Sau khi cúp máy với mẹ, Lương Tuệ Nhi rơi vào trạng thái trầm cảm lâm sàng trong khoảng mười lăm phút. Cô ngồi bất động, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đã chuyển sang chế độ chờ, trong đầu tua đi tua lại những lời nói dối kinh điển mà mình vừa tuôn ra. "Cao 1m80, đẹp trai như diễn viên Hàn Quốc, trưởng phòng công ty đa quốc gia, lương nghìn đô". Nhi muốn tự tát vào mặt mình một cái cho tỉnh. Tại sao lúc hoảng loạn, người ta lại có xu hướng phóng đại mọi thứ lên gấp mười lần sự thật như vậy nhỉ? Nếu cô chỉ nói là một anh nhân viên văn phòng bình thường, cao 1m65, lương đủ sống, thì có lẽ nhiệm vụ tìm kiếm đã dễ dàng hơn một chút. Đằng này, cô lại tự tay vẽ ra một "cực phẩm nhân gian" không tồn tại, rồi tự bắt mình đi tìm trong vòng mười ngày. Đây không phải là "Nhiệm vụ bất khả thi", đây là "Nhiệm vụ tự sát".
Giờ nghỉ trưa, trong khi các đồng nghiệp rủ nhau đi ăn bún đậu mắm tôm bàn chuyện thưởng Tết, Nhi trốn vào một góc pantry vắng vẻ, gặm nhấm cái bánh mì khô khốc và bắt đầu công cuộc tìm kiếm tuyệt vọng trên mạng Internet. Cô gõ vào thanh tìm kiếm Google những từ khóa mà chính cô cũng cảm thấy xấu hổ: "Cách tìm bạn trai gấp trong 10 ngày", "Dịch vụ cho thuê người yêu dịp Tết uy tín Hà Nội", "Làm sao để biến lời nói dối thành sự thật". Hàng loạt kết quả hiện ra khiến Nhi hoa cả mắt. Có những trang web hẹn hò nghiêm túc, có những diễn đàn tâm sự sướt mướt, và có cả những hội nhóm Facebook nghe tên đã thấy "có mùi" như "Hội những người độc thân vui vẻ tìm người yêu hờ".
Nhi tặc lưỡi, thời gian không còn nhiều để mà kén cá chọn canh. Cô tham gia vào một nhóm kín có tên "Dịch Vụ Người Yêu Mùa Lễ Tết - Kín Đáo, Chuyên Nghiệp". Vừa vào nhóm, đập vào mắt Nhi là hàng loạt bài đăng chào hàng với đủ mọi mức giá và cam kết. "Em trai 2k, cao ráo, biết nấu ăn, giá sinh viên, chỉ nhận kèo nội thành", "Anh trai 30 tuổi, chững chạc, có ô tô riêng (xe mượn), bao diễn sâu trước mặt phụ huynh, giá inbox". Nhi cảm thấy như mình đang lạc vào một cái chợ buôn bán nội tạng, chỉ khác là ở đây người ta buôn bán "tình cảm fake".
Sau một hồi sàng lọc đau cả đầu, loại bỏ những nick ảo, những lời chào mời sặc mùi lừa đảo hoặc gạ gẫm, Nhi dừng lại ở một tài khoản có tên "Tony Hoàng". Ảnh đại diện là một chàng trai chụp góc nghiêng thần thánh, đeo kính râm, mặc áo sơ mi trắng soái ca, check-in ở một quán cà phê sang chảnh. Phần giới thiệu ghi rất kêu: "Kinh nghiệm 3 năm trong nghề, chuyên trị các ca phụ huynh khó tính, ngoại hình sáng, giao tiếp tốt, giá cả đi đôi với chất lượng". Nhi hít một hơi sâu, quyết định nhắn tin cho "Tony Hoàng". Sau vài câu trao đổi chóng vánh, đối phương tỏ ra khá chuyên nghiệp, hỏi han các yêu cầu cụ thể của Nhi (mà Nhi thì bịa ra y hệt những gì đã nói với mẹ). Tony Hoàng chốt giá 5 triệu cho 3 ngày Tết, chưa kể chi phí đi lại ăn ở. Mức giá khiến Nhi xót xa ruột gan, bằng một nửa tháng lương của cô chứ ít gì, nhưng nghĩ đến viễn cảnh bị mẹ cấm cửa ngày Tết, cô cắn răng đồng ý. Hai người hẹn gặp nhau vào 6 giờ chiều tối nay tại một quán cà phê khá yên tĩnh ở trung tâm để "casting" và bàn bạc kịch bản.
