MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Hôn Nhân Của Ảnh Đế.Chương 4: YẾN TIỆC HÀO MÔN VÀ ÁNH SÁNG TỪ TRO TÀN

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Ảnh Đế.

Chương 4: YẾN TIỆC HÀO MÔN VÀ ÁNH SÁNG TỪ TRO TÀN

2,330 từ · ~12 phút đọc

Thần Đô khi về đêm khoác lên mình một tấm áo choàng lộng lẫy được dệt bằng hàng triệu ánh đèn màu, nhưng đằng sau sự hào nhoáng ấy là những góc khuất đầy rẫy toan tính. Chiếc xe limousine đen bóng sang trọng lăn bánh trên con đường dẫn lên đỉnh đồi Thẩm Gia, nơi có dinh thự cổ kính mang đậm dấu ấn của một đế chế quyền lực kéo dài hàng thế kỷ. Khác với vẻ hiện đại, lộng lẫy của biệt thự riêng mà Thẩm Quân Triết đang ở, dinh thự tổ tiên nhà họ Thẩm mang một vẻ thâm trầm, uy nghiêm và có chút gì đó nghẹt thở. Những hàng cây tùng bách đứng sừng sững trong đêm, như những người lính gác thầm lặng bảo vệ những bí mật của giới hào môn.

Lâm Hạ ngồi trong xe, đôi bàn tay đan chặt vào nhau. Cậu mặc một bộ âu phục nhung đen cổ điển, điểm xuyết bằng một chiếc ghim cài áo hình đóa hoa trà bằng bạc. Ánh sáng từ những ngọn đèn đường lướt qua gương mặt cậu, tạo nên những mảng sáng tối đầy tâm sự. Cậu biết rằng đêm nay không chỉ đơn thuần là một buổi tiệc tối, mà là cửa ải quan trọng nhất để cậu có thể danh chính ngôn thuận đứng vững tại Thần Đô. Người mà cậu sắp đối mặt chính là Thẩm lão gia tử, một nhân vật huyền thoại từng hô phong hoán vũ, người có đôi mắt tinh tường đến mức có thể nhìn thấu tâm can của bất kỳ ai.

“Cậu đang run sao?” Giọng nói trầm thấp của Thẩm Quân Triết vang lên bên cạnh, phá tan sự tĩnh lặng đặc quánh trong xe.

Lâm Hạ khẽ giật mình, cậu hít một hơi sâu rồi thả lỏng đôi bàn tay. “Không phải run, chỉ là cảm thấy hơi nghẹt thở. Không khí của Thẩm gia quả nhiên không dễ dàng để hít thở.”

Thẩm Quân Triết nghiêng đầu nhìn cậu. Dưới ánh sáng mờ ảo của nội thất xe, gương mặt Lâm Hạ mang một vẻ đẹp mong manh nhưng đầy sức sống, giống như một đóa hoa nhài mọc lên từ kẽ nứt của đá tảng. Anh đưa bàn tay rộng lớn của mình bao phủ lấy bàn tay đang lạnh ngắt của Lâm Hạ. Sự tiếp xúc này không có vẻ gì là diễn kịch, nó mang theo một hơi ấm nồng nàn và một sự trấn an đầy nam tính.

“Nghe này, lát nữa dù thấy bất kỳ ai hay nghe bất kỳ điều gì, cậu chỉ cần đứng sát bên cạnh tôi. Ở Thẩm gia, người duy nhất cậu cần lấy lòng là lão gia tử, còn những kẻ khác... cứ coi như không khí.” Thẩm Quân Triết siết nhẹ tay cậu, đôi mắt anh rực sáng một sự bảo hộ tuyệt đối. “Đừng quên, hiện tại cậu là người của tôi.”

