Sân bay quốc tế vào lúc bốn giờ sáng chìm trong một bầu không khí bảng lảng và lạnh lẽo. Những ánh đèn cao áp hắt xuống sàn đá bóng loáng, tạo nên những vệt sáng kéo dài vô tận. Thẩm Hạ Lan ngồi trong khu vực chờ VIP, khuôn mặt cô được che khuất sau chiếc kính râm to bản. Cô không muốn nhìn thấy thế giới này, hay đúng hơn là không muốn nhìn thấy người đàn ông đang ngồi đối diện — người vừa là vị cứu tinh, vừa là kẻ cai ngục của đời cô.
Phó Cận Thần không nói một lời nào kể từ khi rời biệt thự. Anh liên tục xử lý công việc qua điện thoại, nhưng ánh mắt chưa bao giờ thực sự rời khỏi bóng dáng gầy gò của Hạ Lan. Sự chiếm hữu của anh giờ đây đã lên đến đỉnh điểm; anh không tin tưởng bất kỳ ai, kể cả những vệ sĩ thân cận nhất.
"Uống chút nước ấm đi." Anh đặt một chiếc cốc giấy lên bàn, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng một sức nặng không thể chối từ.
Hạ Lan vẫn bất động, đôi tay đan chặt vào nhau dưới lớp áo khoác. Cô đang đợi. Cô biết Lâm Quân sẽ không để cô đi dễ dàng như vậy. Và quả nhiên, linh cảm của cô đã đúng.
Một sự náo động nhỏ xảy ra ở cửa vào khu vực VIP. Lâm Quân xuất hiện, đầu tóc có chút rối bời, hơi thở dồn dập như vừa trải qua một cuộc chạy đua. Anh ta bị hai vệ sĩ của nhà họ Phó chặn lại, nhưng đôi mắt anh ta vẫn rực cháy vẻ kiên định khi nhìn về phía Hạ Lan.
"Hạ Lan! Đừng đi theo anh ta! Anh ta đang định mang em đi để giấu kín sự thật mãi mãi!" Lâm Quân hét lên, mặc cho những ánh nhìn tò mò của nhân viên sân bay.
Phó Cận Thần thong thả đứng dậy. Anh không hề ngạc nhiên, dường như đã lường trước được sự xuất hiện này. Anh bước về phía Lâm Quân, mỗi bước chân đều toát ra vẻ uy quyền của một kẻ đứng trên đỉnh cao. Đám vệ sĩ tự động dạt ra, nhường chỗ cho hai người đàn ông đối đầu.
"Lâm tổng, sự kiên trì của anh khiến tôi cảm thấy nực cười hơn là nể phục." Cận Thần đút một tay vào túi quần, tay kia khẽ chỉnh lại cổ áo cho Lâm Quân bằng một động tác đầy vẻ khinh miệt. "Anh tưởng mình là anh hùng cứu mỹ nhân sao? Trong mắt tôi, anh chỉ là một kẻ thất bại đang cố bấu víu vào những mẩu tin tức không trọn vẹn để gây chú ý."
"Tin tức không trọn vẹn?" Lâm Quân cười gằn, lau vệt mồ hôi trên trán. "Vậy anh dám phủ nhận việc Tuyết Vy đã chết trên bàn mổ để nhường lại ánh sáng cho Hạ Lan không? Anh dám phủ nhận việc anh cưới cô ấy chỉ để ngắm nhìn đôi mắt của người cũ không?"
Phó Cận Thần đột ngột túm lấy cổ áo Lâm Quân, kéo mạnh anh ta về phía mình. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức họ có thể nghe thấy nhịp tim dồn dập của đối phương.
"Nghe cho kỹ đây," Cận Thần hạ thấp giọng, nhưng từng chữ đều sắc lẹm như dao cạo. "Sự thật về Tuyết Vy, tôi sẽ tự mình cho Hạ Lan thấy. Còn anh... nếu anh còn dám bén mảng đến gần cô ấy một lần nữa, tôi sẽ không chỉ khiến Lâm thị phá sản đâu. Tôi sẽ khiến cái tên Lâm Quân biến mất hoàn toàn khỏi giới kinh doanh này, giống như nó chưa từng tồn tại. Đây không phải lời đe dọa, đây là lời cảnh cáo cuối cùng của tôi."
Lâm Quân tái mặt, nhưng vẫn cố gắng gào lên: "Hạ Lan! Em tin anh ta sao? Anh ta đang lừa dối em!"
Hạ Lan từ từ đứng dậy, cô tháo chiếc kính râm ra. Đôi mắt trong veo — đôi mắt mang định mệnh nghiệt ngã — nhìn về phía Lâm Quân. Cô thấy sự quan tâm của anh ta, nhưng cô cũng thấy cả sự cực đoan và thù hận mà anh ta dành cho Phó Cận Thần.
