MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Hôn Nhân Của Ảnh Đế.Chương 11: VẾT NỨT CỦA ĐẾ CHẾ VÀ BẢN ÁN TRONG CÂM LẶNG

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Ảnh Đế.

Chương 11: VẾT NỨT CỦA ĐẾ CHẾ VÀ BẢN ÁN TRONG CÂM LẶNG

2,097 từ · ~11 phút đọc

Dinh thự của dòng tộc Regency nằm ở ngoại ô Thần Đô, một tòa lâu đài theo lối kiến trúc Gothic ẩn hiện sau những rặng thông già quanh năm sương phủ. Khác với sự hào nhoáng, hiện đại của biệt thự Thẩm gia, nơi đây toát ra một vẻ lạnh lẽo, thâm trầm đến rợn người. Lâm Hạ ngồi trong thư viện rộng lớn, vây quanh cậu là hàng ngàn cuốn sách da thuộc và những tập hồ sơ tuyệt mật được quản gia Alfred mang tới. Đã ba ngày kể từ khi cậu rời khỏi bến cảng, ba ngày cậu không hề nghe máy hay trả lời bất kỳ tin nhắn nào của Thẩm Quân Triết.

Cảm giác đau đớn vì bị phản bội, dù chỉ là trong ý nghĩ, khiến cậu nghẹt thở. Cậu vẫn nhớ như in hơi ấm của anh đêm đó trên du thuyền, nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh chiếc xe của cha mẹ lao xuống vực thẳm lại hiện lên, đẫm máu và tàn khốc. Cậu không thể đối diện với anh khi chưa biết rõ sự thật. Liệu người đàn ông cậu yêu sâu sắc nhất có mang trên mình dòng máu của kẻ sát nhân?

“Thưa điện hạ, người đã không ăn gì suốt mười hai giờ qua rồi.” Alfred bước vào với một khay trà nhỏ, giọng nói trầm ổn nhưng chứa đựng sự lo lắng.

Lâm Hạ không ngẩng đầu, tay cậu vẫn lướt trên những dòng báo cáo tài chính của Thẩm thị giai đoạn mười lăm năm trước. “Alfred, ông nói kẻ ra lệnh cắt phanh xe có liên quan đến đối tác chiến lược của Thẩm thị. Người đó là ai?”

Alfred thở dài, ông đặt khay trà xuống rồi khẽ nói. “Năm đó, cha của Thẩm Quân Triết, ngài Thẩm Chính, đang nắm quyền điều hành. Thẩm thị khi ấy đang trong cuộc chạy đua giành quyền kiểm soát các mỏ khoáng sản vùng biên giới với gia tộc Regency. Người trực tiếp thực hiện các vụ áp chế thương mại là một nhân vật thuộc thế giới ngầm tên là Hắc Ưng, kẻ này vốn dĩ là 'bao tay đen' của Thẩm Chính.”

Lâm Hạ siết chặt nắm đấm, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay. “Hắc Ưng... hiện giờ hắn ở đâu?”

“Hắn đã biến mất sau vụ tai nạn của gia đình họ Lâm mười lăm năm trước. Nhưng theo nguồn tin của chúng tôi, gần đây hắn đã quay trở lại Thần Đô và có những cuộc tiếp xúc bí mật với Diệp gia.”

Cùng lúc đó, tại một khu nghỉ dưỡng biệt lập ở phía Nam Thần Đô, không khí cũng căng thẳng không kém. Thẩm Quân Triết đứng trước mặt một người đàn ông trung niên đang ngồi trên xe lăn, đang thong dong tỉa cây cảnh. Đó chính là Thẩm Chính, người cha đã lui về ở ẩn sau khi nhường lại đế chế cho con trai mình.

“Cha, con chỉ hỏi một câu duy nhất.” Giọng Thẩm Quân Triết lạnh lùng như băng mỏng. “Mười lăm năm trước, vụ tai nạn của vợ chồng họ Lâm ở vùng biên giới, có phải là do cha ra lệnh không?”

Thẩm Chính dừng kéo, ông chậm rãi quay xe lăn lại, nhìn đứa con trai duy nhất của mình với ánh mắt vô hồn. “Quân Triết, trên con đường xây dựng đế chế, luôn có những viên đá ngáng đường cần phải dọn dẹp. Cha không nhớ rõ từng cái tên, nhưng nếu đó là việc cần làm để Thẩm thị đứng vững, cha sẽ không hối hận.”

“Nhưng họ là người tốt! Họ đang bảo vệ một đứa trẻ!” Thẩm Quân Triết gầm lên, sự thất vọng dâng trào trong lồng ngực. “Cha có biết đứa trẻ đó chính là người con yêu nhất không? Cha đã giết chết gia đình của người mà con muốn dành cả đời để bảo vệ!”

