MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Hôn Nhân Của Ảnh Đế.Chương 12: LIÊN MINH CỦA HUYẾT VÀ LỆ

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Ảnh Đế.

Chương 12: LIÊN MINH CỦA HUYẾT VÀ LỆ

2,198 từ · ~11 phút đọc

Sau đêm trao giải đầy biến động, Thần Đô dường như chưa một phút nào được yên bình. Những tiêu đề báo chí rực đỏ khắp các mặt báo điện tử, sóng truyền hình không ngừng đưa tin về vụ bắt giữ chấn động liên quan đến Hắc Ưng và sự sụp đổ của tượng đài Thẩm Chính. Đối với công chúng, đây là một vở kịch hình sự kịch tính, nhưng đối với những người trong cuộc, đó là một cuộc đại phẫu đớn đau để cắt bỏ những khối u nhọt đã mưng mủ suốt mười lăm năm qua.

Bệnh viện quốc tế Aetheria được canh phòng cẩn mật hơn bao giờ hết. Tầng VIP hoàn toàn biệt lập, chỉ có những bước chân vội vã của các y bác sĩ và hơi thở trầm mặc của những người lính gác. Trong căn phòng ngập tràn ánh nắng ban mai, Thẩm Quân Triết nằm trên giường bệnh, gương mặt anh vẫn còn xanh xao nhưng ánh mắt đã tìm lại được vẻ tinh anh vốn có. Vết thương do đạn bắn đã được xử lý, nhưng vết thương lòng khi phải chính tay đưa cha mình vào vòng lao lý mới là thứ khiến anh trăn trở nhất.

Lâm Hạ ngồi bên cạnh, bàn tay cậu chưa bao giờ rời khỏi tay anh. Cậu đã thức trắng đêm để cùng luật sư của Regency và Thẩm thị xử lý các rắc rối pháp lý phát sinh. Chỉ trong vòng mười hai giờ, giá cổ phiếu của tập đoàn Thiên Thần đã bốc hơi gần ba mươi phần trăm giá trị do các nhà đầu tư hoang mang trước sự việc của Thẩm lão gia tử. Đây là cuộc khủng hoảng niềm tin lớn nhất kể từ khi Thiên Thần được thành lập.

“Quân Triết, anh nên nghỉ ngơi thêm một chút. Mọi chuyện ở tập đoàn, Tần Phong đang xử lý rất tốt.” Lâm Hạ khẽ khàng nói, giọng cậu khản đặc vì thiếu ngủ.

Thẩm Quân Triết khẽ siết tay cậu, một nụ cười buồn hiện trên môi. “Lâm Hạ, em thấy đấy, đế chế mà cha tôi gầy dựng bằng máu và nước mắt cuối cùng lại sụp đổ vì chính những thứ đó. Tôi không hối hận vì đã chọn lẽ phải, nhưng tôi lo cho tương lai của những người đang đặt niềm tin vào Thiên Thần. Nếu Thiên Thần sụp đổ, Thần Đô cũng sẽ chao đảo.”

Lâm Hạ nhìn vào đôi mắt đầy trách nhiệm của người đàn ông này. Cậu hiểu rằng Thẩm Quân Triết không chỉ là một bạo chúa hào môn, anh là một người lãnh đạo có tâm huyết, người đã cố gắng tách bạch sự nghiệp sạch sẽ của mình ra khỏi những vết nhơ của thế hệ trước. Cậu hít một hơi sâu, đưa ra một quyết định có thể làm thay đổi cục diện tài chính toàn cầu.

“Thiên Thần sẽ không sụp đổ. Tôi đã bàn bạc với Alfred và hội đồng quản trị của Regency. Chúng tôi sẽ thực hiện một đợt đầu tư chiến lược trị giá mười tỷ đô la vào Thiên Thần, đổi lại bằng việc sáp nhập mảng khai thác đá quý của Regency tại khu vực châu Á vào hệ sinh thái của anh. Chúng ta sẽ tạo ra một liên minh không thể bị đánh bại.”

Thẩm Quân Triết ngỡ ngàng nhìn cậu. “Lâm Hạ, em có biết mình đang nói gì không? Regency là của em, là tương lai của em. Em không cần phải mạo hiểm tài sản của gia tộc mình để cứu lấy đống tro tàn của nhà họ Thẩm.”

“Đây không phải là sự cứu trợ, Quân Triết. Đây là sự hợp tác.” Lâm Hạ đứng dậy, khí chất vương tử của dòng họ Regency tỏa ra đầy uy nghiêm. “Tôi tin vào anh, và tôi tin vào tương lai mà chúng ta cùng xây dựng. Thẩm thị của Thẩm Chính đã chết, nhưng Thẩm thị của Thẩm Quân Triết thì phải trường tồn. Đây là cách duy nhất để chúng ta dập tắt những kẻ đang nhăm nhe chia chác miếng bánh này.”

Đúng như dự đoán của Lâm Hạ, ngay khi thông tin về liên minh Regency và Thiên Thần được công bố, thị trường chứng khoán đã có một cú lội ngược dòng ngoạn mục. Các nhà đầu tư không còn nhìn thấy một tập đoàn đang bị điều tra, mà họ nhìn thấy một "quái vật tài chính" mới với tiềm lực vô hạn.

Tuy nhiên, sự trỗi dậy quá nhanh của Lâm Hạ với tư cách là người đứng đầu Regency tại Thần Đô đã thu hút sự chú ý của những thế lực còn thâm hiểm hơn cả giới kinh doanh. Tại văn phòng chính phủ của quận trung tâm, một người đàn ông trung niên với gương mặt phúc hậu nhưng đôi mắt sắc như dao cạo đang xem xét hồ sơ của Lâm Hạ. Đó là Thượng nghị sĩ Trần, một trong những "ông trùm" chính trường có tham vọng biến Thần Đô thành đặc khu kinh tế dưới sự kiểm soát của mình.

“Một đứa trẻ mang dòng máu Regency bỗng dưng xuất hiện và thâu tóm toàn bộ huyết mạch kinh tế của Thần Đô sao? Thật là thú vị.” Thượng nghị sĩ Trần gõ nhẹ tay xuống bàn. “Diệp gia đã phế, Thẩm gia đang suy yếu. Đây là lúc chúng ta cần đưa dòng máu mới này vào tầm kiểm soát. Nếu không thể chiêu mộ, thì phải tìm ra điểm yếu để bẻ gãy nó.”

Trong khi Thẩm Quân Triết còn đang dưỡng thương, Lâm Hạ đã phải lần đầu tiên đơn độc dấn thân vào những cuộc tiệc tùng mang tính chất chính trị. Cậu nhận được lời mời tham dự một buổi dạ tiệc kín tại tư gia của Thượng nghị sĩ Trần. Đây không phải là nơi của những ngôi sao hay báo chí, mà là nơi các chính sách được quyết định sau những ly rượu vang thượng hạng.

Alfred tỏ ra lo ngại khi chuẩn bị trang phục cho cậu. “Điện hạ, Trần gia không đơn giản như Diệp gia. Họ nắm giữ quyền lực thực tế. Nếu họ muốn gây khó dễ cho việc sáp nhập, chúng ta sẽ gặp rất nhiều rắc rối về giấy tờ pháp lý.”

Lâm Hạ chỉnh lại chiếc khuy măng sét bằng kim cương đen, gương mặt cậu điềm tĩnh lạ thường. “Tôi biết. Họ muốn xem tôi có đủ tư cách để ngồi chung mâm với họ hay không. Nếu tôi trốn tránh, họ sẽ coi Regency là một con mồi béo bở. Tôi phải cho họ thấy, Regency không phải là một miếng bánh, mà là một lưỡi kiếm.”

Tại dạ tiệc, Lâm Hạ trở thành tâm điểm của sự chú ý. Những vị chính khách lão làng vây quanh cậu với những lời hỏi thăm xã giao nhưng thực chất là những mũi tên dò xét. Thượng nghị sĩ Trần tiến tới, nở một nụ cười thân thiện.

“Lâm tiên sinh, quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên. Việc cậu cứu vãn Thiên Thần là một nước cờ hay. Nhưng cậu có biết, ở Thần Đô này, có những luật lệ không được ghi trên giấy tờ không?”

Lâm Hạ cầm ly rượu, nhẹ nhàng xoay tròn. “Luật lệ sinh ra để bảo vệ trật tự, nhưng trật tự cũng có thể thay đổi tùy thuộc vào người nắm giữ cán cân. Thượng nghị sĩ muốn nhắc nhở tôi điều gì sao?”

“Tôi chỉ muốn nói rằng, Regency là một thế lực quốc tế, nhưng khi hoạt động tại Thần Đô, cậu cần một sự bảo hộ vững chắc từ phía chính quyền. Tôi có thể giúp cậu thông qua mọi thủ tục sáp nhập chỉ trong vòng một tuần, với một điều kiện nhỏ: Regency phải đóng góp ba mươi phần trăm quỹ từ thiện cho các dự án phát triển phía Nam của tôi.”

Đây là một lời yêu cầu tống tiền công khai dưới danh nghĩa từ thiện. Ba mươi phần trăm ngân sách của Regency là một con số khổng lồ, đủ để nuôi sống cả một bộ máy chính trị của Trần gia. Lâm Hạ mỉm cười, nhưng ánh mắt cậu lạnh đi vài phần.

“Sự đóng góp của Regency luôn hướng tới cộng đồng, nhưng chúng tôi ưu tiên sự minh bạch. Nếu Thượng nghị sĩ có thể cung cấp đầy đủ danh sách các nhà thầu và bản chi tiết hạng mục, tôi sẽ cân nhắc. Còn nếu đây là một loại 'phí thông hành', thì tôi e rằng Thượng nghị sĩ đã đánh giá thấp các luật sư quốc tế của Regency rồi. Chúng tôi có đủ kiên nhẫn để đợi, nhưng thị trường Thần Đô thì có lẽ không đợi được những chính sách lỗi thời đâu.”

