Thần Đô buổi sớm bao phủ bởi một lớp sương mù nhân tạo trắng xóa, những tia nắng len lỏi qua các khe hở của những tòa tháp chọc trời, tạo nên một khung cảnh vừa siêu thực vừa lạnh lẽo. Tại Trường quay Ánh Sáng – trung tâm sản xuất điện ảnh lớn nhất của tập đoàn Thiên Thần, bầu không khí đang căng thẳng đến mức tưởng chừng như chỉ cần một mồi lửa nhỏ cũng đủ để tạo nên một vụ nổ truyền thông. Hôm nay là ngày casting chính thức cho dự án "Thiên Hà Rực Lửa", bộ phim được kỳ vọng sẽ làm thay đổi diện mạo điện ảnh của Aetheria. Hàng trăm phóng viên đã bao vây lối vào, hy vọng bắt được khoảnh khắc đối đầu giữa vị hôn phu mới của Thẩm Quân Triết và những ngôi sao đang lên của Lâm gia.
Lâm Hạ ngồi trong chiếc xe limousine, đôi mắt nhìn chằm chằm vào những dòng kịch bản đã được cậu nghiền ngẫm đến thuộc lòng. Cậu không hề run rẩy, trái lại, một sự hưng phấn kỳ lạ đang chạy rần rần trong huyết quản. Cậu biết, đây không đơn thuần là một buổi thử vai, mà là trận đánh trực diện đầu tiên để cậu khẳng định giá trị của mình trong lòng Thẩm gia và tát một cú thật đau vào mặt những kẻ đã từng coi cậu là rác rưởi.
“Cậu có mười phút để chuẩn bị trước khi vào phòng tập trung.” Tần Phong lên tiếng, tay lướt nhanh trên máy tính bảng. “Chủ tịch sẽ không xuất hiện công khai, anh ấy sẽ quan sát từ phòng giám sát bí mật. Cậu nên biết mình phải làm gì để không làm mất mặt chiếc nhẫn đang đeo trên tay.”
Lâm Hạ khẽ nhếch môi, cậu nhìn xuống ngón tay áp út nơi chiếc nhẫn kim cương đen rực sáng một cách đầy quyền lực. “Nói với ngài Thẩm, tôi chưa bao giờ để đạo cụ của mình phải xấu hổ.”
Khi Lâm Hạ bước xuống xe, một cơn mưa đèn flash lại ập đến. Cậu không hề lúng túng, dáng vẻ ung dung và bộ vest xám nhạt ôm sát cơ thể khiến cậu trông như một vị hoàng tử vừa bước ra từ thần thoại. Cậu bước thẳng vào khu vực chờ dành cho diễn viên chính. Ở đó, Trình Diệc đã ngồi sẵn, xung quanh là một nhóm trợ lý đang bận rộn dặm phấn và đưa nước.
Trình Diệc nhìn thấy Lâm Hạ, đôi mắt hắn lộ rõ vẻ thù hận và khinh miệt. Hắn đứng dậy, bước về phía Lâm Hạ với một nụ cười nửa miệng đầy giả tạo.
“Ồ, xem kìa, đây chẳng phải là thiếu gia bị ruồng bỏ sao? Có được một danh phận hờ mà đã tưởng mình là phượng hoàng rồi à?” Trình Diệc nói đủ lớn để những người xung quanh đều nghe thấy. “Lâm Hạ, giới này không chỉ dựa vào việc leo lên giường người khác là có thể tồn tại đâu. Kịch bản của vai nam chính này rất nặng, tôi sợ cái 'bình hoa' như cậu sẽ vỡ vụn ngay từ cảnh đầu tiên đấy.”
Lâm Hạ đứng yên, cậu không hề tỏ ra tức giận. Cậu thong thả tháo chiếc kính râm, nhìn thẳng vào mắt Trình Diệc với một sự thương hại sâu sắc. “Trình Diệc, hai năm trước anh đã cướp vai diễn của tôi bằng cách hèn hạ nhất. Hai năm sau, anh vẫn chỉ biết dùng miệng để diễn kịch sao? Giới giải trí quả thật đã quá nuông chiều loại người như anh rồi.”