Chiếc xe dừng lại trước sảnh lớn. Khi cửa xe mở ra, một rừng ống kính báo chí không được phép vào trong nhưng vẫn đứng vây quanh cổng chính để săn lùng những hình ảnh đắt giá nhất. Thẩm Quân Triết bước xuống trước, anh đứng chờ và đưa tay ra cho Lâm Hạ một cách vô cùng quý tộc. Lâm Hạ đặt tay mình vào lòng bàn tay anh, bước xuống xe với phong thái ung dung nhất có thể. Cậu mỉm cười, một nụ cười vừa đủ để giữ lễ nghĩa nhưng cũng đủ để khẳng định vị thế của mình.

Bên trong sảnh tiệc, không gian rực rỡ với những chùm đèn pha lê khổng lồ và mùi hương nồng nàn của rượu vang ủ lâu năm. Những vị khách mời đều là những nhân vật tầm cỡ: các chính trị gia, các chủ tịch tập đoàn và những ngôi sao hàng đầu. Khi cặp đôi bước vào, một luồng sóng xì rào bao trùm cả khán phòng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lâm Hạ – người vừa mới hôm qua còn bị gán danh bình hoa di động, nay lại xuất hiện với tư cách là vị hôn phu của kẻ đứng đầu Thiên Thần.

Ở phía xa, Lâm Tư Nguyệt diện một bộ váy dạ hội đỏ rực vô cùng lộng lẫy, đứng bên cạnh bà Lâm – mẹ của cô ta và cũng là người đã gián tiếp đẩy Lâm Hạ vào cảnh khốn cùng. Thấy Lâm Hạ tỏa sáng giữa đám đông, lòng đố kỵ trong Lâm Tư Nguyệt dâng lên như sóng triều. Cô ta siết chặt ly rượu, thầm nhủ đêm nay nhất định phải khiến tên "tạp chủng" này phải hiện nguyên hình nghèo hèn trước mặt mọi người.

“Quân Triết, con về rồi sao? Và đây là...” Một giọng nói già nua nhưng đầy uy lực vang lên từ phía đầu cầu thang gỗ lớn.

Thẩm lão gia tử xuất hiện trong bộ đường trang màu sẫm, đôi mắt ông sắc lẹm như chim ưng, quét qua Lâm Hạ một lượt từ đầu đến chân. Cả hội trường im bặt. Thẩm Quân Triết dẫn Lâm Hạ bước tới trước mặt ông, cúi đầu chào.

“Thưa nội, đây là Lâm Hạ, vị hôn phu của con.” Thẩm Quân Triết giới thiệu ngắn gọn nhưng đầy sức nặng.

Lâm Hạ hơi cúi người, giọng nói thanh thoát và lễ phép: “Cháu chào Thẩm lão gia tử. Chúc ngài vạn thọ vô cương.”

Lão gia tử không đáp lời ngay, ông im lặng quan sát cậu hồi lâu, bầu không khí căng thẳng đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi. Ngay lúc đó, Lâm Tư Nguyệt bước tới, giả vờ vô tình thốt lên: “Ôi, Lâm Hạ, em đến rồi sao? Chị cứ lo em không quen với những nơi sang trọng thế này. Dù sao thì trước đây, khi em phải đi làm thêm ở những quán bar rẻ tiền để kiếm sống sau khi bị gia đình từ mặt, chị đã rất xót xa đấy.”

Lời nói của Lâm Tư Nguyệt như một gáo nước lạnh tạt vào sự yên lặng. Những tiếng cười thầm vang lên. Bà Lâm cũng phụ họa thêm: “Đúng đó, lão gia tử, đứa trẻ này vốn dĩ xuất thân không được tốt lắm, lại còn lăn lộn trong giới giải trí phức tạp. Quân Triết nhà ngài vốn tính tình thẳng thắn, tôi sợ ngài ấy bị vẻ ngoài này lừa gạt.”

Lâm Hạ cảm thấy máu trong người mình sôi lên, nhưng gương mặt cậu vẫn không hề biến sắc. Cậu định lên tiếng thì Thẩm Quân Triết đã lạnh lùng ngắt lời. Anh không thèm nhìn hai mẹ con nhà họ Lâm, mà chỉ nhìn thẳng vào lão gia tử.

