Thần Đô rũ bỏ vẻ ngoài bóng bẩy của những tòa cao ốc để nhường chỗ cho bối cảnh khắc nghiệt của bộ phim Thiên Hà Rực Lửa. Đoàn làm phim đã di chuyển đến Khu Vực Chín, một sa mạc mô phỏng khổng lồ được xây dựng dưới một mái vòm sinh học cực đại, nơi cát vàng mênh mông và nhiệt độ được điều chỉnh để mô phỏng chính xác sự khắc nghiệt của một hành tinh chết. Ánh mặt trời nhân tạo rọi xuống, thiêu đốt mọi thứ, tạo nên những ảo ảnh chập chờn trên mặt cát. Đây không chỉ là nơi thử thách thể chất của các diễn viên mà còn là nơi lòng người dễ dàng bị biến chất dưới sự mệt mỏi và thù hận.
Lâm Hạ đứng giữa sa mạc, khoác trên mình bộ giáp chiến binh được thiết kế từ những sợi hợp kim siêu nhẹ nhưng trông vô cùng nặng nề và uy dũng. Mồ hôi thấm đẫm vầng trán, nhưng ánh mắt cậu vẫn giữ nguyên sự tập trung cao độ. Cậu đã từ chối mọi diễn viên đóng thế cho các phân cảnh nhào lộn và chiến đấu trên cao. Đối với Lâm Hạ, mỗi vết xước trên cơ thể hay mỗi lần hụt hơi đều là những chất liệu chân thật nhất để cậu xây dựng nên linh hồn cho nhân vật. Cậu muốn thế giới thấy rằng, vị hôn phu của Thẩm Quân Triết không phải là một con búp bê tủ kính, mà là một chiến binh thực thụ đã đi ra từ bóng tối.
Ở phía bên kia phim trường, Trình Diệc ngồi dưới bóng râm của một chiếc ô lớn, tay siết chặt tập kịch bản đã bị vò nát. Sau buổi họp báo chấn động, danh tiếng của hắn đã sụt giảm nghiêm trọng. Lâm thị đang đứng trước bờ vực phá sản, và Trình Diệc hiểu rằng nếu Thiên Hà Rực Lửa không thể giúp hắn lấy lại phong độ, hắn sẽ vĩnh viễn bị đào thải khỏi giới giải trí này. Ánh mắt hắn găm chặt vào bóng dáng của Lâm Hạ đang chuẩn bị cho cảnh quay đu dây cáp ở độ cao hơn ba mươi mét. Một ý nghĩ đen tối, điên rồ bắt đầu len lỏi vào tâm trí kẻ đang ở bước đường cùng.
“Mọi người chuẩn bị! Cảnh ba mươi hai, phân đoạn hoàng tử đơn độc vượt vực sâu, bắt đầu!” Tiếng loa của đạo diễn Vương vang dội khắp sa mạc.
Lâm Hạ được các nhân viên kỹ thuật đeo dây bảo hộ. Cậu hít một hơi sâu, cảm nhận sự khô rát của không khí tràn vào phổi. Theo kịch bản, cậu phải băng qua một khe vực sâu thẳm bằng một sợi dây cáp duy nhất, vừa phải diễn tả sự cô độc, vừa phải thực hiện những động tác chiến đấu giả định với quân thù không người lái.
Trong lúc đám đông đang tập trung vào máy quay, Trình Diệc bí mật ra hiệu cho một nhân viên kỹ thuật vốn đang nợ hắn một khoản tiền cờ bạc lớn. Gã nhân viên đó run rẩy, nhân lúc không ai chú ý đã dùng một thiết bị cắt laser cầm tay siêu nhỏ, khéo léo làm mòn một phần ba lõi của sợi dây cáp bảo hộ chính mà Lâm Hạ đang sử dụng. Chỉ cần một lực tác động đủ mạnh khi Lâm Hạ thực hiện cú lộn vòng trên không, sợi dây sẽ đứt đoạn.
“Hành động!”
Lâm Hạ lao mình ra khỏi vách đá nhân tạo. Cậu lơ lửng giữa không trung, thanh kiếm trong tay vung lên những đường nét tuyệt mỹ. Diễn xuất của cậu xuất thần đến mức cả đoàn phim đều nín thở dõi theo. Nhưng ngay khi Lâm Hạ thực hiện cú xoay người để kết thúc phân đoạn, một tiếng "phựt" chói tai vang lên, át cả tiếng gió thổi.
Sợi dây cáp chính đứt lìa. Lâm Hạ mất đà, cơ thể cậu rơi tự do giữa không trung. Những tiếng la hét thất thanh vang lên khắp phim trường. Đạo diễn Vương đứng phắt dậy, gương mặt cắt không còn một giọt máu.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, một bóng đen to lớn đã lao ra từ khu vực quan sát phía trên cao. Đó là Thẩm Quân Triết. Anh đã bí mật đến trường quay vì một cảm giác bất an kỳ lạ bám lấy mình suốt cả buổi sáng. Với tốc độ và phản xạ của một người từng trải qua huấn luyện quân sự cao cấp, anh đã chụp lấy một sợi dây dự phòng bên hông vách đá, đu mình ra giữa vực sâu.
Thẩm Quân Triết bắt được tay Lâm Hạ ngay khi cậu chuẩn bị va vào gờ đá sắc nhọn. Một tiếng "uỵch" nặng nề vang lên khi cả hai đập mạnh vào vách núi, nhưng anh đã dùng cơ thể mình làm đệm đỡ, bao bọc lấy Lâm Hạ trong vòng tay vững chãi. Họ treo lơ lửng giữa không trung bằng một tay của Thẩm Quân Triết đang bám chặt vào sợi dây dự phòng, máu từ lòng bàn tay anh bắt đầu rỉ ra vì ma sát quá lớn.
“Lâm Hạ! Nhìn tôi! Em có sao không?” Giọng nói của Thẩm Quân Triết lạc đi vì lo sợ, một cảm xúc mà trước đây chưa từng hiện diện trên gương mặt băng lãnh của anh.
Lâm Hạ mở mắt, hơi thở dồn dập, cậu nhìn thấy gương mặt phóng đại của Thẩm Quân Triết đang đẫm mồ hôi và đầy vẻ lo âu. Trái tim cậu đập loạn nhịp, không phải vì cú rơi, mà vì cái ôm quá đỗi chặt chẽ này. “Tôi... tôi không sao. Anh cứu tôi?”
Hệ thống cứu hộ khẩn cấp được kích hoạt ngay lập tức để đưa hai người xuống mặt đất. Ngay khi đôi chân chạm vào cát, Thẩm Quân Triết không hề buông Lâm Hạ ra. Anh ôm chặt cậu vào lòng trước sự chứng kiến của hàng trăm nhân viên và các tay săn ảnh đang nấp gần đó. Cơn thịnh nộ bắt đầu bùng phát trong đôi mắt đen thẳm của vị bạo chúa.
“Tần Phong! Phong tỏa toàn bộ trường quay! Không một ai được phép rời đi!” Thẩm Quân Triết gầm lên, giọng nói mang theo uy áp khiến cả sa mạc như đóng băng.
Anh buông Lâm Hạ ra, ra hiệu cho các bác sĩ riêng nhanh chóng kiểm tra cho cậu, còn mình thì bước thẳng về phía bàn điều khiển kỹ thuật. Anh cầm lấy sợi dây cáp bị đứt, nhìn vào vết cắt phẳng lỳ một cách bất thường. Thẩm Quân Triết quay người lại, ánh mắt anh như hai lưỡi dao quét qua đám đông, và dừng lại ở gương mặt đang tái mét của Trình Diệc.
“Trình Diệc, có vẻ như anh rất thích những trò chơi sinh tử?” Thẩm Quân Triết chậm rãi bước tới, mỗi bước chân của anh như giẫm lên dây thần kinh của tất cả mọi người.
“Ngài Thẩm... tôi không hiểu ngài đang nói gì. Đây chỉ là một tai nạn...” Trình Diệc lắp bắp, lùi lại phía sau cho đến khi vấp phải một chiếc thùng gỗ.
Thẩm Quân Triết không nói một lời, anh đột ngột vung tay, một cú đấm cực mạnh khiến Trình Diệc văng xuống cát, máu mồm máu mũi chảy ra ròng ròng. Thẩm Quân Triết cúi xuống, túm lấy cổ áo Trình Diệc, nhấc bổng hắn lên.
