MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Hôn Nhân Của Ảnh Đế.Chương 15: CÚ ĐẢO CHIỀU TÀN KHỐC VÀ TRẬN CHIẾN TRÊN VỰC THẲM QUYỀN LỰC

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Ảnh Đế.

Chương 15: CÚ ĐẢO CHIỀU TÀN KHỐC VÀ TRẬN CHIẾN TRÊN VỰC THẲM QUYỀN LỰC

2,363 từ · ~12 phút đọc

Bầu trời phía trên Đảo Xương Rồng không còn là màu đen của màn đêm mà đã bị nhuộm đỏ rực bởi những cột lửa bốc cao từ kho xăng dầu vừa bị đánh sập. Tiếng còi báo động hủ lên liên hồi, chói tai, hòa lẫn với tiếng kim loại va chạm và tiếng sụp đổ của các dãy hành lang bê tông cốt thép. Hệ thống tự hủy của pháo đài đã đếm ngược đến những phút cuối cùng, biến hòn đảo biệt lập này thành một quả bom hẹn giờ khổng lồ giữa lòng đại dương.

Lâm Hạ siết chặt bờ vai gầy guộc của mẹ mình, Hoàng hậu Regency, người mà mười lăm năm bị giam cầm đã khiến bà trở nên mỏng manh như một cánh hoa tàn trước gió. Ánh mắt bà nhìn cậu vừa ngỡ ngàng, vừa tràn đầy một tình mẫu tử mãnh liệt đã được nén nhịn qua hơn năm nghìn ngày tăm tối. Lâm Hạ cảm nhận được sự run rẩy từ đôi bàn tay bà, lòng cậu thắt lại đau đớn, nhưng cậu biết giờ không phải lúc để chìm đắm trong xúc động.

“Mẹ, con sẽ không bao giờ để họ mang mẹ đi nữa. Tin con.”

Thẩm Quân Triết đứng ở phía sau, hai tay cầm hai khẩu súng ngắn, ánh mắt anh sắc lẹm như chim ưng đang quan sát con mồi trong cơn bão. Anh vừa hạ gục hai tên lính canh đang định lẻn vào từ lối thông gió. Hơi thở anh có chút dồn dập, vết thương cũ trên vai dường như đang biểu tình dưới cường độ hoạt động quá cao, nhưng đôi vai ấy vẫn vững chãi như một bức tường thành không thể xuyên phá.

“Lâm Hạ, dẫn mẹ đi lối cửa sau, tàu ngầm đang đợi ở tọa độ X. Có một đội quân đánh thuê gồm ba chiếc chiến hạm của Ngài X đang khép vòng vây từ phía Bắc. Chúng ta không có nhiều thời gian đâu.”

“Còn anh thì sao?” Lâm Hạ quay lại nhìn anh, linh tính mách bảo cậu về một điều gì đó chẳng lành trong ánh mắt kiên định của người đàn ông này.

Thẩm Quân Triết nở một nụ cười ngạo nghễ, cái vẻ bạo chúa Thần Đô thường ngày lại hiện hữu, nhưng lần này nó pha lẫn một sự sủng ái vô bờ bến. Anh bước tới, đặt một nụ hôn vội vã nhưng đầy nóng bỏng lên môi Lâm Hạ, nụ hôn mang vị mặn của mồ hôi và vị đắng của khói súng.

“Tôi sẽ làm mồi nhử. Tôi sẽ dùng chiếc cano cao tốc thu hút hỏa lực về phía Nam để em và mẹ có thể thâm nhập vào vùng nước sâu. Đừng cãi tôi, Lâm Hạ. Đây là cách duy nhất để cả ba chúng ta có cơ hội sống sót. Em phải về Thần Đô, em phải xuất hiện ở đại hội cổ đông đó. Thiên Thần Regency cần em, và mẹ em cũng cần em.”

“Không! Tôi không thể để anh lại đây!” Lâm Hạ hét lên, định nắm lấy áo anh nhưng Thẩm Quân Triết đã dứt khoát đẩy cậu về phía Tần Phong, người vừa dẫn theo một đội cứu hộ tinh nhuệ ập vào.

