MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Hôn Nhân Ngày 30 TếtChương 4: Cần Gấp Một Chú Rể "Fake"

Hợp Đồng Hôn Nhân Ngày 30 Tết

Chương 4: Cần Gấp Một Chú Rể "Fake"

2,728 từ · ~14 phút đọc

Chỉ còn đúng một ngày nữa là đến lễ tiễn ông Công ông Táo về trời. Không khí Tết đã len lỏi vào từng ngóc ngách của Hà Nội, từ những gánh hàng rong bán đồ lễ đỏ rực góc phố cho đến những chiếc xe máy chở cành đào, cây quất cồng kềnh lạng lách giữa dòng người hối hả.

Nhưng đối với Lương Tuệ Nhi, không khí lễ hội ngoài kia chỉ càng làm tăng thêm sự u ám trong lòng cô. Cái hạn chót "chiều 30 Tết" mà mẹ cô ban ra đang treo lơ lửng trên đầu như một lưỡi dao máy chém.

Hai ngày qua, kể từ khi "Hắc diện thần" Hoàng Minh Nhật chính thức tiếp quản vị trí sếp tổng, cuộc sống của Nhi ở công ty không khác gì địa ngục trần gian. Cô sống trong trạng thái nơm nớp lo sợ thường trực. Đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên, và cố gắng biến mình thành người vô hình mỗi khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn, lạnh lùng của sếp xuất hiện trong bán kính 50 mét.

Lời cảnh cáo lạnh người hôm ở pantry: "Chiếc ghế của cô chưa chắc đã vững đâu", cứ văng vẳng bên tai Nhi như một câu thần chú xui xẻo. Cô làm việc như một cái máy, cắm đầu vào màn hình, không dám lơ là dù chỉ một giây. Cô sợ rằng chỉ một lỗi sai chính tả nhỏ trong bài viết cũng đủ để vị sếp khó tính kia vin vào đó mà tống cổ cô ra đường ngay trước thềm năm mới.

Vừa áp lực công việc, vừa áp lực tìm "chồng hờ", Nhi cảm thấy mình sắp kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần.

Kế hoạch tìm người yêu trên mạng đã hoàn toàn phá sản sau vố đau nhớ đời với tên lừa đảo "Tony Hoàng". Nhi không còn đủ dũng khí (và cả tiền bạc) để tin vào mấy cái dịch vụ "treo đầu dê bán thịt chó" ấy nữa.

Cô chuyển sang phương án B: nhờ vả bạn bè. Nhưng hỡi ôi, bạn bè cô đứa nào cũng đã "yên bề gia thất", hoặc nếu còn độc thân thì cũng đang chạy trốn về quê để tránh bị hỏi chuyện cưới xin y như cô. Chẳng lẽ lại đi nhờ thằng bạn thân chí cốt từ hồi cấp ba? Không được, nó mà bước chân vào nhà cô thì bố mẹ cô biết tỏng ngay từ vòng gửi xe, hai đứa chơi với nhau từ thời còn tắm mưa cởi truồng, yêu đương cái nỗi gì.

Nhi tuyệt vọng đến mức đã có lúc nghĩ đến một kịch bản điên rồ: thuê một bác xe ôm đứng tuổi ở bến xe, về nói dối là "bố nuôi" trên thành phố về chơi. Nhưng rồi cô lại tự tát mình một cái vì ý tưởng còn hoang đường hơn cả phim viễn tưởng đó.

Trong khi Nhi đang vật lộn dưới vũng lầy của sự tuyệt vọng ở tầng dưới, thì trên tầng cao nhất của tòa nhà văn phòng, trong căn phòng giám đốc sang trọng nhưng lạnh lẽo, Hoàng Minh Nhật cũng đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng của riêng mình.

Anh vừa kết thúc một cuộc họp căng thẳng kéo dài ba tiếng đồng hồ với các trưởng bộ phận. Minh Nhật nổi tiếng là người cuồng công việc, một cỗ máy kiếm tiền dường như không có cảm xúc. Anh ghét sự kém hiệu quả, ghét những kẻ lười biếng và đặc biệt căm thù những trò dối trá, lươn lẹo trong môi trường công sở.

Đó là lý do tại sao ngay từ cái nhìn đầu tiên – hay chính xác hơn là lần gặp thứ hai đầy tai hại ở pantry – anh đã có ấn tượng cực kỳ tồi tệ về cô nhân viên tên Tuệ Nhi kia. Một cô gái sẵn sàng thuê người đóng giả bạn trai để lừa dối gia đình giữa chốn công cộng thì chắc chắn không phải là người có đạo đức tốt trong công việc. Anh đã ngầm đưa cô vào "danh sách đen" để theo dõi đặc biệt, chờ cơ hội thanh lọc bộ máy sau Tết.

