MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Hôn Nhân Của Ảnh Đế.Chương 9: CƠN GHEN CỦA BẠO CHÚA VÀ BẢN CHIẾN THƯ TỪ QUÁ KHỨ

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Ảnh Đế.

Chương 9: CƠN GHEN CỦA BẠO CHÚA VÀ BẢN CHIẾN THƯ TỪ QUÁ KHỨ

2,297 từ · ~12 phút đọc

Thần Đô bước vào những ngày giao mùa, không khí trở nên ẩm ướt và se lạnh, bao phủ lấy những tòa cao ốc bằng một lớp sương mù bảng lảng. Trên phim trường của Thiên Hà Rực Lửa, không khí làm việc vẫn vô cùng khẩn trương. Sau sự sụp đổ của Trình Diệc, đoàn phim đã chào đón một nam thứ mới, đó là Lục Tư Thành – một diễn viên trẻ triển vọng với vẻ ngoài lãng tử và ánh mắt biết nói. Trái ngược với sự thâm hiểm của Trình Diệc, Lục Tư Thành mang lại một luồng sinh khí mới, nhưng cũng chính sự tương tác quá mức ăn ý giữa anh và Lâm Hạ đã vô tình châm ngòi cho một cơn sóng ngầm khác tại biệt thự nhà họ Thẩm.

Hôm nay là phân đoạn cao trào về mặt cảm xúc khi nhân vật của Lâm Hạ chia tay người bạn chiến đấu trung thành nhất để bước vào trận chiến cuối cùng. Dưới ánh đèn phim trường rực rỡ, Lâm Hạ nhập vai đến mức từng giọt nước mắt rơi xuống đều mang theo nỗi đau xé lòng. Lục Tư Thành trong vai nam thứ đã nắm lấy tay Lâm Hạ, một hành động bột phát ngoài kịch bản để an ủi, tạo nên một khung cảnh vô cùng tình tứ và cảm động. Cả đoàn phim nín thở dõi theo, đạo diễn Vương Minh gật đầu lia lịa vì sự thăng hoa của hai diễn viên.

Tuy nhiên, sự yên lặng ấy bị phá vỡ bởi tiếng giày da gõ xuống sàn gạch lạnh lẽo. Một bóng hình cao lớn, tỏa ra áp lực kinh người bước vào khu vực trung tâm. Thẩm Quân Triết, trong bộ âu phục đen may đo thủ công, đứng tựa lưng vào một cột đèn, đôi mắt phượng nheo lại đầy nguy hiểm khi nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm chặt của Lục Tư Thành và Lâm Hạ.

"Cắt!" Đạo diễn Vương hô lớn, nhưng giọng ông hơi run khi nhận ra vị chủ đầu tư quyền lực nhất đang có mặt.

Lâm Hạ thoát vai, cậu đưa tay lau nước mắt và quay lại, bắt gặp ánh nhìn như muốn thiêu cháy vạn vật của Thẩm Quân Triết. Cậu không nhịn được mà khẽ mỉm cười. Kể từ sau đêm tiệc tại Diệp gia, Thẩm Quân Triết bỗng nhiên trở nên "quan tâm" đến công việc của cậu một cách bất thường. Anh thường xuyên xuất hiện đột ngột vào những cảnh quay có sự đụng chạm hình thể, mặc dù công việc tại tập đoàn Thiên Thần luôn ngập đầu.

"Ngài Thẩm lại có thời gian rảnh để vi hành sao?" Lâm Hạ bước tới, giọng nói mang theo chút trêu chọc nhẹ nhàng.

Thẩm Quân Triết không đáp lời ngay, anh lấy một chiếc khăn tay từ túi áo, thong thả lau đi vệt nước mắt còn sót lại trên má Lâm Hạ, hành động vừa dịu dàng vừa mang tính chiếm hữu cực cao trước mặt bao nhiêu người. "Tôi đến để xem diễn viên của mình có bị người khác 'lợi dụng' để ăn bớt cảnh quay hay không."

