MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Hôn Nhân Của Ảnh Đế.Chương 10: LỜI THỀ TRÊN BIỂN CẢ VÀ BÓNG TỐI SAU VINH QUANG

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Ảnh Đế.

Chương 10: LỜI THỀ TRÊN BIỂN CẢ VÀ BÓNG TỐI SAU VINH QUANG

2,015 từ · ~11 phút đọc

Thần Đô rúng động sau đêm họp báo định mệnh ấy. Cái tên Lâm Hạ giờ đây không còn gắn liền với những từ ngữ như bình hoa hay kẻ bám đuôi hào môn, mà được phủ lên một lớp hào quang rực rỡ của dòng tộc Regency – một đế chế kim cương lâu đời tại châu Âu. Sự thật về thân thế hoàng gia của cậu giống như một cơn địa chấn san phẳng mọi lời gièm pha, biến những kẻ từng sỉ nhục cậu trở thành những chú hề lố bịch nhất trong mắt công chúng. Nhưng giữa những lời tán tụng xa hoa ấy, có một người lại đang chìm trong những cơn sóng lòng đầy bất an.

Thẩm Quân Triết đứng bên cửa sổ sát đất của văn phòng làm việc tại tầng 88, đôi mắt trầm mặc nhìn về phía bến cảng nơi chiếc du thuyền vạn tấn của anh đang neo đậu. Anh đã từng tự tin rằng mình có thể dùng quyền lực và tiền bạc để giữ chặt Lâm Hạ bên mình, nhưng giờ đây, khi thân thế của cậu được phơi bày, anh nhận ra mình đang phải đối mặt với một đối thủ lớn hơn nhiều: đó là nguồn gốc và định mệnh của chính cậu. Những bức thư chuyển phát nhanh từ nước ngoài, những cuộc gọi từ các vị luật sư danh tiếng của dòng tộc Regency liên tục gửi đến, tất cả đều mang một thông điệp duy nhất: Đưa người thừa kế trở về nơi cậu ấy thuộc về.

"Chủ tịch, hành trình tối nay đã được chuẩn bị xong. Toàn bộ vùng biển quanh du thuyền đã được phong tỏa." Tần Phong bước vào, giọng nói có chút ngập ngừng. "Nhưng... có một người tự xưng là quản gia cấp cao của Regency đang đứng đợi ở sảnh. Ông ấy nói muốn gặp Lâm tiên sinh ngay lập tức."

Đôi lông mày của Thẩm Quân Triết nhíu chặt lại, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo thấu xương. "Nói ông ta đợi. Tối nay là thời gian của tôi và Lâm Hạ. Không ai được phép can thiệp."

Tại biệt thự, Lâm Hạ đang đứng trước tấm gương lớn trong phòng thay đồ. Cậu nhìn chiếc nhẫn có phù hiệu Regency trên ngón tay mình, cảm giác vừa xa lạ vừa nặng nề. Cậu chưa kịp tiêu hóa hết sự thật rằng mình là một vương tử thất lạc, thì đã bị bủa vây bởi hàng ngàn áp lực mới. Cánh cửa phòng nhẹ nhàng mở ra, Thẩm Quân Triết bước vào, vòng tay qua eo cậu từ phía sau, vùi đầu vào hõm cổ cậu, tham lam hít hà mùi hương hoa nhài quen thuộc.

"Em có hối hận không? Vì tôi đã khơi gợi lại cái thân thế phức tạp này?" Giọng anh trầm khàn, mang theo một chút yếu đuối hiếm thấy.

Lâm Hạ xoay người lại, đưa tay vuốt ve gương mặt góc cạnh của người đàn ông đã luôn đứng trước mũi chịu sào vì mình. Cậu nhìn thấy sự lo âu trong mắt anh, và trái tim cậu khẽ thắt lại. "Tại sao phải hối hận? Nếu không có anh, tôi sẽ mãi mãi là một đứa trẻ mồ côi không biết nguồn cội. Quân Triết, dù tôi là ai, tôi vẫn là người đã ký bản hợp đồng đó với anh."

Thẩm Quân Triết không nói gì, anh đột ngột bế bổng cậu lên, sải bước ra phía bãi đáp trực thăng. "Đêm nay, hãy quên hết tất cả đi. Chỉ có tôi và em thôi."

