Sáng hôm sau, Thần Đô chìm trong một bầu không khí oi nồng kỳ lạ trước khi một cơn giông bão thực sự đổ ập xuống. Trung tâm Hội nghị Quốc tế Aetheria, nơi diễn ra buổi họp báo ra mắt đoàn phim Thiên Hà Rực Lửa, đã bị bao vây bởi một biển người. Tiếng động cơ xe của các đài truyền hình, tiếng bước chân hối hả của phóng viên và sự náo loạn của các hội nhóm người hâm mộ tạo nên một mớ âm thanh hỗn độn. Nhưng nổi bật hơn cả chính là những biểu ngữ mang đầy tính công kích nhắm thẳng vào Lâm Hạ. Tin đồn về việc cậu trộm cắp kỷ vật Blue Sapphire từ kho báu của Lâm gia đã lan rải với tốc độ ánh sáng trên các nền tảng mạng xã hội, biến cậu từ một "vị hôn phu hào môn" trở thành một "kẻ cắp đóng vai nạn nhân".
Trong phòng trang điểm hậu trường, Lâm Hạ ngồi tĩnh lặng trước tấm gương lớn. Ánh đèn trang điểm rực rỡ soi rõ từng đường nét thanh tú nhưng lạnh lùng trên gương mặt cậu. Hôm nay cậu mặc một bộ comple màu trắng tinh khôi, chất liệu vải cao cấp bắt sáng nhẹ nhàng như một lớp tuyết mỏng. Trái ngược với bộ nhung đen huyền bí đêm qua, sắc trắng hôm nay như một lời tuyên chiến về sự trong sạch và sự tái sinh từ tro tàn.
“Cậu thực sự ổn chứ?” Tần Phong đứng tựa vào cửa, đôi mắt sau lớp kính gọng vàng lộ rõ sự lo ngại. “Bên ngoài kia không phải là khán giả, họ là một bầy sói đang đói mồi. Lâm thị đã chi một khoản tiền lớn cho các tay bút để dồn cậu vào đường cùng ngay tại đây.”
Lâm Hạ khẽ mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Cậu nhẹ nhàng đeo lên cổ tay chiếc đồng hồ cổ của cha mình, kim đồng hồ vẫn chạy đều đặn như nhịp đập của sự thật. “Tần tiên sinh, sói chỉ đáng sợ khi chúng ta là cừu. Nhưng nếu chúng ta mang theo thợ săn thì sao?”
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng mở ra. Thẩm Quân Triết bước vào, vóc dáng cao lớn mang theo áp lực của một kẻ thống trị. Anh lướt mắt nhìn Lâm Hạ, sự kinh ngạc thoáng qua rất nhanh khi thấy vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng của cậu. Anh bước tới, đứng sau lưng cậu, đôi bàn tay đặt lên vai Lâm Hạ qua lớp áo mỏng.
“Kịch bản đã có thay đổi. Những kẻ đó sẽ không hỏi về phim ảnh, chúng sẽ hỏi về nhân cách của cậu. Cậu đã chuẩn bị xong món quà mà cậu nói đêm qua chưa?” Giọng Thẩm Quân Triết trầm thấp, vang bên tai cậu như một bản nhạc đầy mê hoặc.
Lâm Hạ ngước mắt nhìn anh qua gương, ánh nhìn của hai người giao nhau, tạo nên một sự kết nối ngầm mãnh liệt. “Sẵn sàng rồi. Chỉ cần ngài Thẩm đừng vì sự tàn nhẫn của tôi mà cảm thấy hối hận khi đã ký hợp đồng.”
Thẩm Quân Triết cúi thấp xuống, hơi thở nóng hổi vương trên làn da cổ của Lâm Hạ. “Càng tàn nhẫn, tôi càng thích. Đi thôi, phu nhân của tôi.”
Khi cánh cửa sân khấu mở ra, một cơn bão ánh sáng flash gần như làm mù mắt tất cả những người có mặt. Lâm Hạ sánh bước bên cạnh Thẩm Quân Triết, hai bóng hình một đen một trắng tạo nên một sự tương phản tuyệt mỹ và quyền lực. Ngay khi họ ngồi xuống bàn chủ tọa, một phóng viên từ tờ báo thuộc quyền kiểm soát của Lâm gia đã đứng phắt dậy, không cần chờ đợi phần giới thiệu.
“Lâm Hạ tiên sinh! Có nguồn tin khẳng định viên đá Blue Sapphire mà cậu trưng diện đêm qua là tài sản bị đánh cắp trái phép từ kho lưu trữ của Lâm thị trước khi cậu bị trục xuất. Cậu giải thích thế nào về việc dùng đồ ăn cắp để lòe bịp Thẩm gia và công chúng?”