Lục Tư Thành đứng gần đó cảm thấy sống lưng lạnh toát, anh vội vàng cúi chào rồi rút lui vào phòng chờ. Cả đoàn phim đều nín cười, ai cũng nhận ra bạo chúa Thần Đô đang ghen, một cơn ghen vừa bá đạo vừa có chút... đáng yêu theo cách rất riêng.

Thẩm Quân Triết kéo Lâm Hạ vào khu vực nghỉ ngơi riêng biệt, nơi Tần Phong đã chuẩn bị sẵn trà nóng và điểm tâm cao cấp. Anh đẩy một tách trà về phía cậu, giọng điệu vẫn chưa hết hậm hực: "Lần sau những cảnh nắm tay nắm chân thế này, em có thể yêu cầu dùng diễn viên đóng thế tay."

Lâm Hạ phì cười, cậu đặt tay mình lên mu bàn tay đang siết chặt của anh. "Quân Triết, đó là nghệ thuật. Anh đừng có vô lý như vậy chứ. Chẳng lẽ anh định cấm tôi đóng phim luôn sao?"

Thẩm Quân Triết im lặng một lúc, rồi đột nhiên xoay tay lại, nắm lấy bàn tay cậu thật chặt. "Nếu có thể, tôi thực sự muốn giấu em vào biệt thự, không cho bất kỳ ai nhìn thấy. Ánh mắt của cậu ta nhìn em không chỉ đơn thuần là diễn kịch đâu, Lâm Hạ."

Sự chiếm hữu của Thẩm Quân Triết khiến trái tim Lâm Hạ đập loạn nhịp. Cậu nhận ra người đàn ông này đang thực sự rơi vào lưới tình do chính mình dệt nên, và bản thân cậu cũng không ngoại lệ. Tuy nhiên, niềm vui ấy chưa kéo dài được bao lâu thì Tần Phong bước vào, gương mặt hiện rõ vẻ nghiêm trọng. Anh đặt lên bàn một chiếc máy tính bảng đang hiển thị tiêu đề báo lá cải giật gân nhất trong giờ qua.

"Chủ tịch, Lâm tiên sinh, có chuyện rồi. Diệp An Nhiên đã tung ra một đòn cực kỳ bẩn."

Lâm Hạ nhìn vào màn hình. Tiêu đề đập vào mắt cậu như một nhát dao: "Sự thật về Ảnh đế giả danh: Lâm Hạ không phải dòng máu họ Lâm, chỉ là một đứa trẻ mồ côi được nhặt về để làm bình phong cho các giao dịch ngầm!"

Bên dưới bài viết là hình ảnh chứng minh thư gốc của cậu tại một trại trẻ mồ côi vùng biên giới, cùng với những lời lẽ thóa mạ rằng cậu đã lừa gạt Thẩm Quân Triết và toàn bộ giới hào môn bằng một thân phận giả. Bài viết còn ám chỉ rằng cha mẹ quá cố của cậu thật ra chẳng để lại gì, và toàn bộ câu chuyện về Blue Sapphire chỉ là một vở kịch do Lâm Hạ dựng lên để đào mỏ.

Gương mặt Lâm Hạ bỗng chốc tái nhợt. Cậu biết mình là con nuôi, cha mẹ đã nói cho cậu biết điều đó từ khi cậu mười tuổi, nhưng họ luôn yêu thương cậu hơn cả con ruột, và di chúc của cha cậu là hoàn toàn hợp pháp. Nhưng trong thế giới hào môn coi trọng huyết thống này, việc không phải con ruột là một đòn chí mạng có thể hủy hoại mọi danh dự của một người.

Ngay lúc đó, điện thoại của Lâm Hạ rung lên liên tục. Là những kẻ còn lại của Lâm gia – những người chú, người bác đang bị điều tra – nay lại thấy được phao cứu sinh. Họ nhắn tin đe dọa, đòi cậu phải rút đơn tố cáo và đưa cho họ một khoản tiền khổng lồ, nếu không họ sẽ cùng Diệp An Nhiên ra tòa để tước bỏ quyền thừa kế của cậu dựa trên yếu tố huyết thống.