Chiếc du thuyền "Vương Miện Biển Cả" rẽ sóng ra khơi dưới bầu trời đêm đầy sao. Giữa đại dương mênh mông, ánh đèn vàng từ du thuyền hắt xuống mặt nước tạo nên những dải lụa lấp lánh. Trên boong tàu chỉ có hai người, cùng một bàn tiệc tối lãng mạn với rượu vang lâu năm và tiếng nhạc violin dìu dặt. Thẩm Quân Triết tối nay dịu dàng đến lạ kỳ, anh không còn vẻ bá đạo của một vị chủ tịch, mà chỉ như một người đàn ông đang cố gắng giữ lấy báu vật duy nhất của mình.

Họ cùng nhau khiêu vũ dưới ánh trăng. Lâm Hạ tựa đầu vào lồng ngực vững chãi của anh, nghe nhịp tim đều đặn của người đàn ông này. Cậu cảm thấy mình như một con thuyền sau bao ngày giông bão cuối cùng cũng tìm được bến đỗ bình yên.

"Lâm Hạ, em có biết không? Đêm đầu tiên gặp em, tôi đã nghĩ em chỉ là một quân cờ thú vị." Thẩm Quân Triết thì thầm, nụ hôn của anh rơi xuống mái tóc cậu. "Nhưng giờ đây, tôi nhận ra chính mình mới là kẻ bị em chiếu tướng. Tôi không thể tưởng tượng nổi một ngày nào đó thức dậy mà không thấy em bên cạnh."

Lâm Hạ ngước nhìn anh, đôi mắt phượng tràn đầy tình cảm chân thật nhất. Cậu chủ động nhón chân, đặt một nụ hôn lên môi anh. Nụ hôn ban đầu nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng nhanh chóng trở nên mãnh liệt và đầy khao khát. Thẩm Quân Triết đáp lại một cách cuồng nhiệt, anh bế cậu vào căn phòng tổng thống sang trọng trên tàu.

Trong không gian chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào và tiếng hơi thở dồn dập, họ hòa quyện vào nhau. Không còn rào cản của hợp đồng, không còn bóng ma của quá khứ hay áp lực của thân thế, chỉ có hai linh hồn đang khát khao sự thuộc về. Thẩm Quân Triết chiếm hữu cậu một cách dịu dàng nhưng đầy kiên quyết, như thể muốn khảm sâu hình bóng của mình vào từng tế bào của Lâm Hạ. Đêm đó, giữa đại dương bao la, Lâm Hạ đã thực sự giao phó cả tâm hồn và thể xác cho người đàn ông này.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh rọi qua khung cửa sổ du thuyền, Lâm Hạ tỉnh dậy trong vòng tay ấm áp của Thẩm Quân Triết. Cậu cảm thấy toàn thân đau nhức nhưng trong lòng lại ngập tràn một sự thỏa mãn lạ kỳ. Anh vẫn còn đang ngủ, gương mặt khi ngủ bỏ đi lớp mặt nạ lạnh lùng, trông trẻ trung và bình yên đến lạ.

Tuy nhiên, sự yên bình ấy bị phá vỡ khi họ trở về đất liền. Ngay tại cảng, một đoàn xe đen sang trọng với phù hiệu hoàng gia đã đợi sẵn. Một người đàn ông luống tuổi, mặc bộ đồng phục quản gia chỉnh tề với mái tóc bạc trắng, bước tới và cúi chào Lâm Hạ một cách cung kính theo đúng lễ nghi quý tộc châu Âu.

"Kính thưa Điện hạ, tôi là quản gia Alfred. Tôi đã chờ đợi ngày này suốt mười lăm năm qua."

Lâm Hạ khựng lại, bản năng cảnh giác trỗi dậy. "Alfred tiên sinh, tôi đã nói tôi cần thời gian. Và tôi không phải Điện hạ của ông."

Alfred không hề đổi sắc mặt, ông nhìn sang Thẩm Quân Triết với một ánh mắt sắc sảo rồi quay lại nhìn Lâm Hạ. "Tôi hiểu sự dè dặt của người. Nhưng tôi đến đây không chỉ để đưa người trở về, mà còn để trao trả một sự thật mà người xứng đáng được biết. Sự thật về cái chết của cha mẹ nuôi của người – ông bà Lâm."

Lâm Hạ run lên, cậu siết chặt tay Thẩm Quân Triết. "Ông nói sao? Cha mẹ tôi qua đời vì tai nạn xe cộ, đó là kết luận của cảnh sát."

