MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Hôn Nhân Của Ảnh Đế.Chương 14: DẤU VẾT TRÊN CÁT BỤI VÀ TIẾNG GỌI TỪ ĐẢO HOANG

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Ảnh Đế.

Chương 14: DẤU VẾT TRÊN CÁT BỤI VÀ TIẾNG GỌI TỪ ĐẢO HOANG

2,203 từ · ~12 phút đọc

Thần Đô lùi lại phía sau qua ô cửa kính của chiếc chuyên cơ tư nhân, những tòa nhà chọc trời chỉ còn là những đốm sáng li ti tan biến vào tầng mây. Lâm Hạ tựa đầu vào cửa sổ, đôi mắt mệt mỏi dõi theo dải lụa bạc của dòng sông Aetheria đang xa dần. Sau cuộc chiến giành lại danh phận đầy khốc liệt, cậu không chọn dạ tiệc ăn mừng, cũng không chọn sự tung hô của truyền thông. Cậu chọn quay về nơi bắt đầu của tất cả nỗi đau và tình thương: vùng biên giới phía Bắc, nơi cha mẹ nuôi của cậu đã nằm xuống để đổi lấy sự sống cho một vị vương tử không cùng huyết thống.

Thẩm Quân Triết ngồi đối diện, tay anh không ngừng gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ cẩm lai, tâm trí đang phân đôi giữa việc bảo vệ Lâm Hạ và những báo cáo tài chính bất thường từ Tần Phong gửi đến. Có một dòng tiền khổng lồ đang âm thầm thâu tóm cổ phiếu lẻ của Thiên Thần Regency trên thị trường chứng khoán quốc tế. Những kẻ này ẩn mình rất kỹ, chia nhỏ giao dịch qua hàng ngàn tài khoản ở các thiên đường thuế, nhưng mục tiêu của chúng thì rõ ràng như ban ngày: chờ đợi một cuộc đảo chính nội bộ khi hai người đứng đầu vắng mặt.

“Anh lại đang lo lắng về công ty sao?” Lâm Hạ khẽ tiếng, đôi mắt cậu đã nhuốm màu trầm mặc của một người trưởng thành sau giông bão.

Thẩm Quân Triết ngẩng đầu, lập tức thu lại vẻ nghiêm nghị, thay vào đó là ánh nhìn dịu dàng sủng ái. Anh vươn tay nắm lấy bàn tay thanh mảnh của cậu, đan chặt những ngón tay vào nhau. “Chỉ là vài con chuột nhắt đang muốn đục khoét nền móng thôi. Tần Phong đủ khả năng để cầm cự cho đến khi chúng ta trở về. Hiện tại, điều quan trọng nhất là em.”

Chiếc máy bay hạ cánh xuống một sân bay quân sự nhỏ vùng biên viễn. Không khí ở đây khô hanh, mang theo vị mặn mòi của đất đỏ và sự hoang vu của những cánh rừng thưa. Họ di chuyển bằng xe địa hình đến khu vực vực thẳm năm xưa. Đứng trước nấm mồ đá của cha mẹ nuôi, Lâm Hạ quỳ xuống, đôi bàn tay run rẩy chạm vào dòng chữ đã bị gió cát bào mòn. Cậu không khóc thành tiếng, nhưng những giọt nước mắt lặng lẽ thấm vào đất bụi như một lời tạ lỗi muộn màng.

“Cha, mẹ... con đã trở về. Con đã lấy lại được tất cả, nhưng hóa ra thứ con cần nhất vẫn chỉ là được ăn một bữa cơm đạm bạc cùng hai người.”

Thẩm Quân Triết đứng phía sau, giữ một khoảng cách tôn trọng để cậu có không gian riêng tư. Nhưng chính lúc đó, anh phát hiện ra điều bất thường. Cạnh ngôi mộ chính của vợ chồng họ Lâm, có một ụ đất nhỏ, không có bia đá, nhưng lại được bao quanh bởi một vòng tròn những viên đá cuội màu xanh ngọc bích cực kỳ quý hiếm – loại ngọc chỉ có ở vùng biển phía Nam sâu thẳm.

“Lâm Hạ, em nhìn xem cái này.”

Cả hai bắt đầu đào nhẹ lớp đất lên. Bên dưới không phải là tro cốt, mà là một chiếc hộp sắt hoen gỉ nhưng được khóa bằng cơ chế mật mã hình hoa nhài – biểu tượng cá nhân của Hoàng hậu Regency năm xưa. Bằng sự nhạy cảm của một người con, Lâm Hạ xoay nhẹ các vòng số theo ngày sinh của mình. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên, chiếc hộp mở ra, bên trong là một cuốn nhật ký bọc da và một tấm bản đồ hàng hải cổ xưa.

Từng dòng chữ của người cha nuôi hiện lên, nét mực đã nhạt đi theo thời gian nhưng tình cảm thì vẫn vẹn nguyên: "Gửi Hạ nhi, nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là con đã đủ mạnh mẽ để đối diện với sự thật. Mẹ ruột của con, bà ấy không qua đời trong vụ tai nạn mười lăm năm trước. Cha đã nhận được một tín hiệu cầu cứu bí mật thông qua mã Morse của Regency trước khi bị Hắc Ưng truy sát. Bà ấy bị một kẻ giấu mặt trong nội tộc bắt đi và giam cầm tại Đảo Xương Rồng – một hòn đảo không tên trên bản đồ quốc tế. Hãy cứu bà ấy, nhưng hãy cẩn thận, vì kẻ đứng sau vụ này có quyền năng che cả bầu trời..."

Lâm Hạ đứng hình, trái tim cậu đập liên hồi như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Mẹ cậu còn sống? Người phụ nữ đã cài nhành nhài lên áo cậu, người đã ôm cậu vào lòng trước khi cơn hỏa hoạn bùng phát, vẫn còn đang đau đớn ở một xửa sở xa xôi nào đó?

“Quân Triết... anh nhìn xem, tấm bản đồ này...”

Thẩm Quân Triết cầm lấy tấm bản đồ, đôi lông mày nhíu chặt. “Đảo Xương Rồng... Đây là khu vực hải phận tranh chấp, vốn dĩ là vùng cấm bay. Kẻ giam cầm bà ấy chắc chắn phải có một mạng lưới quân sự riêng. Lâm Hạ, chuyện này không còn là tranh chấp hào môn nữa, nó là một cuộc chiến thực sự.”

Ngay lúc đó, điện thoại vệ tinh của Thẩm Quân Triết rung lên bần bật. Giọng Tần Phong ở đầu dây bên kia đầy hớt hải: “Chủ tịch! Không xong rồi! Hội đồng quản trị vừa thông báo triệu tập đại hội cổ đông bất thường. Một nhân vật bí ẩn vừa xuất hiện với ba mươi lăm phần trăm cổ phần, hắn tự xưng là đại diện của dòng tộc Regency và tuyên bố Lâm Hạ là người thừa kế không hợp pháp vì mẹ cậu ấy là 'tội nhân' của dòng tộc. Hắn đang ép chúng ta phải chuyển nhượng toàn bộ Thiên Thần Regency sang tên hắn!”

“Hắn là ai?” Thẩm Quân Triết gầm lên, sát khí tỏa ra khiến không gian xung quanh như đông cứng lại.

“Hắn tự gọi mình là Ngài X. Nhưng theo dấu vết dòng tiền, chúng tôi phát hiện hắn có mối liên hệ mật thiết với những kẻ đang canh giữ Đảo Xương Rồng.”

Lâm Hạ nắm chặt cuốn nhật ký, đôi mắt cậu ánh lên một tia nhìn sắc lạnh và kiên định chưa từng thấy. Cậu không còn là một chàng trai cần sự che chở nữa. Cậu đã nhìn thấy con đường của mình. Kẻ thù muốn dùng mẹ cậu để uy hiếp cậu, muốn dùng công ty để bóp nghẹt anh. Chúng muốn cả hai phải quỳ xuống trong nhục nhã.

“Quân Triết, chúng ta không quay về Thần Đô ngay lúc này.” Lâm Hạ nói, giọng nói bình thản đến lạ kỳ. “Nếu chúng ta quay về, chúng ta sẽ rơi vào bẫy pháp lý và những cuộc đấu đá trên thương trường của chúng. Chúng ta sẽ đi thẳng đến Đảo Xương Rồng. Nếu tôi cứu được mẹ, mọi luận điệu về 'tội nhân' hay 'không hợp pháp' của chúng sẽ sụp đổ. Tôi sẽ trực tiếp chặt đứt cái đuôi của Ngài X ngay tại sào huyệt của hắn.”

Thẩm Quân Triết nhìn sâu vào mắt Lâm Hạ. Anh thấy trong đó không chỉ là tình yêu, mà là sự dũng cảm của một vị quân vương thực thụ. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười ngạo nghễ và đầy kiêu hãnh. “Được. Em muốn đi đến tận cùng thế giới, tôi sẽ đi cùng em. Tần Phong! Chuẩn bị lực lượng đánh thuê tinh nhuệ nhất. Chúng ta không đi đàm phán, chúng ta đi đòi người.”

Họ lập tức di chuyển ra biển, thuê một chiếc tàu ngầm mini để tiếp cận vùng biển cấm một cách bí mật. Đêm trên biển đại dương mênh mông, sóng vỗ vào mạn tàu như tiếng gầm của định mệnh. Lâm Hạ ngồi trong khoang tàu chật hẹp, tay vẫn không rời cuốn nhật ký của cha nuôi. Cậu cảm thấy một sợi dây liên kết vô hình đang dẫn lối mình.

“Anh có sợ không?” Lâm Hạ hỏi, khi nhìn thấy Thẩm Quân Triết đang kiểm tra súng đạn và các thiết bị liên lạc.

Thẩm Quân Triết dừng tay, anh bước tới ngồi cạnh cậu, kéo cậu vào lòng, để đầu cậu tựa lên bờ vai vững chãi của mình. “Tôi chỉ sợ một điều duy nhất, đó là không thể nhìn thấy em cười. Lâm Hạ, dù kẻ đứng sau là ai, dù hắn có là quỷ dữ từ địa ngục, tôi cũng sẽ bắt hắn phải quỳ xuống dưới chân em.”