“Mày...!” Trình Diệc biến sắc, hắn định giơ tay lên nhưng ngay lập tức bị ánh mắt lạnh lùng của Tần Phong ngăn lại. Hắn hậm hực quay người, lầm bầm: “Để xem lát nữa trên sân khấu mày còn mạnh miệng được không.”
Bên trong phòng giám sát bí mật, Thẩm Quân Triết ngồi trên chiếc ghế bọc da tối màu, trước mặt anh là mười hai màn hình độ phân giải cao thu trọn từng ngóc ngách của trường quay. Anh nhấp một ngụm cà phê đen không đường, ánh mắt dừng lại ở gương mặt bình thản của Lâm Hạ trên màn hình số 4. Sự điềm tĩnh của chàng trai này vượt ngoài dự liệu của anh. Thông thường, một kẻ bị chà đạp lâu ngày khi có chỗ dựa sẽ trở nên kiêu ngạo hoặc lo sợ, nhưng Lâm Hạ lại mang một khí chất rất khác — một loại kiêu hãnh đã được mài giũa qua nỗi đau.
“Bắt đầu đi.” Thẩm Quân Triết ra lệnh qua bộ đàm.
Giám đốc sản xuất và đạo diễn kỳ cựu Vương Minh ngồi vào bàn giám khảo. Phân đoạn casting hôm nay là cảnh cao trào nhất: Nhân vật chính – một hoàng tử bị phế truất – đối mặt với kẻ phản bội đã giết chết cha mẹ mình. Điều đáng nói là đạo diễn Vương đã chỉ định Trình Diệc đóng vai kẻ phản bội để đối đầu trực tiếp với Lâm Hạ. Đây là một sự sắp xếp đầy ý đồ để kiểm tra bản lĩnh của cả hai.
Trình Diệc bước lên sân khấu trước. Hắn ta vốn là một diễn viên có thực lực, được đào tạo bài bản, lại đang ở đỉnh cao danh vọng nên diễn xuất có phần lấn lướt. Hắn gào thét, vung tay, thể hiện sự tàn ác của kẻ chiến thắng một cách mạnh mẽ. Đạo diễn Vương gật đầu hài lòng, nhưng Thẩm Quân Triết chỉ khẽ nhíu mày. Đó là kiểu diễn xuất "bề mặt", thiếu đi cái hồn cốt của sự thâm sâu.
Đến lượt Lâm Hạ. Cậu bước lên sân khấu, không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Cậu không gào thét, không làm những động tác thừa thãi. Cậu chỉ đứng đó, hơi cúi đầu, để những sợi tóc mái che khuất một phần đôi mắt.
Trình Diệc bước tới gần Lâm Hạ, bắt đầu lời thoại nhục mạ của mình. Hắn cố tình dùng sức mạnh cơ bắp để ép Lâm Hạ vào góc tường, thì thầm vào tai cậu bằng giọng điệu thật sự của chính hắn: “Mày mãi mãi là kẻ thua cuộc, Lâm Hạ. Nhìn xem, ngay cả khi mày có Thẩm Quân Triết chống lưng, mày vẫn chỉ là cái bóng của tao thôi.”
Lâm Hạ đột ngột ngước mắt lên. Đôi mắt ấy không còn là của Lâm Hạ ngây thơ, mà là đôi mắt của một linh hồn đã chết đi và hồi sinh từ địa ngục. Một tia nhìn sắc lẹm, chứa đựng sự hận thù thấu xương nhưng lại được kìm nén bằng một sự lạnh lùng đến cực điểm.
Cậu vươn tay ra, không phải để đẩy Trình Diệc, mà là để nhẹ nhàng phủi đi hạt bụi vô hình trên vai áo của đối phương. Một hành động khinh bỉ tột độ. Cậu cất lời, giọng nói không lớn nhưng rõ mồn một từng chữ, mang theo một lực xuyên thấu mãnh liệt.