"Lâm Hạ, em nhìn tôi." Giọng nói của Thẩm Quân Triết vang lên, vững chãi như một ngọn núi giữa cơn bão.

Lâm Hạ ngẩng đầu lên, đôi mắt nhạt nhòa sự lo âu. "Họ nói đúng, tôi không phải con ruột của họ. Quân Triết, nếu sự thật này bị phơi bày, Blue Sapphire sẽ bị tước đoạt, danh tiếng của anh cũng sẽ bị ảnh hưởng..."

Thẩm Quân Triết đứng dậy, bước tới ôm trọn lấy cậu vào lòng. Anh không hề tỏ ra ngạc nhiên hay ghê tởm, mà chỉ có một sự lạnh lùng đến tột độ dành cho những kẻ đứng sau màn kịch này. "Em nghĩ tôi là hạng người chỉ quan tâm đến vài giọt máu trong người em sao? Lâm Hạ, tôi đã nói rồi, tôi chọn em vì chính em. Còn về thân phận của em... Diệp An Nhiên đã quá tự đắc khi nghĩ rằng cô ta nắm giữ được toàn bộ bí mật của Thần Đô."

Anh quay sang Tần Phong, ra lệnh bằng một giọng nói mang theo âm hưởng của cuộc tàn sát: "Chuẩn bị một buổi họp báo khẩn cấp tại sảnh chính Thiên Thần vào tối nay. Và hãy mời cả Diệp An Nhiên cùng những kẻ họ Lâm đang muốn tống tiền kia đến dự. Tôi sẽ cho họ thấy, cái gì mới thực sự là sự thật chấn động."

Tối hôm đó, sảnh lớn của tập đoàn Thiên Thần chật kín người. Diệp An Nhiên xuất hiện với vẻ ngoài đắc thắng, cô ta tin rằng lần này Lâm Hạ sẽ không thể trở mình. Những người họ Lâm cũng có mặt, gương mặt tham lam hiện rõ sự đắc ý.

Khi Thẩm Quân Triết dẫn Lâm Hạ bước ra, cả hội trường ồn ào những câu hỏi chỉ trích. Diệp An Nhiên đứng dậy, mỉa mai nói: "Quân Triết, anh vẫn còn định bảo vệ một kẻ lừa đảo không rõ nguồn gốc này sao? Anh không sợ tổ tiên nhà họ Thẩm hổ thẹn à?"

Thẩm Quân Triết bước lên bục phát biểu, anh không nhìn Diệp An Nhiên, mà ra hiệu cho màn hình lớn hiển thị một bộ hồ sơ tuyệt mật có dấu của Bộ Ngoại giao và một gia tộc quyền lực tại nước ngoài mà ngay cả Thẩm gia cũng phải kiêng nể.

"Các người nói Lâm Hạ là đứa trẻ mồ côi vô danh?" Thẩm Quân Triết nhếch môi cười, nụ cười đầy sự khinh bỉ. "Đúng, em ấy được nhà họ Lâm nhận nuôi. Nhưng các người có biết tại sao một gia đình danh giá như nhà họ Lâm lại phải nhận nuôi em ấy một cách bí mật và bảo vệ em ấy bằng mọi giá không?"

Anh lướt ngón tay, một tấm bản đồ và gia phả của dòng họ Regency – một hoàng gia không ngai tại châu Âu chuyên về khai thác kim cương – hiện ra. "Mười lăm năm trước, một vụ ám sát chính trị đã khiến người thừa kế duy nhất của dòng họ Regency bị thất lạc tại vùng biên giới. Nhà họ Lâm đã nhận được ủy thác để bảo vệ đứa trẻ đó. Lâm Hạ không phải là kẻ ăn bám nhà họ Lâm, trái lại, Blue Sapphire thực chất chỉ là một phần nhỏ trong khối tài sản khổng lồ mà dòng họ Regency đã bí mật chuyển cho nhà họ Lâm để làm chi phí nuôi dưỡng và bảo vệ em ấy."

