MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Hôn Nhân Của Ảnh Đế.Chương 8: MÀN KỊCH TRONG SẢNH TIỆC VÀ CÚ ĐẢO CHIỀU NGOẠN MỤC

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Ảnh Đế.

Chương 8: MÀN KỊCH TRONG SẢNH TIỆC VÀ CÚ ĐẢO CHIỀU NGOẠN MỤC

2,298 từ · ~12 phút đọc

Đêm tiệc kỷ niệm của Diệp thị được tổ chức tại Dinh thự Ánh Trăng, một công trình kiến trúc mang đậm phong cách hoàng gia nằm soi bóng bên dòng sông Aetheria thơ mộng. Toàn bộ khuôn viên được thắp sáng bởi hàng vạn ngọn nến thơm và hệ thống đèn LED âm tường tỏa ra ánh sáng vàng hồng ấm áp nhưng đầy vẻ quyền uy. Những chiếc xe siêu sang nối đuôi nhau tiến vào sảnh chính, nơi thảm đỏ trải dài như một dòng thác nhung rực rỡ. Giới thượng lưu Thần Đô tối nay đều tề tựu đông đủ, không chỉ để chúc mừng sự trở về của đại tiểu thư Diệp An Nhiên, mà còn để ngầm quan sát cuộc đối đầu giữa "người cũ" và "người mới" của bạo chúa truyền thông Thẩm Quân Triết.

Lâm Hạ bước xuống từ xe, cậu chọn cho mình một bộ âu phục lụa màu xanh thiên thanh, cổ áo đứng được thêu chìm những họa tiết sóng nước vô cùng tinh tế. Điểm nhấn duy nhất trên người cậu chính là chiếc ghim cài áo bằng Sapphire nguyên bản mà Thẩm Quân Triết đã trao chìa khóa kho báu hôm trước. Sự thanh thoát, thanh tao của cậu giữa một rừng váy áo sặc sỡ và trang sức lấp lánh lại giống như một làn gió mát lành, khiến người ta không thể không chú ý.

Thẩm Quân Triết mặc một bộ vest đen tuyền, vóc dáng cao lớn vững chãi đứng bên cạnh Lâm Hạ. Anh không ngần ngại vòng tay ôm lấy eo cậu, một cử chỉ mang tính tuyên bố chủ quyền mạnh mẽ khiến những lời xì xào bàn tán của các vị khách xung quanh giảm đi phân nửa.

“Đừng lo lắng, có tôi ở đây.” Thẩm Quân Triết khẽ nói, hơi thở anh vương trên vành tai Lâm Hạ, mang theo sự trấn an tuyệt đối.

Lâm Hạ mỉm cười nhẹ nhàng, đôi mắt cậu lấp lánh sự tự tin đã được tôi luyện qua giông bão. “Tôi không lo lắng. Tôi chỉ đang chờ xem Diệp tiểu thư chuẩn bị màn kịch gì cho chúng ta thôi.”

Vừa bước vào sảnh tiệc, Diệp An Nhiên đã tiến tới với bộ váy dạ hội màu vàng kim lộng lẫy, khí chất áp đảo. Cô ta cầm hai ly rượu vang, mỉm cười đưa cho Thẩm Quân Triết và Lâm Hạ.

“Quân Triết, Lâm tiên sinh, hai người đến thật đúng lúc. Hôm nay nhân dịp kỷ niệm của gia tộc, cha tôi có trưng bày một món bảo vật mà ông ấy vô cùng tâm đắc. Đó là chiếc bình ngọc cổ thời kỳ tiền văn minh Aetheria, vốn là quà tặng của hoàng gia dành cho tổ tiên Diệp thị. Mời hai người qua xem thử.”

Dưới sự dẫn dắt của Diệp An Nhiên, một nhóm đông các vị khách máu mặt bắt đầu vây quanh chiếc bệ đá trưng bày ở giữa sảnh. Trên đó là một chiếc bình bằng bạch ngọc tinh xảo, tỏa ra hơi lạnh dịu nhẹ và vẻ đẹp cổ kính không tì vết. Mọi người đều trầm trồ khen ngợi giá trị liên thành của món đồ cổ này.

