Sau những biến cố chấn động tại sa mạc mô phỏng, cả đoàn làm phim Thiên Hà Rực Lửa được lệnh tạm nghỉ để ổn định tâm lý và thắt chặt lại các khâu an ninh. Lâm Hạ được đưa trở về biệt thự riêng của Thẩm Quân Triết tại Thần Đô trên một chuyến bay chuyên dụng. Khác với vẻ mặt lãnh đạm thường thấy, Thẩm Quân Triết suốt cả quãng đường đều ngồi sát bên cạnh cậu, bàn tay anh thủy chung bao bọc lấy bàn tay thanh mảnh của Lâm Hạ, như thể chỉ cần buông lỏng một giây, chàng trai này sẽ lại biến tan vào hư không như cơn ảo ảnh giữa sa mạc.
Trở về với không gian quen thuộc của biệt thự, không khí dường như cũng dịu lại. Thẩm Quân Triết gạt bỏ mọi lịch trình bận rộn tại tập đoàn Thiên Thần để đích thân giám sát việc chăm sóc sức khỏe cho Lâm Hạ. Những người hầu trong nhà không khỏi ngạc nhiên khi thấy vị chủ nhân vốn dĩ lạnh lùng, nghiêm cẩn của họ giờ đây lại tự tay bưng bát cháo thuốc bắc, tỉ mỉ thổi cho nguội rồi mới đưa đến bên môi Lâm Hạ. Sự sủng ái này vượt xa mọi điều khoản trong bản hợp đồng mà họ từng bí mật bàn tán.
“Tôi đã nói là tôi không sao mà, chỉ là vài vết trầy xước nhẹ thôi.” Lâm Hạ khẽ tựa lưng vào gối đầu giường, gương mặt hơi đỏ lên vì sự quan tâm quá mức của anh. “Anh còn bao nhiêu việc ở công ty, đừng vì tôi mà làm trễ nải.”
Thẩm Quân Triết đặt bát cháo xuống bàn, đôi mắt phượng trầm mặc nhìn thẳng vào cậu. “Đối với tôi, việc giữ cho em được bình an chính là thương vụ quan trọng nhất lúc này. Lâm Hạ, em không được phép coi thường tính mạng của mình thêm một lần nào nữa. Nếu hôm nay tôi không đến kịp, em có biết hậu quả sẽ thế nào không?”
Giọng nói của anh chứa đựng một chút trách móc nhưng nhiều hơn là sự run rẩy còn sót lại sau cơn sợ hãi. Lâm Hạ nhìn vào lòng bàn tay vẫn còn quấn băng trắng của anh, lòng bỗng chốc mềm nhũn. Cậu vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào những sợi băng gạc khô cứng. “Tôi xin lỗi. Sau này tôi sẽ cẩn thận hơn. Cảm ơn anh, Quân Triết.”
Sự dịu dàng bất chợt ấy khiến không khí trong phòng trở nên ám muội. Thẩm Quân Triết không rời đi, anh ngồi xuống mép giường, đưa tay vuốt ve những sợi tóc đen mềm của Lâm Hạ. “Nghỉ ngơi đi. Tối nay, tôi có một thứ muốn cho em xem. Đó là món quà bù đắp cho những gì em đã phải chịu đựng.”
Đêm Thần Đô buông xuống, mang theo hơi thở lành lạnh của gió biển thổi vào từ phía cảng. Thẩm Quân Triết đưa Lâm Hạ đến một căn phòng nằm ở tầng hầm sâu nhất của biệt thự, nơi được trang bị hệ thống nhận diện sinh trắc học và bảo mật đa lớp còn gắt gao hơn cả ngân hàng trung ương. Khi cánh cửa thép nặng nề mở ra, Lâm Hạ hoàn toàn sững sờ trước khung cảnh trước mắt.
Đó là một phòng trưng bày bí mật, lung linh dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ. Giữa phòng, trên những bệ đá cẩm thạch trắng, là hàng loạt những bộ trang sức tinh xảo, những bản vẽ thiết kế nguyên bản và hàng ngàn viên đá quý thô sơ. Trung tâm của căn phòng, nằm dưới lồng kính cường lực chống đạn, chính là viên đá chủ Blue Sapphire – linh hồn của nhà họ Lâm.
“Quân Triết... đây là...” Lâm Hạ lắp bắp, đôi mắt rưng rưng khi nhìn thấy những kỷ vật tưởng chừng đã vĩnh viễn mất đi trong tay bọn cướp đoạt.
“Tôi đã bí mật mua lại toàn bộ cổ phần và hiện vật của Blue Sapphire ngay khi chúng bị phát tán ra thị trường đen. Lâm gia chỉ là những kẻ giữ vỏ, còn ruột của nó, tôi đã thu hồi từ lâu.” Thẩm Quân Triết lấy ra một chiếc chìa khóa bằng vàng trắng được chế tác tinh vi, đặt vào tay Lâm Hạ. “Kể từ giờ, căn phòng này thuộc về em. Blue Sapphire thuộc về em. Tôi trả lại cho em danh dự và sự kiêu hãnh của một người kế thừa.”