“Nội, người nhà họ Lâm quả nhiên rất thú vị. Họ vứt bỏ một viên ngọc quý chỉ vì không biết nhìn nhận giá trị, rồi lại chạy đến đây để khoe khoang sự ngu ngốc của mình. Lâm Hạ có từng làm việc vất vả hay không, đó là sự tự trọng của em ấy. Còn hơn những kẻ chỉ biết ăn bám vào tài sản cướp đoạt được rồi đi sỉ nhục người khác.”

Lời nói của Thẩm Quân Triết giống như một cái tát trời giáng vào mặt Lâm Tư Nguyệt. Cô ta tái mặt, không thốt nên lời. Lão gia tử lúc này mới hừ nhẹ một tiếng, ông nhìn Lâm Hạ rồi hỏi: “Cậu nói cậu là người thừa kế của Blue Sapphire? Ta nghe nói viên đá đó đã mất tích sau khi cha mẹ cậu qua đời. Cậu lấy gì chứng minh?”

Lâm Hạ bước lên một bước, ánh mắt cậu rực lên một niềm tự hào xen lẫn nỗi đau. “Thưa lão gia tử, trang sức không chỉ là những viên đá đắt tiền, nó là linh hồn của người thợ và lịch sử của người sở hữu. Blue Sapphire không mất tích, nó luôn ở đây.”

Cậu chỉ tay vào đóa hoa trà bạc cài trên áo mình. “Mọi người nghĩ đây chỉ là bạc bình thường? Không, đây là kỹ thuật khảm 'Tâm Quang' – tuyệt kỹ của nhà họ Lâm chúng cháu. Nếu ngài dùng ánh sáng hồng ngoại chiếu vào, ngài sẽ thấy bên trong đóa hoa này là cấu trúc tinh thể của đá Sapphire được nghiền mịn thành bụi. Cha cháu từng nói, ánh sáng thật sự không nằm ở bề mặt, mà nằm ở cốt lõi bên trong. Cũng giống như con người, hoàn cảnh có thể nghèo hèn, nhưng cốt cách thì không thể bị vấy bẩn.”

Lão gia tử hơi khựng lại, ông ra hiệu cho trợ lý mang đèn kiểm định tới. Khi ánh sáng xanh quét qua đóa hoa trà, một dải ngân hà li ti rực rỡ bỗng hiện ra bên trong lớp bạc, lộng lẫy và huyền ảo đến mức khiến tất cả khách mời phải trầm trồ kinh ngạc. Đây là kỹ thuật đã thất truyền mà giới kim hoàn Thần Đô hằng tìm kiếm.

Lão gia tử nhìn Lâm Hạ với ánh mắt hoàn toàn khác. Ông thấy ở chàng trai này không phải là một diễn viên đang diễn kịch, mà là hậu duệ thực sự của một danh gia vọng tộc đang cố gắng giành lại hào quang. Sự điềm tĩnh, kiến thức và lòng tự trọng của Lâm Hạ đã hoàn toàn thuyết phục được người đàn ông già dạn kinh nghiệm này.

“Tốt... tốt lắm.” Lão gia tử gật đầu, lần đầu tiên ông lộ ra một nụ cười mờ nhạt. “Cốt cách không thể bị vấy bẩn... câu nói này rất hợp ý ta. Quân Triết, con có mắt nhìn người đấy.”

Bữa tiệc tiếp tục diễn ra, nhưng cục diện đã hoàn toàn thay đổi. Lâm Hạ trở thành tâm điểm của sự ngưỡng mộ, trong khi mẹ con nhà họ Lâm bị gạt ra rìa, chịu đựng những ánh nhìn mỉa mai từ những vị khách khác. Lâm Tư Nguyệt tức tối bỏ vào nhà vệ sinh, còn bà Lâm thì cố gắng lẩn tránh những câu hỏi về việc "chiếm đoạt tài sản" mà Thẩm Quân Triết đã bóng gió nhắc tới.

Khi buổi tiệc về khuya, Thẩm Quân Triết dắt Lâm Hạ ra ban công ngoài trời để hít thở không khí trong lành. Gió đêm mơn man trên gương mặt nóng bừng của Lâm Hạ. Cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng.

