Ánh nắng của một buổi sớm mai thanh khiết bao trùm lên toàn bộ kiến trúc pha lê của trung tâm hội nghị quốc tế, nơi sắp diễn ra sự kiện lịch sử của giới tài chính Thần Đô: Buổi lễ ký kết sáp nhập chiến lược giữa tập đoàn Thiên Thần và vương triều kim cương Regency. Thảm đỏ hôm nay không trải ngoài sảnh, mà phủ kín từ đường chân trời ảo ảnh của các màn hình LED khổng lồ cho đến tận bục danh dự. Đây không chỉ là một thương vụ kinh tế, mà là lời khẳng định cho sự phục sinh của Lâm Hạ và sự củng cố quyền lực tuyệt đối của Thẩm Quân Triết sau những giông bão gia tộc.
Lâm Hạ đứng phía sau cánh gà, soi mình trong gương. Cậu mặc một bộ lễ phục được may từ loại lụa ánh trăng của vùng Bắc Âu, trên ngực đính huy hiệu đôi: một bên là hình chim phượng hoàng của Regency, một bên là cánh thiên thần bạc của Thẩm gia. Gương mặt cậu bình thản, nhưng sâu trong đáy mắt là một sự kiên định đến đáng sợ. Cậu đã trải qua quá nhiều sự phản bội để biết rằng, càng gần đến đỉnh vinh quang, vực thẳm phía dưới càng sâu hoắm.
Thẩm Quân Triết bước tới, anh đã bỏ chiếc gậy sang một bên, dáng đứng hiên ngang như một vị thần vừa bước ra từ trận chiến cuối cùng. Anh vòng tay ôm lấy eo Lâm Hạ, đặt một nụ hôn khích lệ lên trán cậu.
“Mọi thứ đã sẵn sàng. Hôm nay, cả thế giới sẽ phải ngước nhìn em.”
Lâm Hạ mỉm cười, nắm lấy bàn tay ấm áp của anh. “Chỉ cần anh ở bên cạnh tôi, thế giới nhìn tôi thế nào không quan trọng.”
Buổi lễ bắt đầu trong tiếng nhạc giao hưởng hào hùng. Hàng trăm phóng viên quốc tế, các tỷ phú và chính khách hàng đầu im lặng dõi theo từng bước chân của hai người tiến về phía bàn ký kết. Khi chiếc bút máy nạm kim cương chuẩn bị hạ xuống bản hợp đồng nghìn tỷ, cánh cửa lớn của hội trường đột ngột bị đẩy ra với một lực mạnh đến mức tạo nên tiếng vang chấn động.
“Dừng lại! Đừng để một kẻ mạo danh làm nhơ nhuốc dòng máu cao quý của Regency!”
Một giọng nói trầm thấp, mang theo âm hưởng của sự kiêu ngạo và thù hận vang lên. Giữa lối đi, một người đàn ông trẻ tuổi với gương mặt có nét giống Lâm Hạ đến kinh ngạc, nhưng đôi mắt lại toát ra vẻ âm hiểm, bước vào. Anh ta mặc bộ quân phục quý tộc cổ điển của dòng họ Regency, trên tay cầm một chiếc hộp gỗ cổ xưa.
Hội trường nổ tung trong sự kinh ngạc. Alfred, quản gia của Regency, đứng phắt dậy, gương mặt già nua lộ rõ sự bàng hoàng. “Thế... Thế tử Gabriel? Không thể nào, người đã qua đời trong vụ tai nạn mười lăm năm trước cùng đức vua và hoàng hậu rồi mà!”
Người đàn ông tự xưng là Gabriel nhếch môi cười lạnh, anh ta mở chiếc hộp gỗ, lấy ra một bản giám định ADN gốc và một chiếc vòng cổ định ước chỉ dành cho trưởng tử của Regency.
“Tôi là Gabriel Regency, người thừa kế hợp pháp duy nhất còn sống sót. Kẻ đang đứng trên kia – Lâm Hạ – chỉ là một đứa trẻ mồ côi được nhà họ Lâm nhặt về để thay thế cho tôi nhằm chiếm đoạt tài sản sau khi họ lạc mất tôi trong cơn loạn lạc. Hắn không phải vương tử, hắn chỉ là một quân cờ tội nghiệp mang khuôn mặt tương tự!”
Dư luận lập tức xoay chiều như một cơn lốc. Những ánh mắt ngưỡng mộ dành cho Lâm Hạ vài phút trước giờ đây biến thành sự nghi ngờ và khinh miệt. Những phóng viên tranh nhau giơ máy ảnh, đèn flash chớp liên tục vào gương mặt đang tái nhợt của Lâm Hạ.
“Lâm tiên sinh, cậu giải thích thế nào về việc này? Cậu có thực sự là kẻ lừa đảo dòng máu hoàng gia không?”
Lâm Hạ cảm thấy mặt đất dưới chân mình như đang sụp đổ. Cậu nhìn người đàn ông tên Gabriel kia, rồi nhìn sang Alfred – người vừa mới đây còn quỳ xuống gọi cậu là Điện hạ giờ đây cũng đang run rẩy không biết tin vào đâu. Nhưng giữa cơn bão đó, một bàn tay to lớn, vững chãi đã nắm chặt lấy tay cậu.
Thẩm Quân Triết bước lên phía trước, che chắn hoàn toàn cho Lâm Hạ trước mũi dùi của dư luận. Ánh mắt anh lạnh lùng như một lưỡi gươm vừa rút khỏi vỏ, quét qua kẻ tự xưng là Gabriel.
“Muốn chứng minh mình là vàng thật, không phải chỉ cần trưng ra vài món đồ cổ và tờ giấy xét nghiệm có thể làm giả. Gabriel thực sự đã chết trong hồ sơ mật của tôi mười lăm năm trước. Anh là ai, và ai đứng sau lưng anh để dàn dựng màn kịch vụng về này?”
Gabriel không hề nao núng, anh ta tiến lại gần bục danh dự, ném bản xét nghiệm ADN lên bàn. “Thẩm tổng, anh bị tình yêu làm mờ mắt rồi. Nếu tôi là giả, tại sao Alfred lại nhận ra tôi? Tại sao vết sẹo trên cổ tay tôi lại trùng khớp hoàn toàn với ghi chép của hoàng gia? Còn Lâm Hạ, cậu ta có bằng chứng gì ngoài lời nói của một kẻ đã chết là cha nuôi cậu ta?”
Lâm Hạ hít một hơi sâu, cậu đẩy nhẹ Thẩm Quân Triết ra để đứng đối diện với Gabriel. Trong khoảnh khắc này, bản năng sinh tồn của một kẻ đã đi lên từ đống tro tàn bùng phát. Cậu không khóc, không bào chữa, mà chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt của kẻ kia.
“Nếu anh là Gabriel, anh có nhớ lời thề của cha chúng ta trước khi vụ tai nạn xảy ra không? Anh có nhớ mùi hương của đóa hoa nhài mà mẹ thường cài lên áo trước mỗi buổi tiệc không?”
Gabriel khựng lại một giây, rồi lập tức cười lớn. “Những thứ cảm tính đó không có giá trị pháp lý. Hội đồng quản trị Regency đã có mặt ở đây, và họ yêu cầu trục xuất cậu ngay lập tức cho đến khi sự thật được làm rõ.”
Ngay lập tức, đại diện hội đồng Regency đứng dậy thông báo đình chỉ mọi quyền hạn của Lâm Hạ và hủy bỏ buổi lễ ký kết. Thẩm thị cũng bị liên lụy khi cổ phiếu bắt đầu lao dốc tự do. Sự nghiệp và danh dự mà Lâm Hạ dày công xây dựng chỉ trong tích tắc đã tan thành mây khói.
Giữa sự hỗn loạn, Gabriel ra hiệu cho đám tay sai mặc đồ đen định áp giải Lâm Hạ đi "điều tra". Nhưng Thẩm Quân Triết đã nhanh hơn, anh kéo Lâm Hạ vào lòng, rút ra một chiếc bộ đàm nhỏ.
“Tần Phong! Hành động!”
Trong tích tắc, toàn bộ hệ thống chiếu sáng của hội trường vụt tắt. Tiếng khói lựu đạn vang lên. Thẩm Quân Triết bế thốc Lâm Hạ lao ra phía cửa thoát hiểm bí mật. Phía sau họ, tiếng hét của Gabriel và tiếng súng nổ chát chúa vang lên. Đây không còn là một cuộc tranh chấp danh phận, đây là một cuộc săn đuổi đẫm máu.
“Quân Triết! Buông tôi ra! Nếu tôi đi cùng anh, Thẩm thị sẽ bị hủy hoại!” Lâm Hạ hét lên khi họ đang chạy trên sân thượng của tòa cao ốc, gió rít qua tai tàn nhẫn.
Thẩm Quân Triết không dừng lại, anh đưa cậu vào một chiếc trực thăng đã chờ sẵn. “Nghe cho kỹ, Lâm Hạ! Dù em là vương tử hay là kẻ mồ côi, em vẫn là người của Thẩm Quân Triết. Tôi không cần một đế chế nếu trong đó không có em!”
Chiếc trực thăng cất cánh ngay khi Gabriel và đám sát thủ đuổi kịp. Từ trên cao, Lâm Hạ nhìn thấy Thần Đô bé nhỏ dưới chân mình, và cậu nhìn thấy kẻ tự xưng là anh trai mình đang đứng dưới sân thượng với một nụ cười quỷ quyệt. Hắn không phải muốn làm vương tử, hắn muốn hủy diệt cả hai người.
Suốt đêm đó, Thẩm Quân Triết không ngủ. Anh sử dụng mạng lưới thông tin ngầm xuyên quốc gia để truy tìm nguồn gốc của Gabriel. Và sự thật bắt đầu lộ diện: Gabriel thực chất là một diễn viên phẫu thuật thẩm mỹ, được một tổ chức gián tiếp tài trợ bởi Thẩm Chính và một thế lực ngầm tại châu Âu nhằm lấy lại quyền kiểm soát Regency.
“Hắn có một vết sẹo thật sự trên cổ tay, điều đó có nghĩa là hắn đã thực hiện một cuộc phẫu thuật ghép da kinh hoàng để giả mạo.” Tần Phong báo cáo qua màn hình máy tính. “Và kẻ đứng sau chỉ đạo hắn, không ai khác chính là vị quản gia Alfred.”
Lâm Hạ ngồi trong bóng tối của khoang máy bay, trái tim cậu vỡ vụn thêm một lần nữa. “Alfred? Người đã chăm sóc tôi suốt thời gian qua sao?”
“Ông ta bị Thẩm Chính khống chế bằng tính mạng của con cháu.” Thẩm Quân Triết nắm lấy tay cậu, đôi mắt anh đỏ ngầu vì giận dữ. “Lâm Hạ, chúng ta sẽ quay lại. Không phải để cầu xin danh phận, mà để lột mặt nạ của lũ quỷ đó.”
Cuộc truy đuổi diễn ra nghẹt thở qua những tòa cao ốc và các khu phố cổ của Thần Đô. Thẩm Quân Triết đã dàn dựng một cái bẫy hoàn hảo. Anh cố tình để lộ vị trí của hai người tại một nhà kho bỏ hoang bên cảng. Gabriel cùng Alfred và đám sát thủ rầm rộ kéo đến, tin rằng đã dồn được "kẻ mạo danh" vào đường cùng.
Dưới ánh đèn pin lờ mờ, Gabriel bước tới, chĩa súng vào đầu Lâm Hạ. “Màn kịch kết thúc rồi, em trai yêu quý. Chết đi để Regency thuộc về chủ nhân thực sự.”
“Chủ nhân thực sự? Anh đang nói về Thẩm Chính đang ở trong tù sao?” Lâm Hạ đột ngột ngẩng đầu, nụ cười trên môi cậu lạnh lẽo đến đáng sợ.
Đúng lúc đó, các màn hình tivi khổng lồ xung quanh cảng đồng loạt bật sáng. Đó là đoạn video quay lén cảnh Alfred và Gabriel đang bàn bạc về cuộc phẫu thuật ghép da và kế hoạch hối lộ hội đồng quản trị Regency, vốn đã bị Tần Phong xâm nhập vào camera bí mật của chúng trước đó. Cả Thần Đô đều đang nhìn thấy sự thật.
Gabriel hoảng loạn, hắn định bóp cò súng nhưng Thẩm Quân Triết đã lao ra như một con báo gấm, tước vũ khí của hắn chỉ trong một đòn thế. Alfred ngã quỵ xuống, đôi mắt đầy vẻ hối lỗi nhìn Lâm Hạ.
“Tôi xin lỗi... Điện hạ... họ đe dọa gia đình tôi...”
Cảnh sát ập tới. Kẻ giả mạo Gabriel bị áp giải đi trong sự nhục nhã. Alfred cũng bị đưa đi điều tra. Giữa đống đổ nát của niềm tin, Lâm Hạ đứng lặng yên nhìn về phía biển.
Thẩm Quân Triết bước tới bên cạnh cậu, khoác lên vai cậu chiếc áo măng tô đen dài. “Mọi chuyện kết thúc rồi. Em là vương tử duy nhất, và là người duy nhất tôi tôn thờ.”
Lâm Hạ quay lại, dựa vào lồng ngực anh. Cậu nhận ra rằng danh phận hoàng gia kia thực chất chỉ là một cái lồng kính đẹp đẽ. Thứ thực sự quý giá nhất chính là người đàn ông đã sẵn sàng bỏ cả vương quốc để chạy trốn cùng cậu trong bóng đêm.
“Quân Triết, tôi không muốn làm vương tử nữa. Tôi chỉ muốn làm Lâm Hạ của anh thôi.”
“Được, vậy chúng ta sẽ cùng nhau tạo ra một vương quốc mới. Nơi không có dối trá, chỉ có tôi và em.”
Dưới ánh bình minh đang dần ló dạng trên mặt biển Thần Đô, liên minh của huyết và lệ đã thực sự tôi luyện nên một thứ tình cảm không gì có thể phá vỡ. Họ không chỉ là đối tác, không chỉ là tình nhân, mà là hai mảnh đời nương tựa vào nhau để viết nên một bản anh hùng ca về sự thật và lòng kiên định.
Hợp đồng sáp nhập cuối cùng cũng được ký kết vào ngày hôm sau, nhưng lần này không có tiếng nhạc giao hưởng phô trương. Chỉ có hai người, trong căn phòng làm việc yên tĩnh, cùng đặt bút xuống dưới sự chứng kiến của trái tim mình. Một kỷ nguyên mới của Thiên Thần - Regency chính thức bắt đầu, rực rỡ và vững chãi hơn bao giờ hết.