Mưa ở Thần Đô không bao giờ mang theo sự dịu dàng của những cơn mưa phùn đồng nội. Nó là những vệt nước sắc lẹm, lạnh buốt, dội xuống từ vòm trời nhân tạo vốn đang rực rỡ ánh đèn neon tím và xanh điện tử. Tiếng mưa rơi trên mái kính của Câu lạc bộ Phượng Hoàng tạo thành một bản nhạc hỗn loạn, che lấp đi tiếng thở dài của những kẻ đang bị dồn vào đường cùng. Lâm Hạ đứng dưới bóng mái hiên bằng đồng thau, bàn tay thon dài siết chặt vạt áo khoác mỏng đã thấm nước. Đôi mắt cậu nhạt nhòa dưới ánh đèn nhưng lại chứa đựng một sự kiên định đến đáng sợ. Cậu biết, bước qua cánh cửa này, cuộc đời cậu sẽ rẽ sang một hướng mà bản thân không thể kiểm soát, hoặc là hồi sinh từ tro tàn, hoặc là vĩnh viễn tan biến vào bóng tối của giới giải trí đầy rẫy sự mục nát này.
Lâm Hạ khẽ vuốt lại mái tóc đen mềm bị nước mưa làm bết vào vầng trán thanh tú. Gương mặt cậu là một tuyệt tác của tạo hóa, nhưng ở Thần Đô này, vẻ đẹp đôi khi lại là lời nguyền. Trong suốt hai năm qua, cái tên Lâm Hạ gắn liền với danh xưng bình hoa di động, một kẻ chỉ có sắc mà không có quyền, bị công ty quản lý ghẻ lạnh và bị chính gia tộc họ Lâm – nơi cậu đáng ra phải được gọi là thiếu gia – ruồng bỏ như một vết nhơ. Cha mẹ qua đời, tài sản bị chiếm đoạt, cậu bị đẩy ra đường với một bản hợp đồng nô lệ. Hôm nay, cậu đến đây không phải để xin xỏ sự thương hại, mà để thực hiện một cuộc giao dịch với quỷ dữ.
Cánh cửa gỗ nặng nề của Phượng Hoàng mở ra, luồng không khí ấm sực mùi rượu vang đắt tiền và hương nước hoa nồng nàn ập vào mặt. Lâm Hạ hít một hơi thật sâu, đôi chân vẫn bước đi vững chãi dù lòng bàn chân đang lạnh cóng. Bên trong, những tiếng cười nói rầm rì của giới thượng lưu vang lên như tiếng kim loại va chạm. Cậu băng qua sảnh chính, lờ đi những ánh mắt soi mói, đầy dục vọng của những gã đàn ông bụng phệ và những ánh nhìn khinh khỉnh của những nữ minh tinh đang cố bám lấy một chỗ đứng. Đích đến của cậu là phòng VIP nằm sâu nhất trong dãy hành lang bọc nhung đỏ, nơi mà ngay cả quản lý câu lạc bộ cũng phải đi khom lưng khi nhắc đến tên người ngồi bên trong.
Thẩm Quân Triết. Cái tên ấy đại diện cho quyền lực tuyệt đối tại Thần Đô. Người ta gọi anh là bạo chúa giới truyền thông, người có thể biến một kẻ vô danh thành ngôi sao hạng A chỉ sau một đêm, và cũng có thể khiến một đế chế giải trí sụp đổ chỉ bằng một cái nháy mắt. Thẩm Quân Triết không bao giờ xuất hiện ở những nơi ồn ào này trừ khi có một lý do đủ lớn. Và hôm nay, Lâm Hạ chính là lý do đó, ít nhất là theo lá thư ẩn danh mà cậu đã liều mạng gửi đi tối qua.
Đứng trước cửa phòng số 999, Lâm Hạ cảm thấy lồng ngực mình đập thình thịch. Cậu nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên cánh cửa mạ vàng. Một chàng trai thanh mảnh, làn da trắng sứ dưới ánh đèn vàng trở nên lung linh nhưng cũng thật mong manh. Cậu chỉnh lại cổ áo, hít một hơi rồi đưa tay gõ nhẹ ba nhịp.
"Vào đi."
Giọng nói từ bên trong trầm thấp, mang theo một sức nặng không thể chối từ, giống như một dải lụa đen mềm mại nhưng ẩn chứa những sợi thép lạnh lẽo. Lâm Hạ đẩy cửa bước vào. Căn phòng rộng lớn nhưng yên tĩnh lạ kỳ, tách biệt hẳn với sự ồn ào bên ngoài. Thẩm Quân Triết đang ngồi trên chiếc ghế sofa da rộng lớn, một tay cầm ly rượu whisky màu hổ phách, tay kia lơ đãng lướt qua một xấp hồ sơ. Anh không ngước lên, nhưng Lâm Hạ cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang bóp nghẹt bầu không khí xung quanh mình.
