Buổi tối hôm đó kết thúc trong thảm họa không thể cứu vãn. Sau khi gã đàn ông lịch lãm kia bỏ đi, để lại một bầu không khí sượng sùng và nhục nhã bao trùm, Tuệ Nhi không còn chút tâm trạng nào để tiếp tục vở kịch với tên lừa đảo "Tony Hoàng" nữa. Mặc cho gã ta vẫn cố đấm ăn xôi đòi tiền cọc "phí tổn tinh thần và thời gian", Nhi ném lại tờ 500 nghìn duy nhất còn trong ví lên bàn coi như tiền bố thí cho sự ngu ngốc của chính mình rồi vơ vội túi xách chạy trốn khỏi quán cà phê. Cô lao ra đường phố Hà Nội những ngày giáp Tết, gió lạnh tát vào mặt nhưng không buốt giá bằng sự ê chề trong lòng. Hình ảnh ánh mắt khinh bỉ tựa như nhìn một đống rác rưởi của người đàn ông lạ mặt kia cứ ám ảnh Nhi mãi. Anh ta nói đúng, cô đang tham gia vào một "giao dịch rẻ tiền", đang cố gắng lừa dối những người yêu thương mình nhất bằng một màn kịch vụng về. Về đến căn phòng trọ lạnh lẽo, Nhi ném mình lên giường, vùi mặt vào gối hét lên một tiếng đầy uất ức. Ngày 20 tháng Chạp đã trôi qua trong tuyệt vọng. Lời hứa với mẹ như tảng đá ngàn cân đè nặng lên ngực cô. "Nam soái ca, giám đốc lương nghìn đô" vẫn chỉ là một bóng ma không có thật, còn cô thì vừa mất tiền, vừa mất mặt, lại còn bị một kẻ xa lạ sỉ nhục. Liệu có còn cơ hội nào cho cô lật ngược tình thế trong 10 ngày ngắn ngủi còn lại không? Câu trả lời dường như là con số không tròn trĩnh.
Sáng hôm sau, ngày 21 tháng Chạp, Tuệ Nhi vác cái xác không hồn đến công ty. Đêm qua cô gần như thức trắng vì lo lắng và tủi thân, hậu quả là đôi mắt thâm quầng như gấu trúc phải che đậy bằng lớp kem khuyết điểm dày cộp. Vừa bước chân vào sảnh văn phòng, Nhi đã cảm nhận được một bầu không khí khác thường. Không còn tiếng cười đùa ồn ào bàn chuyện sắm Tết như mọi hôm, thay vào đó là sự im lặng đầy căng thẳng và những tiếng xì xào to nhỏ đầy bí hiểm. Chị Lan kế toán, "đài phát thanh" của công ty, hôm nay cũng tỏ ra nghiêm trọng lạ thường. Thấy Nhi đến, chị vẫy tay rối rít gọi cô vào góc pantry. "Biết tin gì chưa cô nương? Tin động trời!", chị Lan thì thào, mắt đảo quanh như sợ có người nghe lén. Nhi mệt mỏi lắc đầu, giờ này ngoài tin mẹ cô đột nhiên đổi ý không bắt dẫn bạn trai về nữa thì chẳng có tin gì làm cô quan tâm cả. "Sếp tổng mới sắp về! Nghe đâu là người từ tổng công ty điều xuống để chấn chỉnh lại chi nhánh mình trước khi lên sàn chứng khoán đấy. Giám đốc cũ về hưu non rồi". Nhi nhún vai, sếp nào thì cũng thế thôi, miễn là đừng cắt thưởng Tết của cô là được. Nhưng chị Lan vẫn chưa buông tha: "Vấn đề là ở chỗ đó! Nghe đồn sếp mới này trẻ lắm, chưa đến 30 đâu, nhưng mà nổi tiếng là 'Hắc diện thần' trong truyền thuyết. Cực kỳ nghiêm khắc, ghét nhất là nhân viên lười biếng và làm việc thiếu hiệu quả. Nghe đâu ở chi nhánh cũ, tháng đầu tiên hắn ta về đã sa thải một phần ba nhân sự đấy. Mùa Tết này anh em mình xác định là 'ăn cám' rồi, đừng hòng mà trốn việc đi sắm đồ". Thông tin này cuối cùng cũng lọt vào tai Nhi. "Hắc diện thần"? Sa thải nhân viên? Cái vận đen của cô dường như chưa chịu dừng lại. Vừa lo chuyện gia đình, giờ lại thêm nỗi lo thất nghiệp treo lơ lửng trên đầu ngay trước Tết. Cuộc đời Lương Tuệ Nhi đúng là một chuỗi bi kịch không hồi kết.