Tan sở, Nhi vội vàng vào nhà vệ sinh dặm lại chút phấn son, chải lại tóc tai cho gọn gàng. Dù sao cũng là đi gặp đối tác quan trọng, cô không thể để mình trông quá thảm hại được. Cô đến quán cà phê sớm mười phút, chọn một bàn trong góc khuất, gọi một cốc nước ép và hồi hộp chờ đợi. Trong đầu Nhi vẽ ra viễn cảnh một chàng trai lịch lãm bước vào, cứu rỗi cuộc đời cô khỏi thảm cảnh ngày Tết.
Sáu giờ mười lăm phút. Cửa quán mở ra. Một người đàn ông bước vào. Nhi nín thở quan sát. Người này mặc một chiếc áo khoác gió nhăn nhúm màu cháo lòng, quần jean rách gối (không phải kiểu thời trang, mà là rách thật), chân đi đôi dép lê loẹt quẹt. Tóc tai anh ta bết bát như thể ba ngày chưa gội, và tệ hơn cả là một mùi thuốc lá nồng nặc xộc vào mũi Nhi ngay khi anh ta tiến lại gần. Anh ta nhìn quanh quất rồi đi thẳng đến bàn Nhi, kéo ghế ngồi phịch xuống mà không cần hỏi.
"Em là Tuệ Nhi hả? Anh là Tony Hoàng đây." - Gã đàn ông cất giọng ồm ồm, vừa nói vừa đưa tay lên ngoáy mũi một cách tự nhiên.
Nhi chết lặng. Hình ảnh soái ca áo sơ mi trắng trong ảnh đại diện vỡ tan tành như bong bóng xà phòng. Người ngồi trước mặt cô trông không khác gì mấy gã ma cô hay lượn lờ ở bến xe. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, tự nhủ rằng có thể ngoại hình không quan trọng, quan trọng là kỹ năng diễn xuất.
"Dạ... chào anh. Anh... trông hơi khác trong ảnh nhỉ?" - Nhi gượng gạo mở lời.
Gã Tony cười khẩy, để lộ hàm răng ố vàng vì khói thuốc: "À, ảnh mạng mà em, phải chỉnh sửa tí chút chứ. Quan trọng là thần thái, hiểu không? Anh đảm bảo với em, chỉ cần anh vuốt sáp lên, mặc bộ vest vào là các cụ ở quê lác mắt ngay. Anh diễn nhiều kèo rồi, kinh nghiệm đầy mình."
Nhi nuốt khan. Cô bắt đầu thấy hối hận vì đã vội vàng tin người. Nhưng đã đâm lao thì phải theo lao, cô đành tiếp tục câu chuyện. Gã Tony gọi một cốc cà phê đen đá, rồi bắt đầu thao thao bất tuyệt về những "chiến tích" của mình, về việc gã đã lừa được bao nhiêu ông bố bà mẹ khó tính. Gã nói chuyện oang oang, văng tục chửi bậy liên hồi, khiến mấy bàn xung quanh bắt đầu quay lại nhìn với ánh mắt khó chịu. Nhi chỉ muốn độn thổ. Cô cố gắng lái câu chuyện vào việc chính.
"Anh Hoàng này, về kịch bản em đã gửi cho anh rồi. Anh nhớ kỹ nhé, anh tên Nam, làm trưởng phòng..."
"Rồi rồi, biết rồi, khổ lắm nói mãi." - Tony xua tay ngắt lời - "Mấy cái đấy anh thuộc lòng rồi. Giờ nói chuyện quan trọng đi. Tiền nong thế nào? Em phải đặt cọc trước cho anh 50% đấy nhé. Anh không làm không công đâu. Mà Tết nhất đi lại đắt đỏ, em phải lo vé xe khứ hồi, rồi tiền lì xì cho các cụ, tiền quà cáp... tất cả em chịu hết đấy nhé."
Thái độ vòi vĩnh trắng trợn của gã khiến Nhi nóng mặt. "Anh ơi, giá 5 triệu là đã bao gồm phí dịch vụ rồi. Còn quà cáp em sẽ tự chuẩn bị. Lì xì thì anh chỉ cần diễn thôi, tiền em sẽ đưa anh sau."