Thẩm Chính nhếch môi cười nhạt, một nụ cười đầy sự cay nghiệt của những kẻ tôn thờ quyền lực. “Vì một đứa trẻ không rõ gốc gác mà con dám chất vấn cha mình sao? Nếu đứa trẻ đó là người của Regency, thì cái chết của gia đình họ Lâm chỉ là sự hy sinh tất yếu. Con nên cảm ơn cha, vì nếu không có vụ tai nạn đó, Regency đã nuốt chửng chúng ta từ lâu rồi.”

Thẩm Quân Triết cảm thấy toàn thân lạnh ngắt. Câu trả lời của cha anh chính là bản án tử hình cho tình yêu của anh và Lâm Hạ. Anh quay lưng bước đi, bóng lưng cô độc và đầy sự phẫn uất. Khi bước ra khỏi khu nghỉ dưỡng, anh lập tức gọi cho Tần Phong.

“Theo sát Diệp An Nhiên. Tìm ra tung tích của Hắc Ưng bằng mọi giá. Và... gửi lời tới dinh thự Regency, tôi muốn gặp Lâm Hạ. Dù phải đánh đổi cả Thẩm thị, tôi cũng phải giải thích với em ấy.”

Thế nhưng, Lâm Hạ vẫn kiên quyết không gặp anh. Cậu đang chuẩn bị cho một sự kiện lớn khác: Lễ trao giải điện ảnh Ngôi Sao Vàng, nơi cậu được đề cử cho giải Nam chính xuất sắc nhất nhờ bộ phim đầu tay trước đó đã kịp ra rạp. Đây là cơ hội duy nhất để cậu xuất hiện công khai và thực hiện kế hoạch của riêng mình.

Tại khách sạn trung tâm, Diệp An Nhiên đang ngồi trong một căn phòng mờ tối với một người đàn ông có vết sẹo dài trên mặt – kẻ được gọi là Hắc Ưng.

“Mày chắc chắn chứ? Đêm trao giải sẽ rất đông người.” Diệp An Nhiên nói, tay cô ta run rẩy vì vừa lo sợ vừa hưng phấn.

“Thưa tiểu thư, mười lăm năm trước tôi đã làm được, thì bây giờ cũng vậy.” Hắc Ưng nở nụ cười ghê rợn. “Lâm Hạ hiện tại là Điện hạ của Regency, nếu hắn chết hoặc bị bắt cóc ngay tại Thần Đô, Thẩm thị sẽ là kẻ đứng mũi chịu sào. Cô sẽ có được Thẩm Quân Triết khi hắn suy sụp nhất, còn tôi sẽ có được món tiền kếch xù từ những kẻ thù của Regency ở châu Âu.”

Đêm trao giải diễn ra trong sự lộng lẫy xa hoa. Thảm đỏ trải dài giữa những tiếng hò reo của hàng ngàn người hâm mộ. Lâm Hạ xuất hiện trong một bộ vest nhung đen huyền bí, cổ áo đính kim cương đen lấp lánh như những vì sao đêm. Khí chất của cậu giờ đây không còn là của một diễn viên, mà là của một vị vương tử đang mang trên mình gánh nặng của sự thù hận và vinh quang.

Thẩm Quân Triết cũng có mặt, anh ngồi ở hàng ghế đầu, ánh mắt không rời khỏi Lâm Hạ dù chỉ một giây. Anh muốn bước tới, muốn ôm cậu vào lòng, nhưng bức tường vô hình của quá khứ đã ngăn cản anh. Khi Lâm Hạ bước lên sân khấu để nhận giải thưởng danh giá nhất, cậu cầm chiếc micro, đôi mắt nhìn thẳng về phía Thẩm Quân Triết.

“Giải thưởng này, tôi muốn dành tặng cho hai người mà tôi yêu thương nhất, những người đã dạy tôi rằng dù bóng tối có bao trùm, sự thật và tình yêu sẽ luôn tìm thấy đường đi của mình.”

Đúng lúc đó, hệ thống đèn chiếu sáng bỗng nhiên vụt tắt. Một cơn hỗn loạn bùng nổ. Tiếng súng nổ vang lên giữa khán phòng đầy những tiếng la hét. Thẩm Quân Triết theo bản năng lao vọt lên sân khấu, hét lớn tên Lâm Hạ. Trong bóng tối, một nhóm người mặc đồ đen lao ra từ phía hậu trường, mục tiêu của chúng chính là Lâm Hạ.

Thẩm Quân Triết đã kịp thời kéo Lâm Hạ vào sau tấm rèm lớn ngay khi một viên đạn sượt qua vai anh. Máu thấm đỏ lớp áo sơ mi trắng, nhưng anh không hề quan tâm.

“Lâm Hạ! Nhìn tôi! Đi theo tôi!” Thẩm Quân Triết nắm chặt tay cậu, ánh mắt rực lửa bảo vệ.