Alfred khẽ lắc đầu, ông mở một chiếc vali bằng da thuộc, lấy ra một tập hồ sơ ố vàng. "Không, đó là một vụ ám sát có kế hoạch. Những kẻ năm xưa đã tấn công người tại biên giới không hề bỏ cuộc. Chúng đã tìm ra nơi ở của gia đình họ Lâm. Tai nạn xe cộ đó là do phanh xe bị cắt đứt. Cha mẹ người đã biết trước mình bị theo dõi, nên họ đã cố tình lái xe về phía vực thẳm để bảo vệ thông tin về người đang được giấu trong chiếc hầm bí mật tại ngôi nhà cũ."

Lâm Hạ cảm thấy trời đất như sụp đổ dưới chân. Hóa ra, cha mẹ nuôi của cậu không chỉ yêu thương cậu, mà họ đã hy sinh cả mạng sống để bảo vệ bí mật về thân thế của cậu. Những ký ức về hơi ấm của mẹ và nụ cười của cha hiện về, khiến cậu nghẹn ngào không thốt nên lời.

"Và điều quan trọng nhất," Alfred hạ thấp giọng, ánh mắt nhìn thẳng vào Thẩm Quân Triết, "kẻ đứng sau ra lệnh cắt đứt phanh xe năm đó, có liên quan trực tiếp đến một trong những đối tác chiến lược cũ của Thẩm thị thời kỳ trước. Có một âm mưu liên kết giữa các gia tộc ở Thần Đô để ngăn cản sự trỗi dậy của Regency tại khu vực này."

Thẩm Quân Triết bỗng chốc cứng đờ người. Anh nhìn vào tập hồ sơ, đôi mắt hiện rõ vẻ kinh hoàng. Anh không biết về chuyện này, nhưng nếu Thẩm thị có liên quan, dù là gián tiếp từ thế hệ trước, thì đây sẽ là một vết nứt không thể hàn gắn giữa anh và Lâm Hạ.

Lâm Hạ buông tay Thẩm Quân Triết ra, ánh mắt cậu trở nên trống rỗng và đau đớn. Cậu nhìn người đàn ông mình vừa trao thân đêm qua, rồi nhìn vào tập hồ sơ đẫm máu của quá khứ. "Quân Triết... anh có biết chuyện này không?"

"Lâm Hạ, nghe tôi giải thích, tôi thề tôi không hề biết..." Thẩm Quân Triết bước tới định giữ cậu lại, nhưng Alfred đã bước lên che chắn phía trước.

"Chủ tịch Thẩm, xin hãy giữ khoảng cách. Điện hạ hiện tại cần được nghỉ ngơi và xử lý những thông tin này."

Lâm Hạ không quay đầu lại, cậu bước lên chiếc xe của Regency cùng với Alfred. Cậu cần sự thật, và cậu cần phải đối mặt với bóng tối đã bao trùm lấy cuộc đời mình suốt mười lăm năm qua. Thẩm Quân Triết đứng lặng người giữa bến cảng, nhìn đoàn xe xa dần. Anh biết rằng, trận chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu. Không còn là những màn kịch hào môn hay những chiêu trò giải trí, mà là cuộc chiến với nợ máu của quá khứ.

"Tần Phong! Điều tra toàn bộ hồ sơ lưu trữ của Thẩm thị mười lăm năm trước! Ngay lập tức!" Thẩm Quân Triết gầm lên, bàn tay anh đấm mạnh vào cột sắt, máu chảy ra ròng ròng nhưng anh không cảm thấy đau. Nỗi đau lớn nhất lúc này là sự xa cách vừa mới bắt đầu với Lâm Hạ.

Trong chiếc xe sang trọng, Lâm Hạ nhìn ra cửa sổ, những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài. Cậu nhận ra rằng, vinh quang của dòng tộc Regency không phải là một món quà, mà là một gánh nặng đẫm nước mắt. Cậu phải tìm ra kẻ đã giết cha mẹ mình, dù kẻ đó có là ai đi chăng nữa.

Mối liên kết giữa Thẩm thị và vụ ám sát năm xưa là gì? Liệu tình yêu của họ có đủ sức vượt qua sự thù hận của thế hệ trước? Đêm tối của Thần Đô lại một lần nữa bao trùm, nhưng lần này, nó mang theo mùi vị của máu và sự phản bội.

Lâm Hạ nhắm mắt lại, đôi môi vẫn còn dư vị nụ hôn của Thẩm Quân Triết, nhưng trái tim đã bắt đầu đóng băng trong sự căm phẫn. Cậu sẽ không còn là một diễn viên trên sân khấu của người khác. Cậu sẽ là người cầm lái cho cuộc đời mình, bắt đầu từ việc đòi lại công bằng cho những người đã hy sinh vì cậu.