"Ngài Thẩm, tôi đã đến như lời hẹn." Lâm Hạ lên tiếng, giọng cậu bình thản hơn cả những gì cậu tưởng tượng.
Lúc này, Thẩm Quân Triết mới từ từ ngẩng đầu. Trong bóng tối lờ mờ, gương mặt anh hiện lên với những đường nét sắc sảo như được tạc từ đá cẩm thạch. Đôi mắt phượng sâu thẳm, lạnh lùng quan sát chàng trai đang đứng trước mặt mình. Anh đặt ly rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm vào mặt đá tạo nên một âm thanh khô khốc.
"Lâm Hạ. Diễn viên tuyến mười tám, kẻ bị Lâm thị gạch tên khỏi gia phả. Cậu lấy tư cách gì để gửi bức thư đó cho tôi?" Thẩm Quân Triết hỏi, khóe môi anh hơi nhếch lên một nụ cười không rõ ý vị.
Lâm Hạ bước tới, đặt một chiếc hộp nhung nhỏ lên bàn điều khiển phía trước anh. "Tôi không dùng tư cách của một diễn viên để nói chuyện với ngài. Tôi dùng tư cách là người thừa kế hợp pháp của thương hiệu Blue Sapphire – thứ mà ngài đang cố gắng thu mua lại từ tay những kẻ lừa đảo nhà họ Lâm."
Đôi mắt Thẩm Quân Triết hơi nheo lại. Anh mở chiếc hộp ra, bên trong là một mảnh vỡ nhỏ của viên đá xanh huyền thoại, thứ duy nhất minh chứng cho quyền kiểm soát đế chế trang sức đã mất. Ánh sáng từ viên đá hắt lên đôi mắt anh một màu xanh ma mị.
"Cậu nghĩ chỉ bằng một mảnh đá vỡ mà có thể khiến tôi đổi ý?" Thẩm Quân Triết đứng dậy, vóc dáng cao lớn của anh bao trùm lấy Lâm Hạ, mùi hương gỗ đàn hương và hơi lạnh của rượu vây lấy cậu. "Thứ tôi cần là toàn bộ cổ phần, không phải một kỷ niệm cũ kỹ."
Lâm Hạ ngước nhìn anh, không hề né tránh ánh mắt áp bức kia. "Tôi biết ngài đang bị gia tộc Thẩm thúc ép về chuyện hôn sự để củng cố vị thế trong hội đồng quản trị. Ngài cần một người bạn đời sạch sẽ, dễ kiểm soát và không có quyền lực thực sự để gây rắc rối. Ngài cần một bức bình phong, và tôi chính là bức bình phong hoàn hảo nhất Thần Đô này."
Một sự im lặng kéo dài bao phủ lấy căn phòng. Thẩm Quân Triết nhìn chằm chằm vào chàng trai nhỏ bé trước mặt. Anh đã gặp qua vô số người, từ những kẻ tham lam đến những kẻ nhát gan, nhưng chưa ai dám đứng trước mặt anh mà ra điều kiện một cách ngang nhiên như thế này. Đặc biệt là khi người đó trông giống như một đóa hoa nhài dễ dàng bị bẻ gãy bởi bão tố.
"Hợp đồng hôn nhân sao?" Thẩm Quân Triết bật cười, một tiếng cười ngắn ngủi nhưng chứa đựng sự nguy hiểm. Anh tiến lại gần, ngón tay dài chạm nhẹ vào cằm Lâm Hạ, nâng gương mặt cậu lên. "Cậu có biết cái giá của việc làm người của tôi không? Cậu sẽ phải diễn kịch hai mươi bốn giờ một ngày, dưới ống kính của hàng triệu người. Và quan trọng nhất, cậu không được phép nảy sinh tình cảm. Nếu cậu vi phạm, tôi sẽ khiến cậu biến mất khỏi Thần Đô này mãi mãi."
"Tôi hiểu." Lâm Hạ khẽ mỉm cười, nụ cười mang chút cay đắng nhưng kiên cường. "Tình yêu là thứ xa xỉ nhất ở Thần Đô, và tôi thì đã phá sản từ lâu rồi. Tôi chỉ cần danh phận Thẩm phu nhân để bước chân vào những nơi mà hiện tại tôi không thể, để đòi lại những gì thuộc về cha mẹ tôi."