Cả hội trường im phăng phắc như rơi vào một hố đen không đáy. Lâm Hạ đứng bên cạnh cũng sững sờ, cậu nhìn Thẩm Quân Triết với đôi mắt không tin nổi. Cậu chưa bao giờ nghe cha mẹ nhắc đến chuyện này.

"Nói cách khác," Thẩm Quân Triết bước tới trước mặt Diệp An Nhiên, từng lời nói như một cái tát mạnh mẽ, "Lâm Hạ có thân phận cao quý hơn bất kỳ ai ngồi ở đây, kể cả cô, Diệp tiểu thư. Cô nói em ấy lừa đảo? Cô có biết việc xúc phạm một thành viên của Regency sẽ dẫn đến hậu quả kinh tế toàn cầu thế nào không?"

Diệp An Nhiên ngã quỵ xuống ghế, những kẻ họ Lâm cũng run rẩy không đứng vững. Họ vốn tưởng mình đang bắt nạt một con thỏ, hóa ra lại đang trêu chọc một con rồng đang ngủ yên dưới sự bảo vệ của một con ác quỷ.

Thẩm Quân Triết quay lại nhìn Lâm Hạ, ánh mắt anh bỗng trở nên vô cùng dịu dàng. Anh lấy ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một chiếc nhẫn mang phù hiệu của dòng họ Regency mà anh đã âm thầm liên lạc và xác minh suốt thời gian qua. Anh quỳ một gối xuống, ngay trước ống kính của hàng trăm đài truyền hình.

"Lâm Hạ, em không cần phải là người họ Lâm mới có được sự kiêu hãnh. Em là chính em, và em là người mà tôi trân trọng nhất. Em có đồng ý để tôi cùng em gánh vác cả quá khứ lộng lẫy lẫn tương lai rực rỡ này không?"

Lâm Hạ bật khóc, những giọt nước mắt của sự giải thoát và hạnh phúc. Cậu gật đầu, để Thẩm Quân Triết lồng chiếc nhẫn vào tay mình. Tiếng vỗ tay vang dội khắp khán phòng, nhưng trong tai cậu chỉ còn lại nhịp tim mạnh mẽ của người đàn ông trước mặt.

Cú "vả mặt" này không chỉ tiêu diệt hoàn toàn uy tín của Diệp An Nhiên mà còn khiến Lâm gia vĩnh viễn không dám tơ tưởng đến việc tống tiền cậu. Sự thật về thân thế của Lâm Hạ đã biến cậu từ một "tiểu minh tinh" trở thành "vương tử" thực thụ của giới giải trí Thần Đô.

Khi buổi họp báo kết thúc, trong chiếc xe trở về biệt thự, Lâm Hạ tựa đầu vào vai Thẩm Quân Triết, khẽ hỏi: "Anh biết chuyện này từ bao giờ?"

"Từ lúc tôi nhìn thấy chiếc vòng cổ em đeo khi còn nhỏ trong tấm ảnh cũ. Đó không phải là đồ của nhà họ Lâm." Thẩm Quân Triết hôn nhẹ lên trán cậu. "Tôi đã hứa sẽ cho em cả thế giới, và thế giới đó vốn dĩ đã thuộc về em rồi."

Lâm Hạ nhắm mắt lại, cảm thấy cuộc đời mình như một bộ phim đầy những nút thắt khó lường. Nhưng cậu biết, dù cậu là ai, là đứa trẻ mồ côi hay là người thừa kế hoàng gia, thì bến đỗ cuối cùng và duy nhất của cậu vẫn là vòng tay của người đàn ông này.

Trận chiến hào môn đã bước sang một trang mới, rực rỡ và quyền lực hơn bao giờ hết. Và dưới ánh đèn sân khấu của sự thật, tình yêu của họ đã chính thức trở thành một huyền thoại của Thần Đô.