Cả khán phòng xôn xao. Những chiếc máy quay hướng thẳng vào gương mặt Lâm Hạ để bắt lấy bất kỳ sự bối rối nào. Lâm Tư Nguyệt ngồi ở hàng ghế khách mời danh dự, môi nở một nụ cười đắc thắng. Cô ta chờ đợi để thấy Lâm Hạ quỳ xuống cầu xin hoặc bỏ chạy trong nhục nhã.
Lâm Hạ cầm lấy micro, cử chỉ của cậu thong thả đến mức khiến người đối diện phải phát điên. Cậu không hề vội vã phủ nhận, mà nhìn thẳng vào ống kính máy quay.
“Tôi rất cảm ơn Lâm thị đã nhắc đến vấn đề này. Bởi vì nếu mọi người không nhắc, tôi cũng định dành buổi họp báo hôm nay để làm rõ một sự thật đã bị che giấu suốt hai năm qua.”
Nói đoạn, Lâm Hạ ra hiệu cho trợ lý. Trên màn hình lớn của hội trường bỗng nhiên hiện lên một văn bản pháp lý cổ xưa, có dấu mộc đỏ của tòa án tối cao Thần Đô từ hai mươi năm trước.
“Đây là bản di chúc gốc của ông nội tôi – người sáng lập thực sự của Blue Sapphire. Trong đó ghi rõ: Toàn bộ quyền sở hữu trí tuệ, kỹ thuật khảm Tâm Quang và viên đá chủ Blue Sapphire sẽ được trao cho con trai cả là Lâm Kiến Quốc – cha tôi. Còn những người khác trong Lâm gia chỉ có quyền hưởng lợi nhuận kinh doanh, hoàn toàn không có quyền sở hữu hiện vật.”
Lâm Hạ dừng lại một chút, ánh mắt cậu sắc lẹm xoáy vào vị trí của Lâm Tư Nguyệt. “Và đây là bằng chứng thứ hai: Biên bản kiểm kê tài sản của sở cảnh sát vào đêm cha mẹ tôi qua đời. Tại sao một căn phòng có hệ thống an ninh cấp cao lại bị đột nhập và phá hủy toàn bộ hồ sơ sở hữu? Tại sao ngay sau tang lễ, người chú kính yêu của tôi lại lập tức sang tên toàn bộ cổ phần bằng một bản chữ ký giả mạo mà tôi đã thuê chuyên gia quốc tế giám định lại?”
Tiếng xì rào ban nãy giờ đây đã trở thành tiếng ồn ào chấn động. Lâm Hạ tiếp tục tung ra đòn chí mạng. Cậu mở một đoạn ghi âm nhỏ. Trong đó là giọng nói của Lâm đại gia – bác của cậu – đang say khướt và lớn tiếng đe dọa Lâm Hạ lúc cậu bị đuổi ra khỏi nhà: “Thứ này vốn không thuộc về mày, thằng ranh con. Tao đã đốt sạch di chúc rồi, giờ Lâm gia là của tao!”
Lâm Tư Nguyệt đứng phắt dậy, mặt cắt không còn một giọt máu. “Mày... mày ngụy tạo! Đó là giả!”
Lâm Hạ đứng dậy, khí chất của một người thừa kế thực thụ tỏa ra áp đảo cả không gian. “Giả hay thật, luật sư của tôi đã gửi toàn bộ hồ sơ lên Viện kiểm sát vào sáng nay. Lâm thị không phải là chủ sở hữu Blue Sapphire, họ là những kẻ chiếm giữ trái phép. Viên đá trong tay tôi không phải đồ ăn cắp, nó là di vật duy nhất mà cha tôi đã liều mạng bảo vệ để để lại cho con trai mình.”
Cả hội trường nổ tung trong những câu hỏi dồn dập nhắm về phía Lâm gia. Các phóng viên bỗng chốc quay ngoắt thái độ, máy quay chĩa thẳng vào Lâm Tư Nguyệt đang run rẩy tìm cách trốn tránh.
Giữa lúc hỗn loạn đó, Thẩm Quân Triết đột ngột đứng dậy. Anh không nói một lời nào về công việc, mà bước tới bên cạnh Lâm Hạ, vòng tay qua eo cậu kéo sát vào người mình trước hàng triệu khán giả đang xem trực tiếp. Hành động này như một lời khẳng định quyền sở hữu tối thượng và sự tin tưởng tuyệt đối.
“Tôi muốn bổ sung một điều.” Thẩm Quân Triết nhìn xoáy vào ống kính, giọng nói lạnh lùng như băng nhưng chứa đựng sự bảo hộ tàn bạo. “Bất kỳ kẻ nào dám dùng những lời lẽ thô thiển để xúc phạm vị hôn phu của tôi, hay dám dùng những thủ đoạn hèn hạ để hãm hại em ấy, đều là đang đối đầu trực tiếp với tập đoàn Thiên Thần. Lâm gia... chuẩn bị tinh thần đón nhận lệnh thu hồi toàn bộ các mặt bằng kinh doanh tại Aetheria đi. Tôi không có thói quen hợp tác với những kẻ có hành vi chiếm đoạt tài sản bất chính.”
