Tháng Chạp.
Cái tháng mà người ta hay bảo là "tháng củ mật", tháng của những lo toan, của những deadline dí sát mông, và đặc biệt, đối với Lương Tuệ Nhi một nhân viên văn phòng 27 tuổi, độc thân vui tính (nhưng sắp hết vui) thì đây là tháng bắt đầu của một bộ phim kinh dị mang tên: "Tết này con có về không?".
Văn phòng công ty truyền thông XYZ những ngày giáp Tết ồn ào như một cái chợ vỡ. Tiếng bàn phím gõ lạch cạch đan xen với tiếng nhạc "Happy New Year" của ABBA phát ra từ cái loa rè ở góc phòng. Mùi cà phê hòa lẫn với mùi giấy tờ mới và thoang thoảng đâu đó là mùi... lo âu về tiền thưởng Tết.
Tuệ Nhi ngồi lọt thỏm trong góc làm việc của mình, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại xuống mức thấp nhất. Cô đang check email, nhưng tâm trí thì đang trôi dạt về một nơi xa lắm nơi có nồi thịt kho hột vịt thơm lừng, có cành mai vàng rực rỡ trước sân nhà ở quê. Nhưng ngay lập tức, hình ảnh bà mẹ đáng kính của cô hiện lên với cây chổi lông gà trên tay, chắn ngang lối về.
"Nhi ơi, năm nay mày tính sao?" Chị Lan kế toán, người phụ nữ có khả năng nắm bắt thông tin nhanh hơn cả Google, vừa đi ngang qua vừa tiện miệng hỏi, tay vẫn cầm xấp hóa đơn dày cộp.
Nhi giật thót mình, ngẩng đầu lên, nụ cười công nghiệp méo xệch: "Dạ... thì cũng như mọi năm thôi chị. Về quê ăn Tết với thầy u."
Chị Lan tặc lưỡi, ánh mắt nhìn Nhi đầy vẻ thương cảm pha lẫn phán xét: "Lại một mình à? Khiếp, 27 tuổi đầu rồi cô nương ơi. Con gái có thì. Cái Lan con bà hàng xóm nhà chị bằng tuổi em mà năm nay đẻ đứa thứ hai rồi đấy. Mày cứ kén cá chọn canh mãi, cẩn thận sau này 'hàng tồn kho' phải khuyến mãi thêm cái nhà mới có người rước."
Nhi chỉ biết cười trừ cho qua chuyện. Những lời này cô nghe mòn cả tai rồi, nghe nhiều đến mức chai sạn cảm xúc. Nhưng nghe từ đồng nghiệp là một chuyện, nghe từ "Chính phủ lâm thời" ở nhà lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Chiếc điện thoại trên bàn rung lên bần bật. Màn hình sáng rực hiện lên hai chữ mà Nhi sợ nhất lúc này: "MẪU HẬU".
Nhạc chuông mặc định của điện thoại bỗng chốc nghe như khúc nhạc dạo đầu của tử thần. Tim Nhi đập thình thịch, mồ hôi tay túa ra. Cô hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần như một chiến sĩ sắp ra trận, rồi run rẩy vuốt nút nghe.
"A... Alo, mẹ ạ? Con nghe đây..." Giọng Nhi lí nhí như tiếng muỗi kêu.
Đầu dây bên kia im lặng khoảng hai giây, đủ để tạo áp lực, rồi một giọng nói vang rền, đầy nội lực của một người phụ nữ quanh năm buôn bán ở chợ huyện, vọng tới, xuyên thủng màng nhĩ của Nhi.
"Mày còn biết nghe máy của bà già này cơ à? Tao tưởng mày ở trên thành phố sung sướng quá quên luôn cái nhà này rồi!"
"Kìa mẹ, con đang làm việc mà. Cuối năm bận lắm..." Nhi yếu ớt thanh minh.
"Bận! Lúc nào cũng bận! Mày bận cái gì mà bận đến nỗi hăm bảy tuổi đầu vẫn chưa có một mảnh tình vắt vai? Hả?"
Bà mẹ bắt đầu bài ca muôn thuở. Nhi có thể tưởng tượng ra cảnh mẹ cô ở đầu dây bên kia, một tay cầm điện thoại, một tay chống nạnh, mặt đỏ gay.