“Cảm ơn anh.” Lâm Hạ nhỏ giọng nói, ánh mắt nhìn về phía những ngọn đèn xa xăm của Thần Đô. “Hôm nay nếu không có anh, tôi đã không thể thuận lợi như vậy.”

Thẩm Quân Triết đứng tựa vào lan can, anh cởi bỏ chiếc áo vest bên ngoài, chỉ còn lại chiếc sơ mi trắng tinh khôi. Anh nhìn Lâm Hạ, ánh mắt không còn sự lạnh lùng thường thấy, mà mang một chút gì đó thâm trầm, khó đoán.

“Tôi không giúp cậu. Tôi chỉ đang bảo vệ lợi ích của bản thân mình thôi.” Thẩm Quân Triết nói, nhưng bàn tay anh lại vô thức vươn lên, chỉnh lại đóa hoa trà bạc trên ngực áo Lâm Hạ. “Cậu diễn rất tốt, Lâm Hạ. Ngay cả tôi cũng suýt tin rằng cậu thật lòng quan tâm đến tôi.”

Lâm Hạ khựng lại, cậu nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, cảm thấy có một điều gì đó đang nảy sinh giữa hai người, một thứ cảm giác vượt xa khỏi những điều khoản trong hợp đồng. “Nếu tôi nói... có những khoảnh khắc tôi không hề diễn thì sao?”

Thẩm Quân Triết im lặng. Một khoảng lặng kéo dài giữa tiếng nhạc du dương vang lên từ bên trong sảnh tiệc. Anh không trả lời câu hỏi đó, chỉ khẽ nhếch môi: “Vậy thì cậu là một diễn viên quá xuất sắc, hoặc là một kẻ quá ngốc nghếch. Đi thôi, đến lúc về rồi.”

Trên đường trở về, Thẩm Quân Triết nhận được một cuộc điện thoại. Gương mặt anh bỗng trở nên vô cùng khó coi. Anh quay sang nhìn Lâm Hạ, giọng nói mang theo sự tức giận ẩn giấu: “Lâm thị vừa mới tung ra một tin đồn thất thiệt. Họ nói rằng cậu sở hữu Blue Sapphire là do ăn cắp từ kho báu gia tộc trước khi bị đuổi đi. Ngày mai buổi họp báo phim 'Thiên Hà Rực Lửa' sẽ rất sóng gió đấy.”

Lâm Hạ khẽ cười, một nụ cười đầy lạnh lẽo. “Cứ để họ diễn đi. Càng leo cao thì khi ngã sẽ càng đau. Tôi đã chuẩn bị sẵn một món quà lớn cho họ tại buổi họp báo ngày mai rồi.”

Thẩm Quân Triết nhìn chàng trai bên cạnh, anh nhận ra mình đang bắt đầu thực sự đánh giá cao người bạn đời hợp đồng này. Lâm Hạ không phải là một con thỏ trắng cần bảo vệ, cậu là một con báo săn đang chờ đợi thời cơ để kết liễu con mồi. Và anh, dường như đang rất hưởng thụ việc đứng bên cạnh để quan sát cuộc đi săn này.

Đêm Thần Đô vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng Lâm Hạ, một kế hoạch tàn khốc đã hình thành. Ánh đèn sân khấu ngày mai sẽ không chỉ chiếu sáng tài năng của cậu, mà sẽ là ánh sáng phán xét cho những kẻ đã hãm hại gia đình cậu.

Cậu dựa đầu vào ghế xe, nhắm mắt lại. Trong bóng tối, cậu cảm nhận được hơi ấm từ phía Thẩm Quân Triết vẫn lan tỏa. Cậu biết mình đang chơi một trò chơi nguy hiểm với trái tim, nhưng lúc này, cậu không thể dừng lại. Vì dưới chân cậu là vực thẳm, và phía trước là ánh hào quang nhuốm máu của sự phục thù.

Bản hợp đồng này, dường như đang dần trở thành một định mệnh mà cả hai đều không thể lường trước được cái kết.