“Ngươi nghĩ rằng cái chết là hình phạt tồi tệ nhất sao? Không. Hình phạt tồi tệ nhất là khiến ngươi phải sống, nhìn ta lấy lại từng thứ một mà ngươi đã đánh cắp, nhìn ta đứng ở nơi mà ngươi cả đời này cũng không bao giờ chạm tới được. Ngươi giết cha ta, chiếm ngôi báu của ta, nhưng ngươi có biết tại sao ta vẫn còn sống đến hôm nay không? Vì ta muốn thấy đôi mắt này của ngươi... tràn ngập sự sợ hãi.”
Ngay giây phút đó, Lâm Hạ bỗng nhiên túm lấy cổ áo Trình Diệc, kéo mạnh về phía mình. Sự bùng nổ cảm xúc của cậu mạnh mẽ đến mức Trình Diệc thật sự bị giật mình, bước chân loạng choạng và ánh mắt thoáng hiện lên sự kinh hoàng thật sự. Cả trường quay nín thở. Đạo diễn Vương đứng phắt dậy, đôi mắt ông sáng rực lên. Đây chính là diễn xuất thiên bẩm! Sự tĩnh lặng của Lâm Hạ chứa đựng sức công phá lớn hơn vạn lời gào thét.
Trình Diệc bàng hoàng, hắn không ngờ Lâm Hạ lại có thể dẫn dắt cảm xúc của mình một cách tuyệt đối như vậy. Hắn định phản kháng bằng một lời thoại khác nhưng cổ họng bỗng nghẹn đắng, hắn hoàn toàn bị "áp đảo" bởi khí trường của đối phương.
“Cắt!” Đạo diễn Vương hét lên, tiếng vỗ tay của ông vang dội khắp căn phòng. “Tuyệt vời! Lâm Hạ, cậu không phải đang diễn, cậu chính là nhân vật đó!”
Trong phòng giám sát, Thẩm Quân Triết đặt ly cà phê xuống. Khóe môi anh hơi cong lên. Đóa hoa nhài này không chỉ có gai, mà còn mang theo độc tính chết người. Sự lột xác của Lâm Hạ trên sân khấu khiến anh cảm thấy một sự rung động không tên. Đó không chỉ là sự hài lòng về một quân cờ tốt, mà là một sự tò mò muốn khám phá sâu hơn về con người thật phía sau lớp mặt nạ đó.
Trình Diệc bước xuống sân khấu với gương mặt xám xịt. Hắn không thể tin được mình vừa bị một "bình hoa" vả mặt đau đớn như thế. Các nhân viên trường quay bắt đầu xì rào bàn tán, thái độ đối với Lâm Hạ thay đổi 180 độ. Từ sự khinh thường, giờ đây là sự kính nể và e dè.
Lâm Hạ bình thản bước về phía khu vực nghỉ ngơi, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc. Cậu nhận lấy chai nước từ tay Tần Phong, khẽ hỏi: “Ngài Thẩm có nói gì không?”
“Chủ tịch nói... cậu có thể chuẩn bị cho buổi tiệc mừng đóng máy từ bây giờ được rồi.” Tần Phong hiếm hoi lộ ra một chút biểu cảm kinh ngạc.
Buổi casting kết thúc với chiến thắng tuyệt đối thuộc về Lâm Hạ. Tin tức này nhanh chóng lan truyền khắp giới truyền thông Thần Đô. Lâm gia và Lâm Tư Nguyệt sau khi nghe tin đã tức giận đến mức đập phá đồ đạc. Họ không thể ngờ rằng đứa cháu bị vứt bỏ lại có thể xoay chuyển tình thế ngoạn mục đến vậy.
Buổi tối hôm đó, tại biệt thự Thẩm gia, không khí có chút khác lạ. Thẩm Quân Triết hôm nay về nhà sớm hơn thường lệ. Anh thấy Lâm Hạ đang đứng bên cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn tường vi trắng. Chàng trai vẫn mặc bộ vest ban sáng, bóng lưng cô độc nhưng kiêu hãnh dưới ánh trăng mờ.