“Lâm tiên sinh, nghe nói cậu có kiến thức rất sâu sắc về đá quý và vật liệu cổ. Cậu thấy chiếc bình này thế nào?” Diệp An Nhiên đột ngột quay sang hỏi Lâm Hạ, ánh mắt cô ta lộ rõ vẻ thách thức.

Lâm Hạ bước tới gần, cậu quan sát kỹ những đường vân trên mặt ngọc. Tuy nhiên, khi cậu vừa hơi cúi người xuống để nhìn kỹ hơn phần đáy bình, Diệp An Nhiên bỗng nhiên "vô tình" trượt chân, cơ thể cô ta va mạnh vào Lâm Hạ, đẩy cậu về phía bệ đá. Theo bản năng, Lâm Hạ giơ tay ra để giữ thăng bằng, nhưng đúng lúc đó, chiếc bình ngọc bỗng nhiên đổ sụp xuống sàn đá cẩm thạch, vỡ tan thành nghìn mảnh với một tiếng động chói tai.

Cả sảnh tiệc im bặt trong sững sờ. Gương mặt Diệp An Nhiên lập tức biến đổi, cô ta ôm miệng thảng thốt, nước mắt bắt đầu rơi lã chã.

“Trời ơi! Lâm tiên sinh... sao cậu lại quá tay như vậy? Đây là món đồ gia bảo quý giá nhất của cha tôi, nó là vô giá! Tôi biết cậu không thích tôi, nhưng chiếc bình này không có tội...”

Những tiếng xì rào bắt đầu bùng nổ dữ dội. Những ánh mắt chỉ trích, khinh miệt đổ dồn về phía Lâm Hạ.

“Đúng là xuất thân thấp kém, đến cái bình cổ cũng không biết trân trọng.” Một vị phu nhân lên tiếng mỉa mai.

“Cậu ta chắc chắn là cố ý phá hoại để làm nhục Diệp tiểu thư đây mà.” Một kẻ khác phụ họa.

Thẩm Quân Triết bước tới, che chắn phía trước Lâm Hạ, đôi mắt anh tối sầm lại vì giận dữ. Anh nhìn vào đống đổ nát trên sàn, rồi nhìn sang Diệp An Nhiên đang khóc lóc thảm thiết.

“An Nhiên, cô nói Lâm Hạ làm vỡ nó?” Thẩm Quân Triết hỏi, giọng nói lạnh lùng đến mức khiến người ta rùng mình.

“Chính mắt em thấy cậu ấy đẩy chiếc bình!” Diệp An Nhiên vừa nấc vừa nói. “Mọi người ở đây đều thấy cậu ấy tiến tới quá gần và chiếc bình đổ xuống ngay khi tay cậu ấy chạm vào.”

Lâm Hạ lúc này mới từ từ đứng thẳng dậy. Cậu không hề bối rối, cũng không hề sợ hãi. Cậu nhìn đống mảnh vỡ dưới chân, rồi đột ngột ngồi xuống, nhặt một mảnh sứ nhỏ lên. Một nụ cười lạnh lùng hiện trên môi cậu.

“Diệp tiểu thư, cô nói chiếc bình này là bảo vật gia truyền từ thời kỳ tiền văn minh?” Lâm Hạ đứng dậy, tay cầm mảnh vỡ giơ cao trước mặt mọi người.

“Đúng vậy! Cậu có đền mạng cũng không trả nổi giá trị của nó đâu!” Diệp An Nhiên quát lên.

Lâm Hạ thong thả lắc đầu, giọng nói thanh thoát vang vọng khắp sảnh tiệc. “Vậy thì thật đáng tiếc. Bởi vì theo kiến thức về khoáng vật học mà tôi được học từ nhỏ, ngọc bích thời tiền văn minh được hình thành trong điều kiện áp suất cực cao, lõi của nó sẽ mang sắc xanh lá mờ. Nhưng mảnh vỡ này... nhìn xem, bên trong nó lại có những bong bóng khí li ti.”