Gã Tony đập tay xuống bàn cái "rầm", khiến cốc nước của Nhi sóng sánh: "Cô em, làm ăn kiểu gì đấy? Anh đã hạ giá hết mức cho cô rồi. Cô nhìn lại mình đi, hăm bảy tuổi đầu mà phải đi thuê người yêu là biết ế ẩm thế nào rồi. Không có anh thì Tết này cô về quê kiểu gì? Đừng có mà mặc cả với anh!"
Hành động thô lỗ của gã khiến Nhi giật bắn mình. Cốc nước ép cam trên bàn bị gã gạt tay trúng, đổ ập xuống. Dòng nước màu cam chảy lênh láng trên mặt bàn gỗ, nhỏ tong tỏng xuống chiếc váy công sở của Nhi và tệ hơn, nó bắn tung tóe sang cả người ngồi ở bàn bên cạnh.
"Á!" - Nhi kêu lên, vội vàng lấy khăn giấy lau váy.
"Chết tiệt!" - Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng vang lên từ bàn bên cạnh.
Nhi ngẩng đầu lên trong hoảng loạn. Bàn bên cạnh, cách bàn cô chỉ một lối đi nhỏ, là một người đàn ông đang ngồi làm việc với chiếc laptop. Anh ta mặc một bộ vest màu xanh navy được cắt may hoàn hảo, mái tóc được chải chuốt gọn gàng không một sợi thừa. Gương mặt anh ta đẹp như tạc tượng, với sống mũi cao thẳng và đôi mắt sâu thẳm. Nhưng lúc này, đôi mắt ấy đang nhìn Nhi và gã Tony với vẻ kinh tởm không che giấu. Vệt nước cam đã bắn tung tóe lên ống quần tây phẳng phiu và đôi giày da bóng lộn của anh ta.
Gã Tony thấy mình gây họa, liền rụt cổ lại, im thin thít, cái vẻ hùng hổ ban nãy biến mất sạch.
Nhi vội vàng đứng dậy, lắp bắp xin lỗi: "Tôi... tôi xin lỗi anh. Tôi vô ý quá. Để tôi lau cho anh..."
Người đàn ông kia giơ tay lên ngăn lại, động tác dứt khoát và đầy vẻ xa cách. Anh ta từ từ gấp chiếc laptop lại, đứng dậy. Chiều cao của anh ta phải đến mét tám mấy, khiến Nhi phải ngửa cổ lên mới nhìn thấy mặt. Anh ta rút trong túi áo vest ra một chiếc khăn tay màu trắng tinh, cúi xuống lau nhẹ vết bẩn trên giày, động tác tao nhã nhưng toát lên sự khó chịu tột cùng.
Lau xong, anh ta ném chiếc khăn tay vào thùng rác gần đó như thể nó đã bị nhiễm bệnh phong. Sau đó, anh ta quay sang nhìn Nhi, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá tháng Chạp. Anh ta không nhìn gã Tony lấy một lần, như thể gã ta không xứng đáng để lọt vào tầm mắt của anh.
"Cô này." Anh ta cất tiếng, giọng nói không lớn nhưng đủ để cả quán nghe thấy sự mỉa mai - "Tôi không quan tâm đến những giao dịch rẻ tiền của các người. Nhưng lần sau, nếu muốn diễn kịch, làm ơn chọn chỗ nào kín đáo một chút. Và chọn bạn diễn nào trông giống con người một chút. Đừng làm ô nhiễm không gian công cộng."
Nói xong, anh ta cầm lấy chiếc cặp da trên bàn, quay người bước thẳng ra cửa, không thèm ngoảnh lại.
Nhi đứng chôn chân tại chỗ, mặt đỏ bừng vì nhục nhã. Lời nói của người đàn ông kia như một cái tát thẳng vào mặt cô. "Giao dịch rẻ tiền", "diễn kịch", "ô nhiễm". Từng từ từng chữ đều xoáy sâu vào lòng tự trọng của Nhi. Cô quay sang nhìn gã Tony vẫn đang ngồi co ro trên ghế, rồi nhìn lại vệt nước cam trên váy mình. Buổi xem mắt thảm họa này đã kết thúc theo cách tồi tệ nhất có thể. Không những không tìm được "Nam soái ca", cô còn bị một gã nhà giàu xa lạ sỉ nhục giữa chốn đông người. Cái Tết này, xem ra còn đen tối hơn cô tưởng.