“Hôm nay làm tốt lắm.” Thẩm Quân Triết bước tới, đứng cách cậu một khoảng vừa đủ.
Lâm Hạ quay lại, nụ cười của cậu giờ đây mang theo sự mệt mỏi chân thật. “Cảm ơn ngài Thẩm đã cho tôi cơ hội. Tôi chỉ là lấy lại những gì vốn thuộc về mình thôi.”
Thẩm Quân Triết nhìn sâu vào mắt cậu. “Cậu rất hận họ, đúng không? Lâm gia, và cả gã Trình Diệc đó.”
“Hận chứ.” Lâm Hạ không hề giấu diếm. “Nhưng hận thù là động lực duy nhất giúp tôi sống sót trong cái lồng này. Ngài Thẩm, ngài chọn tôi không phải vì ngài thương hại tôi, mà vì ngài thấy tôi có ích. Tôi hiểu quy tắc của trò chơi này.”
Thẩm Quân Triết tiến lại gần thêm một bước, anh đưa tay lên, ngón tay lướt nhẹ qua gò má nóng hổi của Lâm Hạ. Sự xúc chạm này đột ngột và mang theo một luồng điện lạ lùng khiến cả hai đều khựng lại trong giây lát.
“Cậu rất thông minh.” Thẩm Quân Triết nói, giọng anh trầm xuống, đầy vẻ quyến rũ nguy hiểm. “Nhưng thông minh quá đôi khi sẽ khiến cậu đau lòng. Đừng quên, trong bản hợp đồng này, tôi mới là người cầm trịch. Đừng bao giờ cố gắng diễn kịch với tôi, Lâm Hạ.”
Lâm Hạ nhìn anh, nhịp tim bỗng chốc đập nhanh một nhịp không kiểm soát. Cậu cảm thấy người đàn ông này giống như một vực thẳm mênh mông, càng nhìn sâu càng dễ bị cuốn vào. “Tôi sẽ không bao giờ diễn kịch với ngài, vì ngài là người duy nhất nhìn thấu tôi.”
Đêm đó, Lâm Hạ nằm trong căn phòng rộng lớn của biệt thự, ánh đèn neon từ Thần Đô xa xa vẫn rực rỡ nhưng không còn làm cậu cảm thấy cô độc. Cậu biết, cuộc chiến chỉ mới bắt đầu. Những màn vả mặt tiếp theo sẽ còn tàn khốc hơn. Và ở bên cạnh cậu, Thẩm Quân Triết không chỉ là một người chủ, mà đang dần trở thành một bóng hình không thể tách rời trong cuộc đời đầy giông bão này.
Dưới ánh đèn sân khấu của thực tại, họ đang khiêu vũ trên lưỡi dao. Một bước sảy chân có thể là vạn kiếp bất phục, nhưng cũng có thể là khởi đầu cho một tình yêu nảy sinh từ tro tàn của những âm mưu. Lâm Hạ nhắm mắt lại, trong đầu cậu vang vọng lời thoại của vai diễn ban sáng. Cậu không phải là hoàng tử bị phế truất, cậu là phượng hoàng đang trỗi dậy, và kẻ thù của cậu sẽ phải trả giá bằng sự sụp đổ của cả một đế chế.
Sáng mai, tin tức về việc Lâm Hạ chính thức trở thành nam chính của "Thiên Hà Rực Lửa" sẽ phủ kín các mặt báo. Một cái tát trực diện vào Lâm gia. Nhưng Lâm Hạ biết, cậu cần nhiều hơn thế. Cậu cần Blue Sapphire, và cậu cần... vị trí thật sự trong trái tim của người đàn ông đang nắm giữ cả Thần Đô.
Ánh trăng Thần Đô nhạt nhòa, nhưng ngọn lửa trong lòng Lâm Hạ thì rực cháy hơn bao giờ hết. Cuộc chơi hào môn chỉ vừa mới khai màn, và cậu, chính là người sẽ viết nên đoạn kết.