Nhưng lúc này đây, Minh Nhật không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện nhân sự. Chiếc điện thoại di động đời mới nhất trên bàn làm việc của anh đang rung lên bần bật. Cái tên người gọi hiển thị trên màn hình khiến vị tổng tài hét ra lửa cũng phải e dè: "Bà Nội".

Nếu có người duy nhất trên thế giới này có thể khiến Hoàng Minh Nhật phải cúi đầu nghe lệnh, thì đó chính là bà nội của anh. Bà là "Hoàng Thái Hậu" thực sự của gia tộc, người phụ nữ quyền lực đã một tay chèo lái con thuyền tập đoàn qua bao sóng gió và nuôi nấng anh khôn lớn sau khi bố mẹ anh qua đời.

Minh Nhật yêu thương và kính trọng bà vô cùng, nhưng tình yêu đó đi kèm với một áp lực khủng khiếp mà anh đang phải gánh chịu: áp lực "yên bề gia thất".

Năm nay Minh Nhật tròn 30 tuổi. Cái tuổi mà theo quan niệm của bà nội anh là "đã toan về già" mà vẫn chưa có vợ con gì là một đại họa của dòng họ. Suốt một năm qua, bà đã dùng đủ mọi cách, từ ngon ngọt dụ dỗ đến dọa nạt, sắp xếp cho anh không dưới hai mươi cuộc xem mắt với đủ các tiểu thư lá ngọc cành vàng của các tập đoàn đối tác.

Minh Nhật chán ngấy đến tận cổ. Anh luôn tìm cách trốn tránh hoặc cư xử lạnh lùng, thô lỗ để đối phương tự rút lui. Nhưng bà nội anh không phải là người dễ bỏ cuộc.

Minh Nhật hít một hơi thật sâu, vuốt lại cà vạt, cố gắng điều chỉnh giọng nói về tông điệu bình thản nhất rồi bắt máy.

"Alo, bà ạ? Cháu nghe đây."

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói sang sảng, đầy uy lực, không hề giống giọng của một người đã gần tám mươi tuổi.

"Minh Nhật! Mày đang ở đâu? Đừng nói với bà là mày vẫn đang ở cái công ty chết tiệt đó nhé! Mày có nhớ tối nay là ngày gì không?"

Minh Nhật day day thái dương đang đau nhức, cố nhớ xem hôm nay là ngày kỷ niệm gì.

"Tối nay... là tối 22 tháng Chạp ạ. Có chuyện gì quan trọng sao bà?"

"Quan trọng! Quá quan trọng! Tối nay bà đã hẹn với gia đình bác Lý bên tập đoàn bất động sản. Con gái út nhà bác ấy vừa đi du học Anh về, xinh đẹp, giỏi giang, rất môn đăng hộ đối với mày. Bà đã đặt bàn ở nhà hàng Pháp 5 sao lúc 7 giờ tối rồi. Mày liệu hồn mà về sớm, ăn mặc cho tử tế rồi đi với bà. Lần này mà mày còn giở trò phá đám hay trốn tiệt nữa thì đừng có trách bà già này ác!"

Minh Nhật thở hắt ra một hơi đầy chán nản. Lại nữa.

"Bà ơi, cháu đã nói bao nhiêu lần rồi. Cháu chưa muốn lấy vợ bây giờ. Công việc ở chi nhánh mới đang rất bận, cháu cần tập trung..."

"Bận! Bận! Suốt ngày bận! Mày định ôm cái đống công việc ấy xuống lỗ à? Tao không cần biết mày bận cái gì. Năm nay mày 30 tuổi đầu rồi. Tao đã hứa với vong linh bố mẹ mày là sẽ lo cho mày yên bề gia thất trước khi tao nhắm mắt xuôi tay. Mày muốn tao chết không nhắm mắt được à?"

Chiêu bài "sức khỏe người già" và "vong linh tổ tiên" luôn là đòn sát thủ của bà nội. Minh Nhật biết mình không thể cãi lý với bà lúc này. Anh đành tạm thời nhượng bộ, nhưng trong lòng đầy sự phản kháng.

"Vâng... cháu biết rồi. Cháu sẽ cố gắng sắp xếp..."

"Không có cố gắng gì cả! 7 giờ tối nay. Không gặp không về!"