Chín giờ sáng, một email khẩn được gửi đến toàn thể nhân viên: "Triệu tập cuộc họp toàn công ty lúc 9h30 để ra mắt Ban lãnh đạo mới. Yêu cầu có mặt đầy đủ, trang phục chỉnh tề". Cả văn phòng nháo nhào. Ai cũng vội vàng chỉnh đốn lại quần áo, đầu tóc. Những cô nàng điệu đà thì tranh thủ tô thêm chút son, dặm thêm chút phấn với hy vọng lọt vào mắt xanh của sếp tổng trẻ tuổi. Nhi thì ngược lại, cô chỉ muốn tàng hình. Cô chọn một chiếc ghế ở góc khuất nhất trong phòng họp lớn, lôi sổ tay ra giả vờ ghi chép để tránh phải giao tiếp bằng mắt với bất kỳ ai. Đúng 9h30, cánh cửa phòng họp mở ra. Tổng giám đốc hiện tại bước vào, theo sau là một người đàn ông trẻ tuổi. Cả khán phòng im phăng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía người mới đến. Nhi vẫn cúi gằm mặt xuống cuốn sổ, tai nghe Tổng giám đốc giới thiệu: "Thưa các anh chị, tôi xin trân trọng giới thiệu anh Hoàng Minh Nhật, người sẽ đảm nhận vị trí Giám đốc Chiến lược mới của chúng ta kể từ ngày hôm nay...". Cái tên Hoàng Minh Nhật nghe có vẻ quen quen, nhưng Nhi chưa kịp nhớ ra là đã nghe ở đâu thì một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng vang lên: "Chào mọi người. Tôi là Minh Nhật. Tôi không thích nói nhiều, tôi chỉ quan tâm đến kết quả công việc. Hy vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ, hoặc là không". Giọng nói này... cái ngữ điệu cao ngạo đầy vẻ khinh thường này... Nhi cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cô từ từ, run rẩy ngẩng đầu lên, nhìn về phía bục phát biểu. Giây phút ánh mắt cô chạm phải người đàn ông đang đứng đó, thế giới của Nhi như sụp đổ. Không thể nào! Là hắn! Chính là hắn! Người đàn ông mặc bộ vest xanh navy đắt tiền, với khuôn mặt đẹp như tạc tượng nhưng lạnh lùng như băng giá hôm qua. Người đã bị cô làm bẩn giày bằng nước cam, và người đã sỉ nhục cô bằng những lời lẽ cay độc nhất giữa quán cà phê. "Hắc diện thần" Hoàng Minh Nhật, sếp tổng mới của cô, chính là "oan gia" ngõ hẹp mà cô vừa đắc tội tối qua. Nhi há hốc mồm, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô vội vàng cúi gằm mặt xuống, dùng cuốn sổ che kín mặt, chỉ mong sao hắn ta không nhận ra mình giữa đám đông hàng chục người này. Nhưng đời không như mơ, định luật Murphy luôn đúng với Tuệ Nhi: điều gì tồi tệ nhất có thể xảy ra, nó chắc chắn sẽ xảy ra. Sau màn giới thiệu ngắn gọn súc tích đúng phong cách "tổng tài bá đạo", Minh Nhật bắt đầu đi một vòng quanh phòng họp để "nhận diện" nhân sự chủ chốt. Ánh mắt sắc lẹm của anh ta quét qua từng người một khiến ai nấy đều nín thở. Khi anh ta tiến lại gần khu vực góc phòng nơi Nhi đang ngồi, cô cảm giác như mình sắp ngất đi vì căng thẳng.
