gào lên, tay quét sạch đống hồ sơ trên bàn xuống sàn. "Phải! Cô ấy đã chết sau ca phẫu thuật đó. Nhưng cô có biết tại sao không? Vì cô ấy muốn cứu cô! Cô ấy biết mình không còn sống được bao lâu, nên cô ấy đã yêu cầu mẹ tôi sắp xếp để hiến tặng giác mạc cho cô — một người xa lạ bị tai nạn ngay lúc đó."
Hạ Lan bàng hoàng, cô tựa lưng vào kệ sách, hơi thở dồn dập: "Anh nói dối... Anh và bà Lâm Tuệ đã sắp xếp..."
"Tôi chỉ biết chuyện khi mọi thứ đã xong xuôi!" Cận Thần đấm mạnh vào tường, máu từ kẽ tay bắt đầu rỉ ra. "Lúc đầu, tôi hận cô. Tôi hận người phụ nữ đang mang đôi mắt của cô ấy mà sống vui vẻ. Tôi cưới cô về chỉ để hằng ngày được nhìn thấy đôi mắt đó, để nhắc nhở bản thân rằng Tuyết Vy vẫn còn đâu đó quanh đây."
Anh bước tới, ép cô vào sát kệ sách, hơi thở nóng hổi mùi rượu và thuốc lá bao trùm lấy cô. "Nhưng tôi sai rồi, Hạ Lan. Tôi đã quá sai lầm khi nghĩ rằng mình có thể kiểm soát được trái tim mình. Tôi bắt đầu ghen... cô có hiểu không? Tôi ghen với Lâm Quân, tôi ghen với bất cứ ai chạm vào cô. Lúc đầu tôi nghĩ mình đang bảo vệ đôi mắt của Tuyết Vy, nhưng rồi tôi nhận ra... tôi đang điên cuồng vì cô. Tôi muốn chiếm hữu cô, muốn cô chỉ nhìn thấy một mình tôi, dù đôi mắt đó là của ai đi chăng nữa!"
Đây là lần đầu tiên "ác ma" Phó Cận Thần thừa nhận sự thất bại của mình trước tình cảm. Anh ghen tuông đến mức hóa điên, ghen tuông đến mức muốn giam cầm cô mãi mãi trong bóng tối để chỉ có anh mới có thể nhìn thấy cô.
Hạ Lan cười cay đắng, nước mắt rơi vào những vệt máu trên tay anh. "Anh ghen? Anh ghen vì tôi, hay anh ghen vì vật chứa của anh đang có ý định bỏ trốn? Phó Cận Thần, tình yêu của anh thật bệnh hoạn."
"Phải, tôi bệnh hoạn đấy!" Cận Thần cười một nụ cười tàn nhẫn. Anh lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc kéo sắc lẹm, ném xuống trước mặt cô. "Cô nói muốn móc mắt trả lại đúng không? Làm đi! Nếu cô làm được, tôi sẽ thả cô đi. Còn nếu không, thì từ giờ trở đi, cô chỉ được phép ở trong căn phòng này. Tôi sẽ là đôi mắt của cô, tôi sẽ là cả thế giới của cô!"
Hạ Lan nhìn chiếc kéo lấp lánh dưới ánh đèn, rồi nhìn vào gương mặt điên dại của người đàn ông mình từng yêu. Sự ghen tuông đã biến anh thành một con quỷ dữ. Anh không còn quan tâm đến việc cô có hạnh phúc hay không, anh chỉ muốn giữ lấy cô — một sự sở hữu cực đoan đến mức nghẹt thở.
Cô run rẩy cầm chiếc kéo lên, đưa sát vào gương mặt mình.
"Dừng lại!" Cận Thần hét lên, lao tới giật lấy chiếc kéo từ tay cô rồi ném nó đi thật xa. Anh ôm chặt lấy cô, đôi vai to lớn run rẩy. "Đừng... làm ơn đừng làm vậy. Tôi xin lỗi... tôi xin lỗi..."
Sự giận dữ biến mất, chỉ còn lại một sự cầu khẩn thảm thương. Ác ma cuối cùng cũng đã đầu hàng trước nỗi sợ hãi mất đi người phụ nữ trước mặt. Anh nhận ra rằng, dù cô có đôi mắt của ai, thì người khiến anh đau đớn, khiến anh biết ghen, biết hận, biết yếu lòng... chỉ có thể là Thẩm Hạ Lan.
Đêm đó, Cận Thần ngồi canh bên giường Hạ Lan sau khi cô đã thiếp đi vì kiệt sức. Anh nắm chặt lấy tay cô, đôi mắt không rời khỏi gương mặt thanh tú ấy dù chỉ một giây.
Trong bóng tối, một cuộc chiến mới đang diễn ra trong tâm trí anh. Anh biết Lâm Quân sẽ không dừng lại, và bà Lâm Tuệ cũng sẽ không để yên nếu biết Hạ Lan đã biết toàn bộ sự thật. Sự ghen tuông của anh đã đẩy cô ra xa, nhưng nỗi sợ mất cô lại buộc anh phải dùng những biện pháp tàn khẫn hơn để giữ cô lại.
Hạ Lan tỉnh dậy giữa đêm, thấy anh vẫn ngồi đó. Cô không nói gì, chỉ quay mặt vào tường.
"Ngày mai, tôi sẽ đưa cô đến Thụy Sĩ," Cận Thần lên tiếng, giọng nói lạnh lùng trở lại nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết không thể lay chuyển. "Chúng ta sẽ tìm gặp bác sĩ đã làm ca phẫu thuật năm đó. Tôi sẽ cho cô thấy sự thật không giống như Lâm Quân đã nói."
Hạ Lan vẫn im lặng. Cô biết, chuyến đi này không phải là một kỳ nghỉ, mà là một phép thử cuối cùng cho tình yêu vốn dĩ đã đầy vết nứt này.
Bên ngoài, mưa đã tạnh, nhưng trong lòng họ, cơn bão chỉ mới bắt đầu. Ác ma đã biết ghen, và một khi ác ma biết yêu, anh ta sẽ thiêu rụi tất cả để bảo vệ thứ mà anh ta coi là duy nhất. Hơi ấm của nụ hôn đêm qua giờ đây chỉ còn là một ký ức xa xỉ, nhường chỗ cho những toan tính và sự giam cầm mang tên "tình yêu bảo thủ".