Bà cụ cúp máy cái rụp, dứt khoát như mọi khi, để lại Minh Nhật ngồi thẫn thờ trong phòng làm việc rộng lớn. Anh nhìn đồng hồ, đã là 6 giờ chiều. Anh còn đúng một tiếng đồng hồ để chuẩn bị tinh thần cho một buổi tối tra tấn nữa.

Anh ghét những buổi gặp mặt sặc mùi toan tính lợi ích. Anh ghét những cô tiểu thư đỏng đảnh, nhõng nhẽo, những người mà trong đầu chỉ có túi xách hàng hiệu và những chuyến du lịch sang chảnh.

Sáu giờ rưỡi tối.

Tuệ Nhi uể oải tắt máy tính. Cô là người cuối cùng rời khỏi phòng Marketing. Cô không muốn về nhà trọ sớm, nơi chỉ có bốn bức tường lạnh lẽo và nỗi cô đơn đang chờ đợi, cùng với cái hạn định ngày 30 Tết đang đến gần.

Cô lê bước xuống hầm gửi xe của tòa nhà, định bụng sẽ đi lượn lờ vài vòng phố phường cho khuây khỏa rồi mua tạm cái bánh bao về ăn tối. Hầm gửi xe lúc này đã vắng tanh, ánh đèn neon trắng lạnh lẽo phản chiếu trên nền bê tông loang lổ vết dầu. Chỉ còn lác đác vài chiếc xe máy của đội bảo vệ và một chiếc ô tô Mercedes màu đen bóng lộn đỗ ở khu vực VIP dành riêng cho lãnh đạo.

Nhi nhận ra ngay đó là xe của "Hắc diện thần". Cô rùng mình, rảo bước nhanh hơn về phía chiếc xe máy cũ kỹ của mình ở góc khuất, chỉ mong sao không chạm mặt hắn ta ở đây.

Nhưng ông trời dường như rất thích trêu ngươi Tuệ Nhi. Khi cô vừa tra chìa khóa vào ổ, thì từ phía thang máy, một bóng người cao lớn bước ra.

Là Hoàng Minh Nhật.

Anh ta vẫn mặc nguyên bộ vest lúc sáng, nhưng cà vạt đã được nới lỏng một chút, trên tay cầm chiếc áo khoác dạ màu đen. Vẻ mặt anh ta trông còn u ám và đáng sợ hơn cả lúc ở trên văn phòng, như thể đang gánh cả thế giới trên vai.

Nhi vội vàng cúi người xuống, giả vờ lúi húi kiểm tra lốp xe, nín thở chờ anh ta đi qua. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực.

Minh Nhật đi thẳng đến chiếc Mercedes của mình. Anh ta vừa định mở cửa xe thì điện thoại trong túi lại reo lên inh ỏi. Vẫn là bà nội. Anh ta bực bội bắt máy, giọng nói không còn giữ được sự bình tĩnh nữa.

"Bà à, cháu đang chuẩn bị đi đây..."

"Tao gọi để nhắc mày là con bé nhà bác Lý nó thích màu hồng đấy. Mày nhớ ghé mua bó hoa hồng thật to mang đến. Đừng có vác cái tay không với cái mặt đưa đám đến đấy cho người ta cười vào mặt tao."

Yêu cầu mua hoa hồng cho một người phụ nữ chưa từng gặp mặt là giọt nước tràn ly đối với Minh Nhật. Sự kiên nhẫn của anh đã chạm đáy. Sự chán ghét những sắp đặt hôn nhân giả tạo bùng nổ.

Trong một giây phút bốc đồng không thể kiểm soát, khi lý trí bị cảm xúc lấn át, một ý tưởng điên rồ lóe lên trong đầu anh. Một lời nói dối trắng trợn bật ra khỏi miệng anh trước khi não bộ kịp xử lý hậu quả.

"Bà ơi! Cháu không đi được! Tối nay cháu không thể đến đó!"

"Cái gì? Mày lại giở chứng gì đấy?" - Giọng bà nội sắc lại.

Minh Nhật nhắm mắt lại, hét lên vào điện thoại:

"Cháu... cháu có bạn gái rồi! Cháu đang ở cùng cô ấy!"

Không gian im lặng bao trùm cả hầm gửi xe rộng lớn. Minh Nhật sững sờ vì chính lời nói dối táo bạo của mình.

Và cách đó vài mét, Tuệ Nhi, người đang nấp sau chiếc xe máy, cũng sững sờ đến mức đánh rơi cả chùm chìa khóa trên tay xuống nền bê tông.

"KENG!"