“Tần Phong, bảo vệ Điện hạ và Hoàng hậu bằng cả mạng sống của cậu! Nếu họ có mệnh hệ gì, đừng bao giờ nhìn mặt tôi nữa!” Thẩm Quân Triết ra lệnh, giọng nói vang dội như sấm truyền.

Anh quay lưng đi, bóng dáng cao lớn hiên ngang lao thẳng về phía cảng tàu đang rực lửa. Lâm Hạ đứng lặng người, cậu thấy tim mình như bị ai đó bóp nát. Cậu muốn lao theo anh, nhưng bàn tay gầy yếu của mẹ đang nắm lấy tay cậu, và trách nhiệm với cả một vương triều đang đè nặng trên vai. Cậu nghiến răng, quay mặt đi, dẫn mẹ chạy theo Tần Phong vào khoang tàu ngầm.

Dưới mặt nước lạnh buốt, Lâm Hạ áp mặt vào cửa kính nhỏ, nhìn thấy chiếc cano cao tốc của Thẩm Quân Triết lao đi như một mũi tên lửa trên mặt biển, kéo theo sự chú ý của hai chiếc chiến hạm khổng lồ. Những làn đạn xé toạc mặt nước, những tiếng nổ vang rền từ phía cano khiến lòng cậu đau thắt. Đó là sự hy sinh của một người đàn ông vì người mình yêu, một sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại hơn bất kỳ lời thề non hẹn biển nào.

Tại Thần Đô, đại hội cổ đông bất thường của Thiên Thần Regency đang diễn ra trong một bầu không khí nghẹt thở tại tòa nhà chọc trời trung tâm. Ngài X, người đàn ông luôn ẩn mình sau lớp mặt nạ quyền lực, hôm nay đã xuất hiện chính thức. Hắn ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt lạnh lùng, phong thái ung dung của kẻ nắm giữ toàn bộ ván cờ. Những cổ đông khác ngồi bên dưới, ai nấy đều run rẩy trước uy áp của hắn.

“Thẩm Quân Triết và Lâm Hạ đã mất tích trên biển. Theo luật của tập đoàn, trong trường hợp vắng mặt quá 48 giờ mà không có lý do chính đáng trong bối cảnh khủng hoảng, quyền điều hành sẽ thuộc về cổ đông lớn nhất. Tôi, với 35% cổ phần cùng sự ủy quyền của dòng tộc Regency, chính thức tuyên bố tiếp quản vị trí Chủ tịch.” Ngài X cất giọng trầm thấp, mỗi lời nói như một bản án tử hình dành cho những nỗ lực của Lâm Hạ suốt thời gian qua.

Đúng lúc hắn định đặt bút ký vào văn bản tiếp quản, cánh cửa đôi mạ vàng của phòng họp đột ngột bị đạp tung. Một luồng khí lạnh tràn vào, và Lâm Hạ bước vào, không phải với vẻ mặt u sầu của một kẻ mất đi tất cả, mà với phong thái của một vị vua vừa trở về từ chiến trận. Quần áo cậu vẫn còn vương chút tro bụi, đôi mắt rực cháy ngọn lửa của sự căm phẫn và kiêu hãnh.

Đi bên cạnh cậu là một người phụ nữ với vẻ đẹp thoát tục nhưng đầy uy nghiêm. Khi bà bước vào, toàn bộ đại diện của dòng tộc Regency có mặt trong phòng đều đồng loạt đứng bật dậy, gương mặt họ trắng bệch, đôi môi run rẩy.

“Hoàng... Hoàng hậu?”

Ngài X khựng lại, chiếc bút trên tay hắn rơi xuống bàn. Hắn nhìn người phụ nữ ấy, rồi nhìn Lâm Hạ, đôi mắt híp lại đầy sự thâm độc.

“Màn kịch này hay đấy, Lâm Hạ. Cậu tìm đâu ra một diễn viên đóng thế giống đến vậy để hù dọa mọi người sao?”

Lâm Hạ bước thẳng tới bàn chủ tọa, cậu ném mạnh một tập hồ sơ lên mặt bàn, ánh mắt nhìn thẳng vào Ngài X không hề né tránh. “Đây là kết quả giám định ADN thực hiện ngay tại bệnh viện quốc tế dưới sự giám sát của Hội đồng Hoàng gia châu Âu cách đây một giờ. Và đây là lời khai của Alfred về việc ông ta bị bắt cóc và đe dọa để làm giả danh tính Gabriel.”

Cậu quay sang phía các cổ đông, giọng nói vang vọng khắp căn phòng rộng lớn. “Hôm nay, tôi không đứng đây với tư cách là một diễn viên, hay là người của nhà họ Lâm. Tôi đứng đây với tư cách là người thừa kế duy nhất của Regency, con trai của Hoàng hậu đang đứng bên cạnh tôi. Và kẻ đang ngồi kia, người mà các vị gọi là Ngài X, tôi nên gọi anh là gì đây? Hay tôi nên gọi tên thật của anh: Lâm Kiến Thành, người anh họ đã được cho là qua đời trong vụ tai nạn mười lăm năm trước, kẻ đã phản bội chính dòng máu của mình để bắt tay với những thế lực ngầm nhằm tiêu diệt gia đình tôi?”

Cả phòng họp chấn động. Danh tính thực sự của Ngài X bị lột trần khiến toàn bộ ván cờ của hắn sụp đổ. Lâm Kiến Thành, người luôn được coi là thiên tài của thế hệ trước, kẻ đã giả chết để âm thầm xây dựng đế chế bóng tối nhằm trả thù việc bị gạt ra khỏi danh sách thừa kế.

Lâm Kiến Thành bật cười, một điệu cười điên cuồng và tàn nhẫn. “Mày thông minh hơn tao tưởng đấy, Lâm Hạ. Nhưng mày quên mất một điều. Thẩm Quân Triết đang nằm trong tay tao. Nếu mày không ký vào bản chuyển nhượng cổ phần ngay lập tức, tao đảm bảo mỗi giờ trôi qua, mày sẽ nhận được một bộ phận cơ thể của hắn.”

Trái tim Lâm Hạ hẫng đi một nhịp, nhưng cậu nhớ lại ánh mắt của Thẩm Quân Triết trước khi chia xa. Anh đã tin tưởng cậu, anh đã hy sinh để cậu có được giây phút này. Cậu không thể quỳ xuống. Nếu cậu quỳ xuống, sự hy sinh của anh sẽ trở nên vô nghĩa.

“Anh nghĩ anh có thể uy hiếp tôi sao?” Lâm Hạ mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo đến tận xương tủy. “Ngay lúc này, lực lượng đặc nhiệm quốc tế đang bao vây toàn bộ các cơ sở ngầm của anh tại phía Nam. Toàn bộ tài sản của anh đã bị đóng băng bởi lệnh truy nã toàn cầu mà mẹ tôi vừa ký với tư cách là người đứng đầu tối cao của Regency. Anh không còn gì cả, Lâm Kiến Thành. Nếu Thẩm Quân Triết mất một sợi tóc, tôi sẽ dùng toàn bộ tiềm lực của Regency để khiến anh sống không bằng chết trong nhà tù chặt chẽ nhất thế giới.”

Đúng lúc đó, màn hình lớn của phòng họp bỗng nhiên chuyển sang một tín hiệu video trực tiếp. Hình ảnh Thẩm Quân Triết hiện ra, anh đang ngồi trên một chiếc tàu hải quân, dù gương mặt có vài vết bầm tím nhưng tinh thần vẫn vô cùng tỉnh táo. Bên cạnh anh là Tần Phong và lực lượng cứu hộ quân sự.

“Lâm Hạ, em làm tốt lắm.” Thẩm Quân Triết nói qua màn hình, ánh mắt anh nhìn cậu chứa chan niềm tự hào. “Lâm Kiến Thành, mày đánh giá thấp khả năng thoát hiểm của bạo chúa Thần Đô rồi. Tao đã chiếm quyền điều hành chiếc chiến hạm của mày ngay khi mày định cho nổ tung cano của tao.”