"Tao nói cho mày biết nhé Lương Tuệ Nhi. Năm nay tao không có kiên nhẫn nữa đâu. Mày nhìn xem, cái con Thắm đầu ngõ nó lấy chồng năm ngoái, năm nay đã bế con về biếu ông bà ngoại một tạ giò lụa rồi. Còn mày? Mày biếu tao cái gì? Biếu tao cục tức à?"
Nhi nhăn mặt, đưa điện thoại ra xa tai một chút. "Mẹ ơi, chuyện tình cảm đâu phải muốn là được. Duyên chưa tới thì con biết làm sao."
"Duyên cái con khỉ mốc! Duyên là do mình nắm bắt! Mày cứ ru rú ở cái văn phòng ấy thì duyên nó rơi vào đầu mày chắc? Tao không biết. Hàng xóm láng giềng người ta hỏi thăm mày suốt, tao muối mặt lắm rồi. Người ta bảo nhà bà Lương có cô con gái xinh xắn, học giỏi mà sao 'ế' chỏng chơ thế kia. Tao biết giấu mặt vào đâu?"
Nhi thở dài thườn thượt. Áp lực "con nhà người ta" và "miệng lưỡi thế gian" luôn là vũ khí tối thượng của các bà mẹ Việt Nam.
"Thế mẹ muốn con phải làm sao bây giờ?" Nhi bất lực hỏi, giọng đã bắt đầu nghẹn ngào.
Bà mẹ dường như chỉ chờ có câu hỏi đó. Giọng bà đanh lại, dứt khoát như một vị tướng ra lệnh tổng tấn công.
"Tao ra tối hậu thư cho mày đây. Nghe cho rõ này Tuệ Nhi."
Nhi nín thở.
"Tết này, một là mày dẫn bạn trai về đây ra mắt họ hàng làng xóm. Hai là mày ở lại luôn cái thành phố đấy mà ăn Tết với cái máy tính của mày. Đừng có vác mặt về đây nữa! Tao ngán cái cảnh người ta đến chúc Tết rồi hỏi 'Bao giờ cho bác ăn cỗ' lắm rồi. Mày không lấy chồng thì để tao yên ổn tuổi già!"
"Tút... tút... tút..."
Bà cúp máy. Dứt khoát. Lạnh lùng. Không cho Nhi một cơ hội phản biện.
Nhi buông thõng tay, chiếc điện thoại rơi xuống mặt bàn cái "cộp". Cô nhìn trân trân vào màn hình đen ngòm, cảm giác như vừa bị tuyên án tử hình, thi hành án vào ngày 30 Tết.
Không được về nhà ăn Tết?
Đối với Nhi, dù sợ mẹ giục cưới đến mấy, thì Tết vẫn là phải về nhà. Là được ngủ nướng trên cái giường cũ kỹ của mình, là được ăn món nem rán mẹ làm, là được nghe bố kể chuyện thời bao cấp bên ấm trà nóng. Cái lạnh lẽo, cô đơn của thành phố dịp Tết là thứ cô không bao giờ muốn trải qua.
Nhưng dẫn bạn trai về? Đào đâu ra bây giờ?
Chẳng lẽ ra đường bắt đại một anh grab bike về đóng giả? Hay nhờ anh bảo vệ tòa nhà? Không được, mẹ cô tinh lắm, nhìn qua là biết ngay hàng "fake".
Đầu óc Nhi quay cuồng. Cô nhìn xung quanh. Đồng nghiệp vẫn đang hăng say làm việc, hoặc giả vờ làm việc. Không ai có vẻ là một ứng cử viên tiềm năng.
Bỗng, điện thoại lại rung lên. Lại là mẹ. Nhi hoảng hồn vồ lấy máy.
"Alo mẹ, con..."
"Tao quên chưa nói hết. Hạn chót là chiều 30 Tết. Liệu thần hồn đấy!"
Và lại cúp máy.
Lần này thì Nhi thực sự tuyệt vọng. Cô gục đầu xuống bàn, hai tay vò đầu bứt tai. Mái tóc búi gọn gàng ban sáng giờ rối tung như tổ quạ.
"Aaaaa! Mình phải làm sao đây???" - Nhi gào thét trong lòng.