Lâm Hạ nhìn vết thương trên vai anh, nhìn sự lo lắng đến điên cuồng trong mắt người đàn ông này. Mọi sự hận thù, mọi nghi ngờ bỗng chốc tan biến trong khoảnh khắc sinh tử. “Quân Triết... anh bị thương rồi!”

“Đừng quan tâm đến tôi! Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức!”

Nhưng đường ra đã bị chặn lại bởi Hắc Ưng và đám đàn em. Hắc Ưng giơ họng súng đen ngòm về phía hai người, nụ cười của hắn mang theo mùi vị của cái chết. “Thẩm thiếu gia, ngài thật giống cha ngài, luôn muốn bảo vệ những thứ không thuộc về mình. Nhưng hôm nay, nợ máu mười lăm năm trước sẽ được thanh toán cả vốn lẫn lãi.”

Lâm Hạ bước lên phía trước, che chắn cho Thẩm Quân Triết. Ánh mắt cậu lạnh lùng nhìn thẳng vào kẻ đã giết cha mẹ mình. “Ngươi chính là Hắc Ưng? Ngươi nghĩ rằng hôm nay ngươi có thể thoát khỏi đây sao?”

Đúng lúc đó, từ khắp các cửa vào, lực lượng đặc nhiệm của Regency và vệ sĩ của Thiên Thần ập vào như sóng triều. Alfred bước ra từ bóng tối, trên tay cầm một thiết bị điều khiển. “Hắc Ưng, toàn bộ dinh thự của Diệp gia đã bị bao vây. Diệp An Nhiên đã khai ra tất cả. Ngươi đã hết đường lui rồi.”

Hắc Ưng tái mặt, hắn định nổ súng nhưng một viên đạn từ lính bắn tỉa của Regency đã xuyên thủng bàn tay cầm súng của hắn. Hắn ngã quỵ xuống sàn, gào thét trong đau đớn.

Thẩm Quân Triết thở phào nhẹ nhõm, anh gục đầu vào vai Lâm Hạ, hơi thở yếu dần vì mất máu. “Lâm Hạ... tôi thực sự... không biết chuyện của cha tôi... tôi xin lỗi...”

Lâm Hạ ôm chặt lấy anh, nước mắt rơi lã chã. “Tôi biết rồi, Quân Triết. Tôi biết anh không làm. Đừng nói nữa, anh sẽ ổn thôi.”

Sự kiện đêm đó đã trở thành một vết đen lớn nhất trong lịch sử giải trí Thần Đô. Hắc Ưng bị bắt giữ, Diệp An Nhiên bị tống giam vì tội đồng lõa giết người và bắt cóc. Thẩm Chính bị buộc phải đối mặt với các cuộc điều tra liên quốc gia về những tội ác kinh tế và hình sự trong quá khứ.

Trong phòng bệnh đặc biệt, Lâm Hạ ngồi bên giường bệnh của Thẩm Quân Triết. Anh đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn còn rất yếu. Cậu nắm lấy bàn tay anh, nhìn chiếc nhẫn Regency trên ngón tay mình. Cậu biết, dù quá khứ có tàn khốc đến đâu, thì người đàn ông này vẫn là ánh sáng duy nhất dẫn lối cậu đi qua bóng tối.

“Alfred đã nói với tôi, cha anh đã thừa nhận mọi chuyện.” Lâm Hạ nói nhẹ, giọng cậu trầm xuống. “Tôi hận ông ta, Quân Triết. Nhưng tôi không thể hận anh. Anh đã dùng mạng sống của mình để chuộc lỗi cho một tội ác mà anh không hề phạm phải.”

Thẩm Quân Triết mở mắt, anh mỉm cười yếu ớt, đưa bàn tay còn lại vuốt ve gò má cậu. “Vậy em có đồng ý... cho tôi một cơ hội để bù đắp cho em suốt phần đời còn lại không? Không còn hợp đồng, không còn dối trá.”

Lâm Hạ mỉm cười, nụ cười đẹp nhất mà Thẩm Quân Triết từng thấy. Cậu cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi anh. “Tôi không chỉ cho anh cơ hội, tôi sẽ cùng anh xây dựng lại một đế chế mới, nơi không có nợ máu, chỉ có tình yêu.”

Bên ngoài cửa sổ, bình minh của Thần Đô đang lên, rạng rỡ và tinh khôi. Những vết nứt của quá khứ có thể vẫn còn đó, nhưng chúng đã được hàn gắn bằng sự chân thành và lòng vị tha. Một chương mới rực rỡ hơn đang chờ đón họ, nơi phượng hoàng thực sự hồi sinh từ đống tro tàn của những âm mưu và thù hận.

Trận chiến hào môn đã kết thúc, nhưng câu chuyện về tình yêu của vương tử Regency và bạo chúa Thần Đô chỉ vừa mới bắt đầu. Họ sẽ cùng nhau viết tiếp những trang sử mới, nơi quyền lực được dùng để bảo vệ lẽ phải, và trái tim luôn tìm thấy đường về với nhau.