Lâm Hạ run rẩy nắm chặt chiếc chìa khóa. Cảm giác kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt khiến cậu nhận ra đây không phải là một giấc mơ. Anh đã làm tất cả những điều này từ trước khi họ gặp nhau sao? Hay anh đã âm thầm chuẩn bị nó ngay từ khoảnh khắc cậu gửi bức thư đó đi?
“Tại sao anh lại đối xử tốt với tôi như vậy?” Lâm Hạ ngước nhìn anh, những giọt nước mắt hạnh phúc không thể kìm nén được nữa mà lăn dài trên má. “Chúng ta chỉ là hợp đồng...”
Thẩm Quân Triết bước tới, kéo cậu vào lòng, nụ hôn nhẹ nhàng rơi trên mái tóc thơm mùi nhài. “Có lẽ vì ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã không coi đó là một bản hợp đồng. Lâm Hạ, em là người duy nhất khiến tôi muốn phá bỏ mọi nguyên tắc của mình.”
Đúng lúc cảm xúc đang dâng trào nhất, điện thoại của Thẩm Quân Triết rung lên một nhịp khô khốc. Anh nhíu mày nhìn màn hình, gương mặt bỗng chốc trở nên cứng nhắc. Tần Phong đứng ngoài cửa, gương mặt hiện rõ vẻ khó xử.
“Chủ tịch, cô ấy... đã về rồi. Đang đợi ở sảnh chính.”
Lâm Hạ cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong thái độ của Thẩm Quân Triết. Cậu lùi lại một bước, trái tim bỗng thắt lại một nhịp đầy bất an. Khi họ trở lên sảnh chính, một bóng hình kiều diễm đang đứng đó. Đó là một người phụ nữ mang vẻ đẹp sang trọng, cổ điển với mái tóc xoăn sóng và khí chất của một tiểu thư khuê các thứ thiệt. Cô ta không ai khác chính là Diệp An Nhiên – con gái cả của tập đoàn tài chính Diệp thị, người từng là thanh mai trúc mã và được đồn đoán là người duy nhất từng làm rung động trái tim băng giá của Thẩm Quân Triết trước khi cô đi du học năm năm trước.
“Quân Triết, lâu quá không gặp.” Diệp An Nhiên mỉm cười, nụ cười của cô ta thanh tao và tự tin đến mức khiến bất kỳ ai cũng phải cảm thấy lép vế. “Em nghe nói anh đã đính hôn, nên phải lập tức về đây để xem ai là người tài giỏi đến mức có thể thuần phục được anh.”
Diệp An Nhiên quay sang nhìn Lâm Hạ, ánh mắt cô ta chứa đựng sự dò xét sắc lẹm ẩn sau lớp vỏ bọc lịch sự. “Ồ, đây là Lâm tiên sinh sao? Trông em ấy... thật mong manh. Quân Triết, khẩu vị của anh thay đổi nhiều thật đấy.”
Thẩm Quân Triết không tiến tới ôm xã giao, anh chỉ gật đầu lạnh lùng. “An Nhiên, cô về lúc nào cũng không báo trước. Giới thiệu với cô, đây là Lâm Hạ, vị hôn phu chính thức của tôi.”
Lâm Hạ cố gắng giữ vững sự điềm tĩnh, cậu bước lên phía trước, đưa tay ra. “Chào Diệp tiểu thư. Rất vui được gặp cô.”
Diệp An Nhiên chỉ chạm nhẹ đầu ngón tay vào tay Lâm Hạ, vẻ khinh khỉnh không hề che giấu. “Rất vui được gặp cậu. Nhưng tôi e rằng cậu sẽ phải làm quen với việc Quân Triết thường xuyên vắng nhà từ giờ trở đi. Sắp tới, Diệp thị và Thiên Thần có một dự án hợp tác chiến lược dài hơi, tôi sẽ là người trực tiếp làm việc với anh ấy.”
Không khí tại sảnh chính bỗng chốc trở nên căng thẳng tột độ. Lâm Hạ cảm thấy lồng ngực mình nghẹn đắng. Sự xuất hiện của Diệp An Nhiên như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng cậu và Thẩm Quân Triết đến với nhau chỉ bằng một mảnh giấy, còn họ – những người của tầng lớp thượng lưu thực thụ – mới có những sợi dây liên kết bền chặt về cả quá khứ lẫn lợi ích.
Thẩm Quân Triết nhận ra sự bối rối của Lâm Hạ, anh vòng tay qua vai cậu, kéo cậu sát vào lòng. “Công việc là công việc, An Nhiên. Thời gian còn lại tôi muốn dành cho vị hôn phu của mình. Nếu không có việc gì quan trọng, Tần Phong sẽ đưa cô về khách sạn.”