"Anh Lâm Quân," Hạ Lan lên tiếng, giọng cô bình thản đến đáng sợ. "Cảm ơn anh vì đã cho em biết một nửa sự thật. Nhưng nửa còn lại, em muốn chính mắt mình kiểm chứng. Anh về đi, đừng vì em mà đánh đổi cả sự nghiệp của gia đình mình."
Lâm Quân sững sờ, bàn tay đang vùng vẫy bỗng buông thõng. Anh ta nhìn thấy sự kiên quyết trong mắt cô, một sự kiên quyết mà ngay cả Phó Cận Thần cũng không thể bẻ gãy.
Cận Thần buông cổ áo Lâm Quân ra, anh lấy chiếc khăn tay từ túi ngực, lau sạch những đầu ngón tay của mình như thể vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu. Anh quay lại, nắm lấy tay Hạ Lan, lần này là một cái nắm tay rất chặt, không cho phép cô có bất kỳ sự lùi bước nào.
"Đến giờ lên máy bay rồi."
Trên chuyên cơ riêng, không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng động cơ rầm rì đều đặn. Hạ Lan ngồi nhìn ra cửa sổ, những tầng mây trắng xóa như những lớp bông dày bao phủ lấy tầm mắt. Cô cảm thấy mình như đang bay vào một vùng hư ảo, nơi ranh giới giữa đúng và sai, yêu và hận đã bị xóa nhòa.
Phó Cận Thần ngồi bên cạnh, anh mở một tập hồ sơ cũ, bên trong là những bức ảnh chụp một bệnh viện cổ kính ở Thụy Sĩ.
"Hạ Lan," anh nhẹ nhàng gọi, giọng nói không còn vẻ đe dọa lúc nãy ở sân bay. "Lâm Quân chỉ nói đúng một phần. Tuyết Vy thực sự đã hiến giác mạc cho cô, nhưng cô ấy không chết vì ca phẫu thuật đó. Cô ấy qua đời vì căn bệnh ung thư máu đã ở giai đoạn cuối, thứ mà cô ấy đã giấu tôi suốt hai năm."
Hạ Lan khẽ quay đầu lại, đôi mắt cô bắt đầu rưng rưng: "Vậy tại sao anh không nói với tôi sớm hơn? Tại sao lại bắt tôi sống trong cái bóng của cô ấy?"
Cận Thần khép tập hồ sơ lại, anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt ngập tràn một nỗi dằn vặt sâu sắc.
"Vì tôi ích kỷ. Vì khi đó, tôi chưa yêu Thẩm Hạ Lan. Tôi chỉ muốn giữ lấy cô để thỏa mãn nỗi đau của chính mình. Nhưng cô có biết điều gì đau đớn hơn việc nhìn thấy đôi mắt của người cũ không? Đó là nhìn thấy cô khóc vì người đàn ông khác. Đó là nhìn thấy cô muốn rời bỏ tôi."
Anh vươn tay, vuốt ve gò má cô, ngón tay cái lướt qua đôi môi đang run rẩy.
"Hạ Lan, tôi đã cảnh cáo Lâm Quân, và bây giờ tôi cũng muốn nói với cô một điều. Đừng bao giờ thử thách lòng kiên nhẫn của tôi bằng việc chạy trốn. Tôi có thể cho cô cả thế giới, nhưng tuyệt đối không cho phép cô rời đi. Kể cả khi cô hận tôi, cô cũng phải hận tôi ở ngay bên cạnh tôi."
Lời cảnh cáo của anh không giống như một lời đe dọa, nó giống như một lời thề nguyền mang tính chiếm hữu cực đoan. Hạ Lan cảm nhận được một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Người đàn ông này, khi anh ta ghen, anh ta là một ác ma; nhưng khi anh ta yêu, anh ta còn đáng sợ hơn cả một ác ma. Anh ta sẽ dùng chính tình yêu của mình để làm lồng sắt, giam giữ cô trong sự dịu dàng đầy nghẹt thở.
"Anh thật sự rất tàn nhẫn, Cận Thần." Cô thì thầm.
"Vì cô mà tôi có thể tàn nhẫn với cả thế giới, kể cả với chính bản thân mình." Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn lên trán cô — một nụ hôn chứa đựng sự sủng ái nhưng cũng đầy xiềng xích.
Chiếc máy bay xé toạc màn mây, hướng về phía Thụy Sĩ. Sự thật đang đợi họ ở đó, nhưng Hạ Lan biết rằng, dù sự thật có là gì, thì cuộc đời cô đã vĩnh viễn bị ràng buộc bởi người đàn ông mang tên Phó Cận Thần này. Lời cảnh cáo của anh vẫn còn vang vọng bên tai, như một lời nhắc nhở rằng con đường quay lại đã chính thức bị đóng kín.