Lâm Kiến Thành gào lên một tiếng, hắn định lao về phía Lâm Hạ nhưng các vệ sĩ của Regency đã kịp thời khống chế hắn. Cảnh sát ập vào, đưa kẻ thủ ác đi trong sự nhục nhã tột cùng.

Đại hội cổ đông kết thúc với sự tôn vinh tuyệt đối dành cho Lâm Hạ. Cậu bước ra khỏi tòa nhà, đón lấy những làn gió mát lành của Thần Đô. Mẹ cậu đứng bên cạnh, mỉm cười nhìn cậu với niềm tự hào sâu sắc. Nhưng trong lòng Lâm Hạ, cậu chỉ đang khao khát một điều duy nhất.

Vài tiếng sau, tại cảng hàng không tư nhân, Thẩm Quân Triết bước xuống từ chuyên cơ. Lâm Hạ lao tới, vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, nước mắt lúc này mới tuôn rơi như mưa.

“Anh là đồ tồi! Anh có biết tôi đã sợ thế nào không?”

Thẩm Quân Triết ôm chặt lấy cậu, hít hà mùi hương của người mình yêu, cảm thấy mọi vết thương trên cơ thể đều tan biến. “Tôi đã hứa sẽ trở về để chứng kiến em lên ngôi mà. Vương tử của tôi, em đã làm rất tuyệt vời.”

Họ đứng đó, giữa ánh hoàng hôn rực rỡ của Thần Đô, một sự khởi đầu mới thực sự mở ra. Mẹ của Lâm Hạ bước tới, bà đặt tay lên vai Thẩm Quân Triết, gật đầu mỉm cười như một sự công nhận chính thức dành cho người đàn ông đã bảo vệ con trai mình bằng mạng sống.

“Cảm ơn cậu, Quân Triết. Regency nợ cậu một ân tình lớn.”

Thẩm Quân Triết mỉm cười lễ phép, nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi Lâm Hạ. “Bà không nợ tôi gì cả. Lâm Hạ chính là cả thế giới của tôi. Bảo vệ em ấy là bản năng, không phải là nghĩa vụ.”

Tối hôm đó, biệt thự nhà họ Thẩm tràn ngập ánh đèn và hoa tươi. Một bữa tiệc gia đình ấm cúng được tổ chức để đón chào Hoàng hậu trở về và mừng chiến thắng của Thiên Thần Regency. Lâm Hạ ngồi bên cạnh Thẩm Quân Triết, tay hai người đan chặt vào nhau dưới bàn ăn.

“Quân Triết, sau chuyện này, anh có định nghỉ hưu sớm như anh đã nói không?” Lâm Hạ trêu chọc.

“Nghỉ hưu sao được khi phu nhân của tôi giờ đã là người thừa kế vĩ đại nhất châu lục?” Thẩm Quân Triết cười khẽ, hôn nhẹ lên mu bàn tay cậu. “Tôi phải nỗ lực hơn nữa để xứng đáng đứng cạnh em chứ.”

Nhưng sâu trong ánh mắt của cả hai, họ đều biết rằng những thử thách vẫn chưa dừng lại. Việc phục hưng Regency, việc đưa những kẻ liên quan đến cái chết của cha mẹ nuôi Lâm Hạ ra ánh sáng hoàn toàn, và cả những mưu đồ từ các gia tộc khác ở Thần Đô vẫn đang rình rập. Nhưng giờ đây, họ đã không còn là hai cá thể đơn độc với những bản hợp đồng khô khan. Họ là một khối thống nhất, một liên minh của tình yêu và sức mạnh, sẵn sàng đối đầu với bất kỳ cơn bão nào.

Lâm Hạ nhìn ra cửa sổ, nơi những vì sao đang lấp lánh trên bầu trời Thần Đô. Cậu cảm thấy lòng mình thanh thản hơn bao giờ hết. Phượng hoàng đã hồi sinh, bạo chúa đã tìm thấy trái tim, và một huyền thoại mới về tình yêu và quyền lực đang được viết tiếp bởi chính đôi bàn tay của họ.