Cậu bước tới bàn tiệc, cầm lấy một chiếc đèn laser của một vị khách chuyên sưu tầm đồ cổ gần đó, chiếu thẳng vào mảnh vỡ. Ánh sáng xuyên qua mảnh ngọc một cách dễ dàng, lộ rõ những kết cấu nhân tạo bên trong.

“Đây không phải là bạch ngọc cổ. Đây là loại nhựa cao phân tử được ép chân không và phủ một lớp bột đá mỏng lên bề mặt để tạo cảm giác lạnh. Công nghệ này chỉ mới xuất hiện ở Thần Đô khoảng mười năm trở lại đây. Diệp tiểu thư, chẳng lẽ bảo vật gia truyền của Diệp thị lại là một món hàng thủ công mỹ nghệ hiện đại sao?”

Sự im lặng bao trùm lần thứ hai, nhưng lần này là sự im lặng của sự kinh ngạc dành cho sự sắc sảo của Lâm Hạ. Diệp An Nhiên cứng đờ người, gương mặt cô ta chuyển từ đỏ sang trắng rồi xám ngoét.

“Mày... mày nói láo! Mày đang cố tình đổi trắng thay đen!”

“Tôi nói láo hay không, ở đây có rất nhiều chuyên gia giám định. Mời họ kiểm tra là biết ngay.” Lâm Hạ thản nhiên ném mảnh vỡ xuống đống đổ nát. “Hơn nữa, nếu mọi người xem lại camera an ninh, sẽ thấy gót giày của Diệp tiểu thư đã cố ý vướng vào thảm để tạo ra cú ngã đó. Một màn kịch quá lỗi thời, Diệp tiểu thư ạ.”

Lúc này, Thẩm Quân Triết bước lên phía trước. Anh không nhìn Diệp An Nhiên lấy một cái, mà quay sang nói với toàn bộ khách mời bằng tông giọng đầy quyền uy của một vị quân vương.

“Hôm nay tôi đến đây với tư cách là vị hôn phu của Lâm Hạ để chúc mừng Diệp thị. Nhưng tôi không ngờ Diệp tiểu thư lại dùng một món đồ giả để vu khống người của tôi. Đây không chỉ là sự xúc phạm đối với cá nhân Lâm Hạ, mà là sự xúc phạm đối với danh dự của tập đoàn Thiên Thần.”

Anh quay sang nhìn Diệp An Nhiên, ánh mắt rực lửa. “Diệp An Nhiên, nếu cô không lập tức xin lỗi Lâm Hạ một cách công khai, dự án hợp tác khai thác mỏ đá quý tại phía Bắc giữa Thiên Thần và Diệp thị sẽ chính thức bị hủy bỏ ngay từ giây phút này. Tôi không hợp tác với những kẻ dùng thủ đoạn hèn hạ để bù đắp cho sự thất bại trong tình cảm của mình.”

Lời tuyên bố của Thẩm Quân Triết như một tia sét đánh xuống giữa sảnh tiệc. Cha của Diệp An Nhiên – chủ tịch Diệp – hớt hải chạy ra, gương mặt đầy vẻ hoảng hốt. Hợp tác với Thiên Thần là huyết mạch của Diệp thị trong năm nay, nếu bị hủy bỏ, họ sẽ thiệt hại hàng tỷ đô la.

“Quân Triết! Con bớt giận! Con gái ta chỉ là... chỉ là vô ý thôi! An Nhiên, mau xin lỗi Lâm tiên sinh ngay!” Ông Diệp quát lớn, đẩy con gái mình về phía trước.

Diệp An Nhiên nhìn cha mình, nhìn hàng trăm ánh mắt đang mỉa mai, khinh bỉ của giới thượng lưu, và nhìn thấy vẻ mặt thản nhiên đầy kiêu ngạo của Lâm Hạ. Cô ta uất ức đến mức muốn ngất đi, nhưng trước áp lực quá lớn từ Thẩm Quân Triết, cô ta buộc phải cúi đầu, giọng nói lí nhí như muỗi kêu.

“Tôi... tôi xin lỗi Lâm tiên sinh. Là do tôi... nhìn nhầm.”

“Lớn hơn chút nữa đi Diệp tiểu thư. Tôi không nghe rõ.” Lâm Hạ khoanh tay trước ngực, giọng điệu đầy vẻ trêu ngươi nhưng vô cùng tao nhã.