“Mẹ tôi... bà ấy đã phải chịu khổ mười lăm năm qua. Tôi không thể tưởng tượng được bà ấy đã sống thế nào.” Lâm Hạ nghẹn ngào. “Hóa ra toàn bộ sự việc mười lăm năm trước, việc tôi lạc mất, việc cha mẹ nuôi tôi bị giết, đều nằm trong một âm mưu nhằm xóa sổ dòng máu chính thống của Regency để kẻ kia chiếm quyền.”

“Và chúng đã sai lầm khi để em sống sót.” Thẩm Quân Triết hôn nhẹ lên trán cậu. “Chúng đã để em gặp tôi, và chúng đã cho chúng ta lý do để tiêu diệt chúng tận gốc rễ.”

Khi chiếc tàu ngầm tiến gần đến tọa độ của Đảo Xương Rồng, hệ thống cảnh báo rada bỗng nhiên kêu rú lên. Những luồng ánh sáng quét từ trên đảo xuống mặt biển như những con mắt tử thần. Hòn đảo hiện ra như một pháo đài thép giữa đại dương, cô độc và đầy đe dọa. Đây không phải là nơi để nghỉ dưỡng, đây là một nhà tù hoàn hảo dành cho những linh hồn bị lãng quên.

Tại Thần Đô, Ngài X đang ngồi trong văn phòng của Thẩm Quân Triết, gác chân lên bàn, nhâm nhi ly rượu vang đắt nhất. Hắn nhìn đồng hồ, miệng nở một nụ cười tàn nhẫn. “Chắc giờ này chúng đang chìm xuống đáy biển rồi. Thẩm Quân Triết, mày quá tự tin vào tình yêu, và đó chính là mồ chôn của mày.”

Nhưng Ngài X không biết rằng, trên mặt biển đầy bão tố, một con phượng hoàng đang sải cánh, và một bạo chúa đang mang theo cơn thịnh nộ của thần linh đến để san bằng tất cả. Lâm Hạ cầm lấy thanh đoản kiếm mà cha nuôi đã giấu trong hộp sắt, ánh mắt cậu rực cháy. Cậu không chỉ đi cứu mẹ, cậu đi để kết thúc một kỷ nguyên của sự dối trá.

“Quân Triết, chuẩn bị đổ bộ.” Lâm Hạ ra lệnh, giọng nói vang lên đầy uy lực.

“Tuân lệnh, Điện hạ của tôi.” Thẩm Quân Triết đáp lại, đôi mắt anh rực sáng trong bóng tối của khoang tàu.

Cuộc tấn công bắt đầu. Những tiếng nổ xé toạc màn đêm yên tĩnh của hòn đảo. Khói lửa bốc cao, soi sáng gương mặt kiên định của Lâm Hạ khi cậu nhảy xuống làn nước biển lạnh buốt, bơi về phía pháo đài. Cậu nghe thấy tiếng gọi của máu mủ, tiếng gọi của người mẹ đã chờ đợi cậu suốt mười lăm năm dài đằng đẵng.

Trận chiến tại Đảo Xương Rồng sẽ là chương đẫm máu nhất, nhưng cũng là chương huy hoàng nhất trong hành trình của họ. Không còn là những âm mưu kinh tế, không còn là những vở kịch truyền thông, chỉ có sức mạnh của lòng tin và tình yêu đối đầu với sự tàn ác tột cùng.

Lâm Hạ đạp tung cánh cửa của khu giam cầm đặc biệt. Trong căn phòng tối tăm, một người phụ nữ với mái tóc bạc trắng, đôi mắt u buồn nhưng vẫn giữ được nét thanh tú quý tộc, từ từ ngẩng đầu lên.

“Hạ nhi... là con phải không?”

Tiếng gọi ấy khiến toàn bộ thế giới của Lâm Hạ như vỡ òa. Cậu lao tới, ôm lấy người phụ nữ ấy, mặc kệ ngoài kia tiếng súng vẫn đang nổ ra dữ dội. Thẩm Quân Triết đứng ở cửa, tay cầm súng bắn hạ những kẻ định lao vào, ánh mắt anh nhìn cảnh tượng đó với một sự xúc động sâu sắc.

“Mẹ, con đã về. Con đưa mẹ về nhà.”

Nhưng ngay lúc đó, hòn đảo bắt đầu rung chuyển. Hệ thống tự hủy đã được kích hoạt. Ngài X đã quyết định hy sinh tất cả để chôn vùi sự thật. Lâm Hạ nhìn Thẩm Quân Triết, và anh hiểu ý cậu. Họ phải chạy đua với tử thần để rời khỏi hòn đảo đang sụp đổ này.

Chiến thắng đang ở ngay trước mắt, nhưng cái giá phải trả có thể là rất lớn. Thần Đô vẫn đang chờ đợi sự trở về của những vị vua thực thụ. Và Ngài X, kẻ đang ngồi trong văn phòng của họ, sắp phải đối mặt với một cơn ác mộng mà hắn chưa từng dám tưởng tượng.