Câu trả lời đanh thép của Lâm Hạ khiến Thượng nghị sĩ Trần sượng sùng. Ông ta không ngờ một chàng trai trẻ vốn dĩ là diễn viên lại có được sự cứng rắn của một nhà chính trị già dặn. Bầu không khí trong buổi tiệc bỗng chốc trở nên ngột ngạt.

Đúng lúc đó, một tiếng động từ cửa sảnh chính thu hút sự chú ý của mọi người. Thẩm Quân Triết xuất hiện, dù vẫn còn phải chống một chiếc gậy bằng gỗ mun chạm khắc tinh xảo, nhưng bóng dáng anh vẫn uy nghiêm như một vị thần. Anh bước thẳng tới bên cạnh Lâm Hạ, vòng tay bảo hộ qua vai cậu.

“Thượng nghị sĩ Trần, dường như ông đang làm khó vị hôn phu của tôi thì phải?” Giọng Thẩm Quân Triết vang lên, mang theo sức nặng của sự đe dọa.

“Quân Triết! Cậu... cậu sao lại ở đây? Vết thương của cậu...” Thượng nghị sĩ Trần tái mặt.

“Vết thương này không ngăn được tôi bảo vệ người mình yêu.” Thẩm Quân Triết nhìn thẳng vào vị chính khách kia. “Việc sáp nhập giữa Thiên Thần và Regency là một thương vụ đã được sự đồng thuận của ngân hàng trung ương. Nếu ông muốn tạo rào cản, tôi không ngại công khai những khoản nợ mờ ám của Trần gia tại các ngân hàng thuộc quyền kiểm soát của Thẩm thị mười năm qua đâu.”

Đòn tấn công trực diện của Thẩm Quân Triết khiến Thượng nghị sĩ Trần không còn đường lùi. Ông ta hiểu rằng nếu Thiên Thần và Regency bắt tay nhau, họ không chỉ là một thế lực kinh tế, mà là một bức tường thành không thể phá vỡ.

Hai người rời khỏi buổi tiệc trong sự kính sợ của tất cả mọi người. Trên xe trở về, Lâm Hạ nhìn Thẩm Quân Triết với ánh mắt vừa trách móc vừa lo lắng.

“Anh điên rồi sao? Bác sĩ nói anh phải nằm viện ít nhất một tuần nữa!”

Thẩm Quân Triết buông chiếc gậy ra, anh ôm chầm lấy Lâm Hạ, hơi thở có chút dồn dập vì kiệt sức nhưng lòng lại vô cùng mãn nguyện. “Tôi không thể để em một mình đối mặt với những con cáo già đó. Lâm Hạ, em làm rất tốt, nhưng hãy nhớ rằng, em không bao giờ phải chiến đấu đơn độc.”

Lâm Hạ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm nồng nàn. Cậu nhận ra rằng trong thế giới hào môn tàn khốc này, tình yêu chính là loại quyền lực tối thượng nhất. Họ đã cùng nhau vượt qua nợ máu của quá khứ, và giờ đây họ đang cùng nhau xây dựng một vương quốc mới.

“Quân Triết, sau khi việc sáp nhập hoàn tất, chúng ta đi nghỉ một thời gian được không? Tôi muốn đến nơi mà cha mẹ tôi đã từng mơ ước.”

“Được, đi bất cứ nơi nào em muốn. Tôi sẽ giao Thiên Thần cho Tần Phong quản lý một thời gian. Đã đến lúc chúng ta sống cho chính mình rồi.”

Nhưng Thần Đô không bao giờ thực sự lặng sóng. Ở một góc khuất của nhà tù, Thẩm Chính đang nhận được một lá thư từ kẻ ẩn danh. Diệp An Nhiên cũng đang mưu tính cho một cuộc vượt ngục điên rồ. Và sâu trong bí mật của dòng họ Regency, một sự thật khác về cái chết của cha mẹ ruột Lâm Hạ vẫn còn bị bỏ ngỏ, liên quan đến một nhân vật chưa từng xuất hiện.

Cuộc hành trình của họ vẫn còn dài, nhưng mỗi bước đi giờ đây đều vững chãi hơn bao giờ hết. Phượng hoàng đã bay lên từ tro tàn, và bạo chúa đã tìm thấy linh hồn của mình. Dưới ánh trăng của Thần Đô, họ cùng nhau thề nguyện, một lời thề được dệt bằng huyết và lệ, bền vững hơn bất kỳ kim cương nào trên thế gian.

Lâm Hạ nắm chặt tay Thẩm Quân Triết, cậu biết rằng dù tương lai có sóng gió thế nào, chỉ cần có bàn tay này nắm lấy, cậu sẽ không bao giờ lạc lối. Vì cậu không chỉ là người thừa kế của Regency, cậu là tình yêu duy nhất của Thẩm Quân Triết.