Diệp An Nhiên hơi sững sờ trước sự cự tuyệt phũ phàng của anh, nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, khẽ cười đầy ẩn ý. “Được thôi, hôm nay anh mệt rồi. Chúng ta sẽ nói chuyện sâu hơn tại buổi tiệc kỷ niệm của Diệp thị vào tuần sau. Lâm tiên sinh, cậu cũng nên đi cùng nhé, để xem giới thượng lưu chúng tôi thực sự vận hành như thế nào.”
Khi Diệp An Nhiên rời đi, Lâm Hạ cảm thấy toàn bộ sức lực của mình như bị rút cạn. Cậu nhẹ nhàng gỡ tay Thẩm Quân Triết ra, không nhìn anh mà bước thẳng lên lầu.
“Lâm Hạ, em đứng lại đó.” Thẩm Quân Triết gọi lớn, bước chân anh vội vã đuổi theo.
Anh bắt lấy tay cậu ở giữa cầu thang. “Em đang ghen sao? Cô ấy chỉ là một người bạn cũ, không hơn không kém.”
Lâm Hạ quay lại, đôi mắt chứa chan sự hoài nghi. “Bạn cũ? Quân Triết, anh nghĩ tôi là trẻ con sao? Ánh mắt cô ấy nhìn anh, và cách mọi người nhắc về hai người... tôi hiểu vị trí của mình ở đâu. Tôi chỉ là một quân cờ để anh đối phó với gia tộc, còn cô ấy mới là người phù hợp để đứng cạnh anh trên đỉnh cao Thần Đô này.”
“Lâm Hạ!” Thẩm Quân Triết gầm nhẹ, anh ép cậu vào thành cầu thang, đôi mắt anh rực lửa giận dữ lẫn đau đớn. “Đừng bao giờ hạ thấp bản thân mình như thế. Tôi chọn em không phải vì hợp đồng, mà vì chính là em. Diệp An Nhiên hay bất kỳ ai khác cũng không thể thay thế được vị trí của em trong lòng tôi lúc này. Em có hiểu không?”
Lâm Hạ nhìn vào đôi mắt anh, cậu thấy được sự chân thành nhưng cũng thấy được sự phức tạp của thế giới hào môn mà anh đang gánh vác. Cậu khẽ thở dài, tựa đầu vào lồng ngực anh. “Tôi sợ, Quân Triết. Tôi sợ rằng khi ánh đèn sân khấu tắt đi, khi bộ phim kết thúc, tôi sẽ lại trở về với cát bụi và anh sẽ đi về phía hào quang vốn thuộc về anh.”
Thẩm Quân Triết siết chặt vòng tay, anh thì thầm vào tai cậu. “Sẽ không bao giờ có chuyện đó. Chỉ cần tôi còn đứng ở Thần Đô này, em sẽ mãi mãi là người duy nhất đứng cạnh tôi.”
Đêm đó, Lâm Hạ nằm trong vòng tay của Thẩm Quân Triết, nhưng giấc ngủ của cậu không hề yên bình. Cậu mơ thấy mình đứng giữa một sân khấu lớn, mọi người đều vỗ tay cổ vũ Diệp An Nhiên và Thẩm Quân Triết, còn cậu chỉ là một cái bóng mờ nhạt dần tan biến vào bóng tối hậu trường.
Sự xuất hiện của Diệp An Nhiên không chỉ là một thử thách cho tình cảm của hai người, mà còn là khởi đầu cho một âm mưu mới tinh vi hơn. Ngày hôm sau, tin tức về việc tiểu thư Diệp thị trở về và hợp tác với Thẩm Quân Triết tràn ngập các mặt báo, vô tình đẩy Lâm Hạ vào thế "kẻ thứ ba" trong mắt dư luận. Những kẻ thù cũ của Lâm gia cũng bắt đầu tìm cách liên kết với Diệp An Nhiên để lật đổ Lâm Hạ một lần nữa.
Cuộc chiến tại Thần Đô giờ đây không còn là những màn "vả mặt" trực diện, mà là một ván cờ tâm lý đầy hiểm hóc. Lâm Hạ biết mình phải mạnh mẽ hơn, không chỉ để trả thù, mà để bảo vệ tình yêu vừa mới chớm nở giữa muôn vàn dối trá này.
Cậu ngồi dậy, nhìn vào chiếc chìa khóa Blue Sapphire trên bàn trang điểm. “Cha, mẹ, hãy cho con sức mạnh. Con sẽ không để bất kỳ ai cướp đi hạnh phúc mà con vừa mới tìm thấy.”
Dưới ánh trăng lạnh lẽo của Thần Đô, một biến số mang tên quá khứ đã xuất hiện, và Lâm Hạ hiểu rằng, để giữ được vị vương tử của mình, cậu phải thực sự trở thành một vị vua của chính cuộc đời mình.