Thẩm Quân Triết nhìn vào sâu trong đôi mắt của Lâm Hạ. Anh thấy ở đó không phải là sự tham lam, mà là một ngọn lửa thù hận đang cháy âm ỉ bên dưới lớp băng tuyết của sự chịu đựng. Một cảm giác tò mò nảy sinh trong lòng vị bạo chúa. Anh buông cằm cậu ra, quay lưng về phía cửa sổ nhìn xuống thành phố đang ướt đẫm mưa.
"Hai năm." Thẩm Quân Triết nói lạnh lùng. "Trong hai năm đó, tôi sẽ đưa cậu lên đỉnh cao của giới giải trí. Tôi sẽ cho cậu quyền lực để dẫm nát những kẻ đã phản bội cậu. Đổi lại, cậu phải là một người vợ hoàn hảo trước mặt ông nội tôi và giới truyền thông. Sau hai năm, chúng ta ly hôn, cậu có lại Blue Sapphire, tôi có được sự yên ổn của mình."
"Thành giao."
Lâm Hạ cảm thấy một tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu nay bỗng chốc nhẹ bớt, dù thay vào đó là một xiềng xích mới bằng vàng ròng. Cậu biết mình vừa bán linh hồn cho ác quỷ, nhưng nếu ác quỷ có thể giúp cậu thực thi công lý, cậu nguyện ý trầm luân.
Thẩm Quân Triết cầm lấy tập tài liệu trên bàn, ký một nét chữ rồng bay phượng múa rồi ném về phía Lâm Hạ. "Sáng mai trợ lý của tôi sẽ đưa cậu đến căn hộ mới. Đừng mang theo bất cứ thứ gì từ quá khứ rẻ tiền của cậu. Từ giờ, cậu là người của Thẩm gia."
Lâm Hạ cầm lấy bản hợp đồng, cảm nhận độ lạnh của trang giấy. Cậu cúi chào rồi quay lưng bước ra ngoài. Khi cánh cửa phòng VIP khép lại, cậu đứng dựa lưng vào bức tường hành lang, đôi vai khẽ run lên. Mưa vẫn rơi ngoài kia, nhưng từ giây phút này, mỗi giọt nước mưa dường như không còn làm cậu sợ hãi nữa.
Bên trong phòng, Thẩm Quân Triết nhấp nốt ngụm rượu cuối cùng. Anh nhìn mảnh đá xanh trên bàn, khẽ thì thầm một mình: "Lâm Hạ... để xem cậu có thể diễn đến bao giờ."
Đêm đó, trên các trang báo điện tử của Thần Đô đồng loạt xuất hiện một tin tức gây chấn động: Ảnh đế tương lai của tập đoàn Thiên Thần, Lâm Hạ, bị bắt gặp rời khỏi phòng của chủ tịch Thẩm Quân Triết. Dưới bài viết là hàng ngàn bình luận chửi bới, nghi ngờ và mỉa mai. Nhưng không ai biết rằng, đó chính là phát súng đầu tiên của một cuộc chiến mà trong đó, ánh đèn sân khấu chỉ là bức màn che đậy cho những âm mưu kinh hoàng của giới hào môn.
Lâm Hạ ngồi trong căn phòng trọ chật hẹp lần cuối, nhìn tấm ảnh cũ của cha mẹ mình. Cậu khẽ vuốt ve gương mặt của họ qua lớp kính mờ. "Cha, mẹ, chờ con. Con sẽ khiến họ phải trả giá cho mọi thứ."
Tiếng sấm vang rền trên bầu trời Thần Đô như một lời hồi đáp cho sự quyết tâm của cậu. Một chương mới đã mở ra, rực rỡ nhưng đầy rẫy chông gai. Ánh đèn sân khấu đã bật, và Lâm Hạ, cậu đã sẵn sàng cho vai diễn lớn nhất của cuộc đời mình.
Cậu nhắm mắt lại, mặc kệ tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Trong giấc ngủ chập chờn, cậu thấy mình đứng giữa một sân khấu khổng lồ, bao quanh là hàng vạn khán giả đang vỗ tay. Nhưng kỳ lạ thay, người đứng ở góc tối của cánh gà, luôn dõi theo cậu bằng ánh mắt lạnh lùng nhưng rực lửa, lại chính là Thẩm Quân Triết.
Ngày mai, thế giới sẽ thấy một Lâm Hạ khác. Không còn là tiểu minh tinh bị khinh thường, mà là người đàn ông bên cạnh vị vua truyền thông. Cuộc chơi đã bắt đầu, và những kẻ thủ ác hãy cứ tận hưởng sự bình yên cuối cùng này đi.