MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Hôn Nhân Của Ảnh Đế.Chương 2: BẢN GIAO HƯỞNG TRONG LỒNG KÍNH PHONG BA

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Ảnh Đế.

Chương 2: BẢN GIAO HƯỞNG TRONG LỒNG KÍNH PHONG BA

2,484 từ · ~13 phút đọc

Bình minh tại Thần Đô không bắt đầu bằng tiếng chim hót hay ánh nắng len lỏi qua kẽ lá, mà bắt đầu bằng tiếng động cơ gầm rú và những bảng quảng cáo khổng lồ chạy bằng năng lượng vĩnh cửu phát ra luồng sáng xanh rực rỡ khắp các ngả đường. Lâm Hạ thức dậy trong căn phòng trọ chưa đầy mười mét vuông lần cuối cùng. Cậu ngồi lặng yên trên chiếc nệm cũ mòn, lắng nghe hơi thở của thành phố đang dần náo nhiệt trở lại. Đêm qua, cậu đã thức trắng để đọc kỹ từng điều khoản trong bản hợp đồng mà Thẩm Quân Triết đã ném cho mình. Từng dòng chữ đều toát lên vẻ lạnh lùng và bá đạo của người đàn ông đó, nó không giống một bản thỏa thuận hôn nhân, mà giống một lệnh triệu tập binh sĩ vào sinh ra tử hơn.

Tiếng gõ cửa vang lên khô khốc và đúng giờ đến mức khiến người ta phải rùng mình. Lâm Hạ mở cửa, đứng trước mặt cậu là một người đàn ông ngoài ba mươi, mặc bộ vest đen cắt may thủ công tinh xảo, đeo kính gọng vàng và mang một vẻ mặt không cảm xúc như được đúc từ thép nguội.

"Lâm tiên sinh, tôi là Tần Phong, trợ lý đặc biệt của Chủ tịch Thẩm. Tôi đến để đón cậu về nhà." Giọng nói của Tần Phong đều đều, không có một chút ấm áp xã giao nào.

Lâm Hạ nhìn xuống chiếc vali duy nhất mình đang cầm, bên trong chỉ có vài bộ quần áo cũ và tấm ảnh của cha mẹ. Tần Phong liếc nhìn chiếc vali, đôi mày hơi nhíu lại nhưng nhanh chóng giãn ra. Anh ta lùi lại một bước, nghiêng người chỉ tay về phía chiếc xe limousine màu đen bóng loáng đang đậu nghênh ngang giữa khu phố ổ chuột lụp xụp. Sự hiện diện của chiếc xe xa hoa ấy giống như một viên kim cương rơi vào bãi rác, lạc lõng và đầy tính khiêu khích.

"Chủ tịch đã dặn, những thứ này cậu không cần mang theo. Tại biệt thự đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ tốt nhất." Tần Phong nói thêm khi thấy Lâm Hạ vẫn siết chặt chiếc vali.

"Đây là những thứ duy nhất thuộc về tôi, không phải thuộc về Thẩm gia. Tôi sẽ mang chúng theo." Lâm Hạ bình thản đáp, ánh mắt cậu kiên định đến mức Tần Phong phải im lặng.

Chiếc xe lăn bánh, đưa Lâm Hạ rời khỏi khu vực nghèo nàn để tiến vào trung tâm của Thần Đô – nơi được mệnh danh là Đỉnh Thiên Đường. Qua khung cửa kính chống đạn, cậu thấy những tòa tháp chọc trời mọc lên như những thanh kiếm đâm thẳng vào mây. Biệt thự của Thẩm Quân Triết nằm biệt lập trên một ngọn đồi nhân tạo, bao quanh bởi những hàng tường vi trắng muốt và hệ thống an ninh nghiêm ngặt bậc nhất.

Khi bước chân vào đại sảnh, Lâm Hạ không khỏi choáng ngợp trước vẻ xa hoa tột độ của căn nhà. Trần nhà cao vút với những bức bích họa cổ điển, sàn nhà lát đá cẩm thạch đen bóng loáng soi rõ bóng hình lẻ loi của cậu. Nhưng điều khiến cậu chú ý nhất chính là người đàn ông đang ngồi bên bàn ăn dài, thong thả cắt một miếng bít tết còn rỉ máu. Thẩm Quân Triết hôm nay mặc một chiếc sơ mi đen lỏng khẽ mở hai cúc trên, vẻ lạnh lùng đêm qua giờ đây được thay bằng một sự lười biếng đầy nguy hiểm.

"Đến rồi sao? Ngồi xuống đi." Thẩm Quân Triết không ngẩng đầu, giọng nói trầm thấp vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Lâm Hạ bước tới, ngồi đối diện với anh. Những người hầu trong nhà nhìn cậu với ánh mắt tò mò và đầy vẻ dò xét. Họ không hiểu tại sao một tiểu minh tinh không tên tuổi, người đang bị cả Thần Đô chửi bới trên mạng, lại có thể đường hoàng ngồi ăn sáng cùng chủ nhân của họ.

Thẩm Quân Triết đột ngột đặt dao nĩa xuống, anh nhìn chằm chằm vào chiếc vali cũ kỹ mà Lâm Hạ đặt bên cạnh chân ghế. "Tần Phong không nói với cậu là vứt nó đi sao?"

"Tần tiên sinh đã nói, nhưng tôi từ chối." Lâm Hạ thẳng thắn đáp, cậu bắt đầu dùng bữa một cách từ tốn, khí chất thanh tao không hề kém cạnh người đối diện dù bộ quần áo trên người cậu đã bạc màu.

Thẩm Quân Triết nheo mắt, anh đứng dậy, chậm rãi bước vòng qua bàn ăn và dừng lại ngay sau lưng Lâm Hạ. Anh cúi xuống, ghé sát vào tai cậu, hơi thở mang theo mùi bạc hà thanh mát nhưng lại khiến da gà của Lâm Hạ nổi lên vì lạnh lẽo. Anh đặt đôi bàn tay to lớn lên vai cậu, siết nhẹ như thể muốn nghiền nát xương cốt bên trong.

"Cậu nên nhớ kỹ một điều, Lâm Hạ. Ở trong ngôi nhà này, lời nói của tôi là luật pháp. Cậu có thể giữ lại những thứ rác rưởi của quá khứ, nhưng đừng để chúng làm bẩn tầm mắt của tôi. Tối nay có một buổi họp báo nhỏ, tôi sẽ công bố cậu là vị hôn phu chính thức của mình. Tôi không muốn thấy một kẽ hở nào trong vai diễn của cậu. Nếu cậu để lộ dù chỉ một chút sơ hở, tôi sẽ khiến cậu hiểu thế nào là địa ngục thực sự."

Lâm Hạ khẽ rùng mình, nhưng cậu vẫn mỉm cười, đôi mắt phượng nhìn ngược lại anh qua hình ảnh phản chiếu trên chiếc đĩa bạc. "Ngài Thẩm yên tâm. Tôi là một diễn viên, diễn kịch là bản năng của tôi. Ngài chỉ cần chuẩn bị thảm đỏ cho thật tốt là được."

Thẩm Quân Triết cười lạnh một tiếng, anh buông vai cậu ra và cầm lấy một tập kịch bản dày đặt lên bàn. "Đây là vai chính trong bộ phim Thiên Hà Rực Lửa. Đó là dự án lớn nhất của Thiên Thần trong năm nay. Lâm thị đang dốc toàn lực để đưa Lâm Tư Nguyệt vào vai nữ chính, và họ muốn Trình Diệc – kẻ thù không đội trời chung của cậu – làm nam chính. Tôi sẽ cho cậu vai nam chính này, nhưng với một điều kiện: cậu phải giẫm nát Trình Diệc ngay từ buổi casting đầu tiên."

Bàn tay Lâm Hạ khựng lại. Trình Diệc chính là kẻ đã phản bội cậu, cướp đi cơ hội cuối cùng của cậu tại công ty cũ và cũng là người tình bí mật của Lâm Tư Nguyệt – đứa em họ độc ác của cậu. Việc Thẩm Quân Triết đưa ra kịch bản này không khác gì đưa cho cậu một thanh gươm sắc để báo thù.

"Tại sao lại là tôi? Ngài có hàng trăm diễn viên hạng A sẵn sàng phục vụ." Lâm Hạ hỏi, ánh mắt cậu trở nên sắc lạnh.

"Vì chỉ có kẻ bị dồn vào đường cùng mới có khả năng bộc phát ra sự tàn nhẫn mà vai diễn này cần." Thẩm Quân Triết quay người rời đi, để lại một câu nói đầy ẩn ý: "Và vì tôi muốn xem, khi đóa hoa nhài bị nhuốm máu, nó sẽ xinh đẹp đến nhường nào."

Cả ngày hôm đó, Lâm Hạ bị vây quanh bởi đội ngũ stylist, thợ trang điểm và chuyên gia hình ảnh hàng đầu của Thiên Thần. Họ nhào nặn cậu, khoác lên người cậu bộ vest màu xanh navy thêu chỉ bạc tinh xảo, xịt lên người cậu loại nước hoa mang mùi hương của sương đêm và gỗ tuyết tùng. Khi nhìn lại mình trong gương, Lâm Hạ suýt chút nữa không nhận ra chính mình. Cậu của hiện tại mang một vẻ đẹp quyền quý, xa cách và đầy bí ẩn, đúng chuẩn một thiếu gia hào môn đã được mài giũa.

Buổi tối, sảnh họp báo của khách sạn Hoàng Kim đông nghẹt giới truyền thông. Hàng nghìn ánh đèn flash nháy liên tục tạo thành một cơn bão ánh sáng chói mắt. Khi Thẩm Quân Triết xuất hiện, cả hội trường im bặt trong sự kính sợ. Nhưng khi anh đưa tay ra sau, dắt theo một chàng trai thanh tú với khí chất áp đảo, những tiếng xì rào bắt đầu bùng nổ như nước sôi.

Lâm Hạ cảm nhận được bàn tay của Thẩm Quân Triết đang siết chặt lấy tay mình. Một cái nắm tay tưởng chừng như thân mật nhưng thực chất lại là một sự kiểm soát tuyệt đối. Cậu mỉm cười trước ống kính, nụ cười hoàn hảo không tì vết.

"Chào mọi người, tôi là Thẩm Quân Triết. Hôm nay tôi có hai việc muốn thông báo." Giọng nói của anh vang vọng khắp hội trường, quyền lực vô biên. "Thứ nhất, Thiên Thần sẽ chính thức khởi động dự án Thiên Hà Rực Lửa. Thứ hai, người bên cạnh tôi đây, Lâm Hạ, không chỉ là nam chính của bộ phim, mà còn là vị hôn phu duy nhất của tôi."

Cả hội trường nổ tung. Những câu hỏi dồn dập được đặt ra, những ánh mắt ghen tị và hoài nghi đổ dồn về phía Lâm Hạ. Ngay lúc đó, từ phía cửa chính, một nhóm người xuất hiện, dẫn đầu là Lâm đại gia – người bác đã chiếm đoạt tài sản của cha mẹ cậu, và Lâm Tư Nguyệt đang khoác tay Trình Diệc.

Gương mặt của Lâm đại gia biến sắc khi thấy Lâm Hạ đứng cạnh Thẩm Quân Triết. Ông ta chưa bao giờ nghĩ rằng đứa cháu bị mình vứt bỏ lại có thể leo lên cành cao nhanh như vậy. Lâm Tư Nguyệt thì tức giận đến mức mặt đỏ gay, cô ta luôn coi mình là đệ nhất mỹ nhân của Thần Đô và luôn khao khát vị trí Thẩm phu nhân.

"Lâm Hạ! Cậu dùng thủ đoạn gì để lừa gạt ngài Thẩm?" Lâm Tư Nguyệt không kìm chế được mà hét lên giữa đám đông.

Thẩm Quân Triết không để Lâm Hạ kịp lên tiếng, anh bước lên phía trước một bước, che chắn cho cậu hoàn toàn. Ánh mắt anh nhìn Lâm Tư Nguyệt như nhìn một sinh vật hạ đẳng. "Lâm tiểu thư, ăn nói cho cẩn thận. Phỉ báng vị hôn phu của tôi cũng chính là phỉ báng Thẩm gia. Cô nghĩ Lâm thị đủ sức chịu đựng cơn giận của tôi sao?"

Sự im lặng bao trùm. Trình Diệc đứng bên cạnh Lâm Tư Nguyệt cũng chỉ biết cúi đầu không dám thở mạnh. Hắn ta nhìn Lâm Hạ bằng ánh mắt phức tạp – vừa sợ hãi, vừa không cam tâm.