"Vị trí này là của bộ phận nào?" - Minh Nhật dừng lại ngay trước mặt Nhi, giọng nói vang lên ngay trên đỉnh đầu cô. Trưởng phòng của Nhi vội vàng đứng dậy giới thiệu: "Thưa sếp, đây là team Content Marketing ạ. Còn đây là bạn Tuệ Nhi, chuyên viên copywriter của nhóm". Nhi buộc phải đứng dậy. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho đôi chân không run rẩy, từ từ hạ cuốn sổ xuống và ngẩng mặt lên. "Chào... chào sếp ạ..." - Nhi lí nhí, không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta. Minh Nhật nheo mắt lại. Đôi mắt sâu thẳm của anh ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang tái mét của Nhi. Một giây im lặng trôi qua ngỡ như cả thế kỷ. Sau đó, khóe môi anh ta nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai, một nụ cười mà chỉ mình Nhi nhìn thấy và hiểu được ý nghĩa của nó. "À, Tuệ Nhi. Cái tên nghe rất... có trí tuệ." - Anh ta cố tình nhấn mạnh hai chữ "trí tuệ" với một giọng điệu không thể châm biếm hơn - "Tôi rất mong chờ được thấy sự 'trí tuệ' đó được thể hiện trong công việc, chứ không phải ở những nơi khác". Nói xong, anh ta quay người bước đi, để lại Nhi đứng chết trân tại chỗ, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Anh ta đã nhận ra cô! Chắc chắn là anh ta đã nhận ra! Câu nói đầy ẩn ý đó chính là lời nhắc nhở về vụ việc tối qua, về cái "giao dịch rẻ tiền" mà anh ta đã chứng kiến. Nhi tuyệt vọng. Xong đời rồi. Không chỉ chuyện tìm bạn trai về quê ăn Tết đi vào ngõ cụt, mà ngay cả cái "cần câu cơm" này cũng đang lung lay dữ dội. Với ấn tượng ban đầu tồi tệ như vậy, cộng thêm cái danh "Hắc diện thần" chuyên sa thải nhân viên, Nhi cảm thấy tương lai của mình ở công ty này tối tăm như đêm 30 không có trăng sao.
Buổi họp kết thúc, mọi người lục đục ra về, ai nấy đều bàn tán xôn xao về vị sếp mới "soái ca nhưng khó ở". Nhi lững thững đi về chỗ ngồi như một kẻ mất hồn. Cô cần một cốc nước lạnh để trấn tĩnh lại. Nhi đi vào khu vực pantry, định rót nước thì cửa phòng bất ngờ mở ra. Hoàng Minh Nhật bước vào. Anh ta đang cầm điện thoại, dường như vừa kết thúc một cuộc gọi không mấy vui vẻ, lông mày nhíu chặt. Nhìn thấy Nhi trong phòng, anh ta khựng lại một chút rồi bước thẳng đến máy pha cà phê, coi cô như không khí. Nhi nép sát vào tường, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình, định bụng chờ anh ta đi khuất sẽ chuồn lẹ. Nhưng khi Minh Nhật cầm cốc cà phê nóng trên tay, anh ta bất ngờ quay sang nhìn cô. Không còn đám đông xung quanh, sự lạnh lùng và áp bức từ người đàn ông này càng trở nên rõ rệt. "Cô tên Nhi nhỉ?" - Anh ta hỏi, không phải là một câu hỏi xã giao mà giống như một sự xác nhận tội danh. Nhi gật đầu lia lịa: "Dạ... vâng, thưa sếp". Minh Nhật tiến lại gần hơn một bước, khiến Nhi phải lùi lại cho đến khi lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo. Mùi nước hoa nam tính đắt tiền pha lẫn mùi cà phê thoang thoảng từ người anh ta khiến đầu óc Nhi mụ mị đi. "Tôi không quan tâm cô làm gì ngoài giờ làm việc. Cô có đi thuê người yêu, hay diễn kịch lừa dối gia đình, đó là việc của cô." - Giọng anh ta trầm thấp nhưng từng chữ đều sắc như dao - "Nhưng ở công ty này, tôi yêu cầu sự trung thực và chuyên nghiệp tuyệt đối. Nếu tôi phát hiện cô mang cái thói khôn lỏi, giả dối đó vào công việc, thì đừng trách tôi không báo trước. Chiếc ghế của cô chưa chắc đã vững đâu". Nói xong, anh ta nhìn cô một lượt từ đầu đến chân với ánh mắt đánh giá đầy soi mói, rồi quay lưng bước ra khỏi pantry, bỏ lại Nhi đứng đó, mặt cắt không còn giọt máu. Lời cảnh cáo đanh thép của Minh Nhật như nhát búa cuối cùng đóng đinh vào chiếc quan tài hy vọng của Nhi. Anh ta không chỉ khinh thường cô, mà còn nghi ngờ năng lực và đạo đức làm việc của cô. Cái Tết này, với Nhi, chính thức trở thành một thảm họa kinh hoàng chưa từng có. Vừa bị mẹ ép cưới, vừa bị sếp mới ghim, cô biết phải sống sao qua cái "tháng củ mật" này đây?