“Tai nạn? Thiết bị laser cầm tay trong túi áo trái của gã nhân viên kia là tai nạn? Hay khoản nợ cá độ năm mươi triệu của hắn đã được anh hứa trả sạch cũng là tai nạn?” Thẩm Quân Triết ném Trình Diệc xuống đất như ném một bao rác. “Anh dám động vào người của tôi ngay dưới tầm mắt của tôi? Anh nghĩ Thẩm Quân Triết này là kẻ nhân từ sao?”
Tần Phong bước tới, đưa cho Thẩm Quân Triết một tập tài liệu. Anh ném thẳng nó vào mặt Trình Diệc. “Đây là lệnh thu hồi vĩnh viễn giấy phép hành nghề của anh tại Thần Đô. Toàn bộ các bộ phim anh đã đóng sẽ bị gỡ bỏ khỏi hệ thống truyền thông của Thiên Thần. Và quan trọng nhất, tôi đã nộp đơn tố cáo hành vi cố ý giết người lên sở cảnh sát. Xe cảnh sát đang ở ngoài cổng đấy.”
Trình Diệc gào khóc, bám lấy chân Thẩm Quân Triết van xin, nhưng đáp lại hắn chỉ là một cái đạp lạnh lùng. Các nhân viên an ninh lôi Trình Diệc đi trong sự kinh hãi của toàn bộ đoàn phim. Lâm Tư Nguyệt đứng gần đó, chứng kiến cảnh tượng này mà không dám thốt lên một lời, cô ta hiểu rằng nếu mình còn dám bén mảng đến gần Lâm Hạ, kết cục sẽ còn tàn khốc hơn thế.
Thẩm Quân Triết quay trở lại bên cạnh Lâm Hạ. Anh quỳ xuống bên cạnh chiếc ghế nghỉ của cậu, bàn tay run rẩy chạm nhẹ vào vết trầy xước trên má cậu.
“Tôi xin lỗi... tôi đã không bảo vệ em tốt.” Giọng anh khản đặc, chứa đựng một sự hối hận chân thật nhất mà Lâm Hạ từng nghe thấy.
Lâm Hạ nhìn anh, nhìn vào lòng bàn tay đã bị dây cáp cứa sâu đang được bác sĩ băng bó của Thẩm Quân Triết. Cậu không nói gì, chỉ đột ngột vươn tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy cổ anh, tựa đầu vào bờ vai rộng lớn đó.
“Cảm ơn anh, Quân Triết. Vì đã đến.”
Cái tên "Quân Triết" thốt ra từ miệng Lâm Hạ như một mồi lửa làm bùng cháy mọi kìm nén trong lòng Thẩm Quân Triết. Anh ôm chặt lấy cậu, mặc kệ máy quay, mặc kệ những lời bàn tán. Giữa sa mạc mô phỏng rực lửa, một sự kết nối linh hồn đã thực sự hình thành, không còn là những con chữ khô khan trên bản hợp đồng, mà là sự cam kết bằng mạng sống của một quân vương dành cho người mình yêu.
“Kể từ hôm nay, ai dám đụng đến em, kẻ đó chính là kẻ thù của Thẩm Quân Triết này.” Anh tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp không gian, như một lời thề định mệnh.
Lâm Hạ nhắm mắt lại, trong hơi ấm của Thẩm Quân Triết, cậu cảm thấy lần đầu tiên trong đời mình thực sự được bảo vệ. Cuộc trả thù vẫn còn tiếp tục, nhưng giờ đây, cậu đã có một điểm tựa vững chắc nhất Thần Đô này. Một chương mới rực rỡ và đầy quyền lực của hai người đã thực sự bắt đầu giữa lòng sa mạc khắc nghiệt.
Đêm đó, cả Thần Đô rúng động vì tin tức Trình Diệc bị bắt giữ ngay tại phim trường. Sự nghiệp của gã nam thần một thời sụp đổ chỉ sau một giờ đồng hồ. Và hình ảnh Thẩm Quân Triết liều mạng cứu Lâm Hạ đã trở thành khoảnh khắc huyền thoại, khiến tất cả mọi người đều hiểu rằng: Lâm Hạ chính là "nghịch lân" của Thẩm Quân Triết, ai chạm vào đều phải trả giá bằng cả cuộc đời.