Thẩm Quân Triết cúi xuống, trước mặt hàng trăm ống kính truyền thông, anh đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Lâm Hạ. Hành động này không có trong thỏa thuận, nhưng anh đã làm nó một cách tự nhiên đến mức khiến Lâm Hạ sững sờ trong giây lát.

"Đi thôi, ở đây không khí không được sạch sẽ cho lắm." Thẩm Quân Triết nói nhỏ, rồi dắt Lâm Hạ rời đi trong sự ngỡ ngàng của mọi người.

Khi đã vào trong xe, sự thân mật biến mất như chưa từng tồn tại. Thẩm Quân Triết buông tay Lâm Hạ ra, anh lấy một chiếc khăn lụa lau sạch tay mình như thể vừa chạm vào một thứ gì đó bẩn thỉu. "Màn diễn vừa rồi khá tốt. Nhưng nụ hôn đó chỉ là để dằn mặt lũ người nhà họ Lâm thôi, đừng có mà mơ mộng."

Lâm Hạ nhìn ra cửa sổ, nơi những ánh đèn đường lướt qua nhanh chóng. Cậu khẽ vuốt lên vết tích nụ hôn trên trán, nơi đó vẫn còn cảm giác hơi ấm lạ lẫm. "Tôi biết. Ngài Thẩm cũng diễn xuất sắc không kém bất kỳ diễn viên chuyên nghiệp nào."

Chiếc xe limousine đưa họ trở về biệt thự giữa màn đêm u tối. Thần Đô vẫn rực rỡ dưới ánh đèn sân khấu, nhưng trong lòng mỗi người đều đang mang một âm mưu riêng. Lâm Hạ biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến trường kỳ. Cậu đã bước vào chiếc lồng kính sang trọng này, và giờ đây, cậu phải học cách trở thành một con phượng hoàng thực thụ để có thể xé tan lồng mà bay đi.

Về đến phòng, Lâm Hạ mở chiếc vali cũ ra, lấy tấm ảnh cha mẹ đặt lên bàn trang điểm dát vàng. Cậu nhìn mình trong gương, bộ vest đắt tiền này không làm cậu cảm thấy hạnh phúc, nó chỉ nhắc nhở cậu rằng bản thân đang mang một trọng trách nặng nề. Cậu cầm kịch bản bộ phim Thiên Hà Rực Lửa lên, ánh mắt sắc sảo bắt đầu nghiên cứu từng câu thoại.

"Trình Diệc, Lâm Tư Nguyệt... hãy chờ xem tôi sẽ đòi lại tất cả như thế nào."

Cùng lúc đó, tại phòng làm việc của mình, Thẩm Quân Triết nhìn vào màn hình máy tính đang hiển thị thông tin chi tiết về quá khứ của Lâm Hạ. Những báo cáo về việc cậu bị hãm hại, bị bạo hành tinh thần tại Lâm gia hiện lên rõ ràng. Anh lướt qua tấm ảnh Lâm Hạ mười tám tuổi, khi đó đôi mắt cậu vẫn còn nét ngây thơ, không lạnh lùng như bây giờ.

Anh khẽ nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt tối sầm lại. "Lâm Hạ, cậu là một quân cờ thú vị nhất mà tôi từng có. Hy vọng cậu sẽ không làm tôi thất vọng quá sớm."

Đêm Thần Đô tĩnh lặng nhưng ngập tràn những cơn sóng ngầm. Một bản giao hưởng của quyền lực, thù hận và những cảm xúc chớm nở đã chính thức bắt đầu những nốt nhạc đầu tiên. Không ai biết được, liệu sau khi ánh đèn sân khấu tắt đi, điều gì sẽ còn lại giữa hai con người đang cố tình lừa dối cả thế giới này.

Ngày mai sẽ là buổi casting chính thức. Một trận chiến trực diện giữa Lâm Hạ và những kẻ đã từng dẫm đạp cậu. Và trong bóng tối, Thẩm Quân Triết sẽ là người cầm trịch ván cờ, xem đóa hoa nhài của mình làm cách nào để vươn lên từ bùn lầy hào môn.

Lâm Hạ hít một hơi sâu, cậu nằm xuống giường, cảm nhận sự lạnh lẽo của tấm chăn lụa cao cấp. Cậu biết, ngày mai cậu sẽ không còn là Lâm Hạ yếu đuối của quá khứ. Cậu là người của Thẩm Quân Triết, và cậu sẽ khiến cả thế giới phải quỳ dưới chân mình.