“Tôi xin lỗi!” Diệp An Nhiên hét lên một tiếng rồi ôm mặt chạy thẳng ra khỏi sảnh tiệc trong sự nhục nhã tột cùng.

Lâm Hạ lúc này mới mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như đóa hoa nhài nở rộ giữa đêm đông. Cậu quay sang nhìn Thẩm Quân Triết, thấy anh cũng đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy tự hào và một chút chiếm hữu không giấu diếm.

“Hài lòng chưa, phu nhân của tôi?” Thẩm Quân Triết khẽ hỏi, tay anh nắm chặt lấy tay cậu.

“Rất hài lòng. Cảm ơn anh đã phối hợp diễn kịch.” Lâm Hạ thì thầm.

“Tôi không diễn kịch. Tôi đang bảo vệ thứ quý giá nhất của đời mình.” Thẩm Quân Triết cúi xuống, hôn nhẹ lên mu bàn tay cậu trước sự chứng kiến của tất cả mọi người. Hành động này chính thức đặt dấu chấm hết cho mọi nghi ngờ về vị thế của Lâm Hạ. Kể từ đêm nay, cả Thần Đô đều biết rằng, đụng vào Lâm Hạ chính là tự tìm đường chết.

Họ cùng nhau rời khỏi dinh thự Diệp thị khi buổi tiệc vẫn chưa kết thúc. Trên xe trở về, Lâm Hạ tựa đầu vào vai Thẩm Quân Triết, cảm thấy một sự bình yên chưa từng có.

“Quân Triết, anh thật sự sẽ hủy dự án với Diệp thị sao? Đó là một dự án lớn mà.”

“Mất một dự án có thể kiếm lại cái khác. Nhưng nếu để em chịu uất ức, tôi sẽ không tha thứ cho chính mình.” Thẩm Quân Triết ôm chặt cậu vào lòng. “Lâm Hạ, em phải nhớ kỹ, ở Thần Đô này, em có quyền kiêu ngạo, có quyền ngang ngược, bởi vì sau lưng em luôn có Thẩm Quân Triết này chống đỡ.”

Lâm Hạ nhắm mắt lại, trong lòng tràn ngập cảm xúc ấm áp. Cậu biết cuộc chiến hào môn vẫn còn rất dài, Diệp An Nhiên chắc chắn sẽ không dừng lại ở đây, và những kẻ thù khác vẫn đang ẩn nấp trong bóng tối. Nhưng lúc này, cậu không còn sợ hãi nữa. Cậu đã có một vương quốc cho riêng mình, và một vị vua luôn sẵn sàng vì cậu mà san bằng tất cả.

Sáng hôm sau, tin tức về "Bình ngọc giả và lời xin lỗi của tiểu thư Diệp thị" tràn ngập khắp các mặt báo, biến Lâm Hạ thành một biểu tượng của sự thông minh và bản lĩnh trong giới thượng lưu. Địa vị của cậu được củng cố vững chắc, và bộ phim Thiên Hà Rực Lửa cũng theo đó mà nhận được sự chú ý chưa từng có.

Tuy nhiên, trong một căn phòng tối tại khách sạn trung tâm, Diệp An Nhiên đang cầm trên tay một xấp tài liệu mật về quá khứ của Lâm Hạ tại trại trẻ mồ côi trước khi được nhà họ Lâm nhận nuôi. Một nụ cười độc ác hiện trên môi cô ta.

“Lâm Hạ, để xem anh sẽ đối diện thế nào với bí mật về thân thế thực sự của mình. Thẩm Quân Triết sẽ phản ứng ra sao khi biết anh không phải là giọt máu nhà họ Lâm, mà chỉ là một kẻ lừa đảo hạng sang?”

Cơn bão mới đã bắt đầu hình thành, và lần này, nó nhắm thẳng vào nguồn gốc cốt lõi của Lâm Hạ. Nhưng giữa giông tố, tình yêu của hai người dường như cũng đang dần trở nên sâu đậm hơn, sẵn sàng đương đầu với mọi thử thách của số phận.