Lời tuyên bố của Thẩm Quân Triết giống như một bản án tử hình cho Lâm thị. Ở Thần Đô, bị Thiên Thần cấm vận đồng nghĩa với việc bị xóa sổ khỏi bản đồ kinh tế. Lâm Tư Nguyệt ngã quỵ xuống ghế, đôi mắt trống rỗng. Cô ta vốn muốn phá hủy Lâm Hạ, nhưng lại vô tình đẩy cả gia tộc vào hố thẳm.
Buổi họp báo kết thúc trong sự hỗn loạn của giới truyền thông nhưng lại là sự chiến thắng rực rỡ của Lâm Hạ. Khi vào trong xe limousine để rời đi, sự căng thẳng bấy lâu nay bỗng chốc tan biến, Lâm Hạ tựa lưng vào ghế, cảm thấy mệt mỏi rã rời nhưng lòng nhẹ nhõm vô cùng.
“Hôm nay em thực sự rất sắc sảo.” Thẩm Quân Triết nói, anh mở một chai nước sâm đưa cho cậu.
Lâm Hạ nhận lấy, đôi tay hơi run nhẹ vì dư chấn của cảm xúc. “Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt hai năm. Nhìn thấy họ sụp đổ, tôi tưởng mình sẽ vui lắm, nhưng hóa ra... chỉ thấy trống rỗng.”
Thẩm Quân Triết không nói gì, anh đột ngột kéo Lâm Hạ vào lòng mình. Lần này, không có ống kính máy quay, không có khán giả, nụ hôn của anh rơi xuống môi cậu đầy mãnh liệt và chiếm hữu. Đó không phải là một nụ hôn diễn kịch, nó mang theo sự khao khát thực sự và một loại cảm xúc bùng nổ mà chính Thẩm Quân Triết cũng không lý giải được.
Lâm Hạ sững sờ, đôi mắt mở to nhìn gương mặt phóng đại của anh. Cậu không đẩy ra, mà vô thức vòng tay ôm lấy cổ anh, đáp lại nụ hôn ấy bằng tất cả sự cô đơn và khao khát được bảo vệ bấy lâu nay. Trong không gian chật hẹp của chiếc xe, mùi hương gỗ đàn hương và mùi hoa nhài quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ám muội và nóng bỏng.
Khi nụ hôn kết thúc, hơi thở của cả hai đều dồn dập. Thẩm Quân Triết nhìn cậu, ngón tay cái lướt nhẹ qua làn môi hơi sưng đỏ của Lâm Hạ.
“Em đã ký hợp đồng với ác quỷ, Lâm Hạ. Đừng mong ác quỷ sẽ buông tha cho em sau hai năm.”
Lâm Hạ nhìn vào đôi mắt chứa đầy dục vọng và sự chiếm hữu của anh, trái tim cậu đập loạn nhịp. Cậu biết, cuộc chơi này đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của bản hợp đồng. Cậu không chỉ giành lại được danh dự, mà dường như đã đánh mất thứ quý giá nhất: trái tim mình vào tay người đàn ông nguy hiểm nhất Thần Đô.
Xe chạy lướt qua những tòa nhà rực rỡ ánh đèn, nhưng trong xe, một mối quan hệ mới đang được hình thành. Không còn là đối tác, cũng không chỉ là diễn viên và nhà đầu tư, họ là hai linh hồn đang tìm thấy sự đồng điệu trong sự tàn khốc của giới hào môn.
Đêm đó, Lâm thị chính thức bị thanh tra toàn diện. Lâm đại gia bị bắt giữ để điều tra hành vi giả mạo giấy tờ. Lâm Tư Nguyệt bị các nhãn hàng đồng loạt hủy hợp đồng và bị cư dân mạng tẩy chay kịch liệt. Lâm Hạ đứng trên ban công biệt thự Thẩm gia, nhìn về phía thành phố đang sục sôi vì tên mình. Cậu biết, đây chỉ mới là khởi đầu của sự trả thù, nhưng cũng là khởi đầu của một tình yêu nhuốm màu quyền lực.
Phía sau cậu, Thẩm Quân Triết bước tới, khoác thêm cho cậu một chiếc áo choàng dài. “Ngày mai bộ phim sẽ bấm máy. Em phải giữ sức khỏe, Ảnh đế tương lai của tôi.”
Lâm Hạ quay lại, mỉm cười rạng rỡ – một nụ cười thật tâm đầu tiên sau bao nhiêu năm tháng tối tăm. “Tôi sẽ không làm anh thất vọng đâu, Thẩm tiên sinh.”
Dưới ánh trăng của Thần Đô, bóng của họ hòa vào làm một. Trò chơi hào môn vẫn tiếp tục, nhưng giờ đây, họ không còn cô độc chiến đấu nữa.