Âm thanh chói tai vang lên, phá tan sự im lặng. Nó đã thu hút sự chú ý của Minh Nhật ngay lập tức. Anh quay phắt lại, đôi mắt sắc lạnh như dao nhìn thẳng vào góc tối nơi Nhi đang ẩn nấp.

"Ai đó?" - Giọng anh gầm lên.

Nhi biết mình không thể trốn được nữa. Cô run rẩy đứng dậy, hai chân mềm nhũn, mặt cắt không còn giọt máu.

"Dạ... là em... Tuệ Nhi ạ. Em... em chỉ tình cờ đi ngang qua thôi... em thề là em không nghe thấy gì hết ạ!"

Lời thanh minh vụng về của Nhi chẳng khác nào "lạy ông tôi ở bụi này". Nó càng khẳng định rằng cô đã nghe thấy tất cả bí mật đáng xấu hổ của vị sếp tổng cao ngạo.

Minh Nhật nhìn cô chằm chằm. Anh vừa tự đẩy mình vào thế bí. Bà nội anh – một người đa nghi như Tào Tháo – chắc chắn sẽ đòi gặp "cô bạn gái" này ngay lập tức để kiểm chứng. Nếu anh không đưa ra được người thật việc thật, hậu quả sẽ còn khủng khiếp hơn gấp ngàn lần việc trốn xem mắt.

Trong lúc tuyệt vọng tìm kiếm một giải pháp, ánh mắt Minh Nhật dừng lại trên khuôn mặt đang tái mét vì sợ hãi của Tuệ Nhi.

Một cô gái đang cần gấp một người bạn trai để lừa dối gia đình dịp Tết – điều mà chính anh đã chứng kiến. Một cô gái mà anh đang nắm thóp là nhân viên cấp dưới, người đang nơm nớp lo sợ bị sa thải.

Một sự trùng hợp đến trớ trêu. Hay là định mệnh đang sắp đặt?

Một kế hoạch điên rồ, mạo hiểm nhưng có vẻ là khả thi nhất vào lúc này bắt đầu hình thành trong đầu Minh Nhật. Anh ta từ từ tiến lại gần Nhi. Mỗi bước chân của anh ta nện xuống nền bê tông lạnh lẽo như tiếng búa tử thần gõ vào tâm trí cô.

Nhi lùi lại theo bản năng cho đến khi lưng chạm vào chiếc cột bê tông cứng ngắc.

"Sếp... sếp ơi, em xin sếp. Em thực sự không cố ý nghe lén. Em sẽ giữ bí mật, sống để bụng chết mang theo. Sếp đừng đuổi việc em... Em đang rất cần tiền để lo Tết..." - Nhi van xin, nước mắt đã bắt đầu rơm rớm.

Minh Nhật dừng lại ngay trước mặt cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi nước hoa nam tính thoang thoảng. Anh ta không còn vẻ lạnh lùng cao ngạo như mọi khi nữa, thay vào đó là một sự toan tính đầy nguy hiểm.

"Lương Tuệ Nhi."

Anh ta gọi cả họ tên cô, giọng trầm thấp, chậm rãi, nhưng mang theo một sức nặng ngàn cân.

"Cô có thực sự muốn giữ lại công việc của mình không?"

Nhi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Dạ có! Có ạ! Em làm gì cũng được, miễn là đừng đuổi em lúc này!"

Khóe môi Minh Nhật nhếch lên một nụ cười nửa miệng. Lần này, nó không mang vẻ mỉa mai, mà là vẻ của một thương nhân đang nhìn thấy cơ hội trong khủng hoảng.

"Tốt. 'Làm gì cũng được', hãy nhớ lấy lời này."

Anh ta ghé sát người hơn, giọng nói chỉ đủ để hai người nghe thấy trong không gian tĩnh mịch của hầm xe:

"Vậy thì tôi có một đề nghị cho cô. Một bản hợp đồng. Cô giúp tôi giải quyết rắc rối của tôi, tôi sẽ giúp cô giải quyết rắc rối của cô. Chúng ta... hợp tác đi."

Nhi ngơ ngác nhìn anh, đầu óc đình trệ chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra: "Hợp... hợp tác gì ạ?"

Minh Nhật nhìn thẳng vào mắt cô, buông ra từng chữ một, rõ ràng và dứt khoát:

"Cô cần một người đàn ông đóng giả bạn trai để về quê qua mặt bố mẹ dịp Tết này, đúng không? Tôi sẽ làm người đó."

Mắt Nhi mở to hết cỡ vì kinh ngạc. Nhưng Minh Nhật chưa dừng lại.

"Đổi lại, cô phải đóng giả làm bạn gái của tôi để đối phó với bà nội tôi. Ngay bây giờ!"