Trong lúc hoảng loạn tột độ, não bộ của Nhi bắt đầu hoạt động một cách phi logic. Bản năng sinh tồn trỗi dậy. Cô không thể không về nhà. Cô không thể để mẹ thất vọng (thêm nữa). Và quan trọng nhất, cô muốn chấm dứt cái điệp khúc cằn nhằn này ngay lập tức.
Nhi vồ lấy điện thoại, bấm gọi lại cho mẹ. Lần này, cô không run nữa. Cô đang ở trạng thái "chó cùng dứt giậu".
"Alo, mẹ!" - Nhi hét vào điện thoại trước khi mẹ cô kịp mở miệng.
"Cái gì nữa? Tao tưởng mày..."
"Mẹ yên tâm! Tết này con sẽ về! Và con không về một mình!"
Đầu dây bên kia im bặt. Sự im lặng đáng sợ kéo dài đến mức Nhi tưởng bị mất sóng.
"Mày... mày nói cái gì cơ?" Giọng mẹ cô run run, có vẻ không tin vào tai mình.
Nhi hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại và bắt đầu tuôn ra những lời nói dối trắng trợn nhất cuộc đời mình.
"Con bảo là con sẽ dẫn bạn trai về! Anh ấy... anh ấy tên là... là Nam. Anh ấy cao 1m80, đẹp trai như diễn viên Hàn Quốc, đang làm trưởng phòng ở một công ty đa quốc gia, lương tháng tính bằng nghìn đô. Anh ấy hiền lành, chịu khó, lại còn rất thương con nữa. Chúng con yêu nhau được nửa năm rồi nhưng con giấu vì sợ chưa chắc chắn. Giờ mẹ giục quá nên con mới khai..."
Nhi dừng lại để thở, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô vừa bịa ra một người đàn ông hoàn hảo đến mức phi lý. Một người đàn ông chỉ tồn tại trong tiểu thuyết ngôn tình ba xu.
Nhưng hiệu quả thì tức thì.
Giọng mẹ cô ở đầu dây bên kia thay đổi 180 độ. Từ trạng thái "sư tử Hà Đông", bà chuyển sang tông giọng ngọt ngào đến mức Nhi nổi da gà.
"Thật á con? Trời ơi, sao mày không nói sớm hả con? Cái con này, giấu kỹ thế! Thế nó người ở đâu? Nhà cửa thế nào? Bố mẹ nó làm gì?"
"Dạ... thì... anh ấy người thành phố gốc. Nhà... nhà ở khu biệt thự liền kề. Bố mẹ làm kinh doanh lớn..." - Nhi tiếp tục đâm lao thì phải theo lao, bịa thêm vài chi tiết cho nó "uy tín".
"Ôi giời ơi, phúc đức 70 đời nhà mình! Tốt quá, tốt quá! Thế chiều 30 chúng mày về nhé? Để tao bảo bố mày mổ con gà ngon nhất, với lại ngâm sẵn bình rượu nếp cái hoa vàng. Nhớ về sớm đấy con nhé, đừng để thằng bé nó chờ!"
Mẹ cô sung sướng đến mức quên luôn cả việc mắng mỏ. Bà líu lo dặn dò thêm vài câu rồi cúp máy, có lẽ là để chạy đi khoe ngay với bà hàng xóm.
Cuộc gọi kết thúc. Nhi buông điện thoại xuống, người mềm nhũn như cọng bún.
Cô vừa làm cái quái gì vậy?
Cô vừa hứa sẽ mang một "soái ca" không có thật về nhà vào ngày 30 Tết. Hôm nay là 20 tháng Chạp. Cô còn đúng 10 ngày để biến lời nói dối vĩ đại này thành sự thật.
Nhi nhìn lên trần nhà, cười ra nước mắt. Tự đào hố chôn mình là có thật. Cô có thể tưởng tượng ra cảnh tượng kinh hoàng nếu chiều 30 Tết cô mò về một mình. Lúc đó, không chỉ là chổi lông gà, mà có khi là cả cây gậy bóng chày của bố cũng đang chờ cô.
"Lương Tuệ Nhi, mày chết chắc rồi!" Cô tự nhủ, rồi gục mặt xuống bàn phím, phát ra một tiếng rên rỉ thảm thiết khiến mấy đồng nghiệp xung quanh quay lại nhìn với ánh mắt kỳ thị.
Trong đầu cô lúc này chỉ còn hiện lên một dòng chữ duy nhất, nhấp nháy báo động đỏ: